Chương 67
Nghe xong Linh tròn xoe mắt, nhìn lão già như người ngoài hành tinh, còn Nghi thì che miệng cười khúc khích. Tôi thì... không lẽ đấm cho lão một phát? Chưa kịp định thần thì lão lại phang thêm câu nữa, làm tôi muốn khóc thét:
- Mà ôsin nhà mày trông cũng được đấy chứ, thịt luôn chưa nhóc? - Lão vừa nói vừa vuốt cằm.
Nghi không nhịn được nữa, cười đến gập cả người, Linh thì ngơ ngơ như bò đội nón. Tôi bực mình cốc vào đầu lão:
- Vợ con đó ông nội, ôsin cái đầu ba ông! - Tôi càu nhàu.
- Thế con bé này mày bảo là bạn gái, giờ đâu ra thêm con vợ nữa vậy? - Lão làm mặt ngu như phê thuốc.
- Thì đứa lớn đứa nhỏ, có vậy cũng hỏi. Ở tù lâu lú lẫn à? - (Tôi với lão thân nhau lắm, nên nói chuyện vô tư vậy đó).
- Đù, vô lý! Chim bé, xấu trai như mày mà có được hai vợ á? - Lão nói câu này làm tôi muốn vác cục gạch đập vào mồm lão.
- Kệ cha tao, miễn sao tao có hai vợ là được. Đỡ hơn mấy thằng đô con, chim to mà xài thuốc! - Tôi bật lại ngay.
Lão á khẩu ú ớ mấy tiếng, tôi kéo Linh lại giới thiệu cho xong chuyện. Giới thiệu xong tôi bảo Linh với Nghi lên phòng chơi, để lão lảng vảng ở đây không biết còn nói ra cái gì nữa. Tôi ngồi đấu trí với lão một hồi cũng tống được lão về, nhưng bữa cơm nào cũng có cái giá của nó. Tôi ôm bộ Conan mà tiếc đứt ruột, không phải gì, trọn bộ Conan là hàng hiếm chứ đâu phải đồ vứt đi. Nhìn cái mặt lão hí hửng chở lỉnh kỉnh nguyên cái bao to đùng phía sau xe mà thấy ghét, nếu không phải là anh họ chắc tôi hiếp vợ lão rồi cũng nên. Tôi có ba người anh họ, một người ở Mỹ, một người ở Hà Nội, người còn lại là lão, mà thằng khùng nặng nhất chắc chỉ có mỗi lão thôi.
Tôi lững thững lên phòng lấy đồ đi tắm, vừa bước vào thì thấy hai đứa đang hí hoáy gì đó ở chỗ máy tính, thấy tôi vào thì im bặt, làm mặt lạnh tanh. Tôi cũng kệ, đi tắm rồi tính sau, bị lão già hành cho một hồi cũng mệt.
Tắm xong tôi không thấy hai đứa đâu, xuống nhà thì thấy đang lúi húi nấu nướng trong bếp. Tôi đứng nhìn từ phía sau, vẫn hai bóng hình đó, vẫn mái tóc đuôi gà, vẫn cái dáng bé bé xinh xinh. Lòng tôi bỗng trùng xuống, khẽ thở dài, lê từng bước nặng trĩu lên phòng. Không hiểu sao tâm trạng lại không vui, tôi nghĩ phải ra ngoài đường cho thoáng đã. Tôi khoác áo vào, đi xuống nhà, đi ngang qua khu bếp:
- Anh đi ra ngoài chút nha hai đứa, ăn cơm trước đi khỏi đợi anh. - Tôi nói vọng vào.
- Anh đi đâu vậy? - Linh quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, hỏi nhỏ nhẹ, khác hẳn vẻ bá đạo thường ngày.
- Anh qua nhà ông V một lát. - Tôi nói vậy rồi quay lưng đi luôn.
- Ừ, nhậu ít thôi nhé. - Linh nói vọng theo.
Đề xuất Voz: Quê em đất độc