Chương 68

Tôi ừ một tiếng rồi dắt xe ra, hòa mình vào dòng xe cộ. Chạy một hồi chẳng hiểu sao lại dừng xe trước nhà M. Có lẽ do cảm giác mách bảo, tôi ngước nhìn lên cửa sổ tầng hai, xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc. Không biết tôi ngồi đó bao lâu, đến khi cánh cửa chợt mở, tôi mới bừng tỉnh. Một bóng dáng hiện ra, tôi không biết phải diễn tả cảm giác lúc đó thế nào, chỉ thấy có chút hồi hộp. Cái bóng đó như lặng yên, nhìn thẳng về phía tôi, còn tôi thì như một pho tượng ngước nhìn chằm chằm lên ô cửa sổ trắng... Trong lòng em giờ đang nghĩ gì? Còn tôi, tôi đang nghĩ gì? Thời gian như ngừng trôi, chúng tôi đứng đó nhìn nhau, bỗng cái thân hình nhỏ bé kia run lên. Cảm giác như tim tôi thắt lại, tôi kéo ga vọt đi, không thể chịu đựng thêm được nữa...

Màn đêm buông xuống trên thành phố náo nhiệt.

- Alo, rảnh không? Ra quán XYZ gần nhà nhé.

- Ừ, ok, cũng đang rảnh.

Tôi rẽ hướng về đường nhà chị T, ghé vào quán hẹn. Chắc chị có thể giúp tôi lúc này, vì từ trước đến giờ, chuyện gì khó nói, tôi đều tâm sự với chị T hoặc chị Y, nhưng lúc này chị T có vẻ hợp hơn.

Tôi chạy vào quán, một bàn tay nhỏ cầm điện thoại vẫy vẫy tôi. Tôi dựng xe ngay ngắn rồi lững thững đi vào, quán cafe gần nhà nên chị cũng không trang điểm cầu kỳ. Tôi ngồi xuống.

Tôi im lặng trầm ngâm, thấy vậy chị T cũng không nói gì, chỉ ngồi lắc lư chân. Rồi cái tính tò mò của chị đạt đến đỉnh điểm, chị mới lên tiếng:

- Cưng có chuyện gì buồn hả Bối? - Chị nói giọng nhẹ nhàng, tôi thích nhất giọng chị lúc này.

Tôi lặng lẽ châm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, khói len lỏi vào tận ngóc ngách trong phổi, rồi lại nhả ra làn khói trắng mờ ảo. Tôi kể hết những tâm sự trong lòng cho chị nghe, với chị tôi chẳng giấu diếm điều gì, và chị cũng vậy, người chị thân thương. Chị nghe tôi nói, cũng bị cuốn vào nỗi buồn của tôi, chị khẽ thở dài:

- Có khi chuyện đời không bao giờ như mình mong muốn, tội con bé. Rồi cưng tính sao? - Chị nhìn tôi với ánh mắt cảm thông.

- Em cũng chẳng biết nữa, nhưng em sẽ không thể làm chuyện có lỗi với Linh và Nghi. Chị biết đó, đặc biệt là Linh, em ấy chấp nhận Nghi là đã quá hy sinh, quá thiệt thòi rồi. Em cũng không hiểu tại sao em ấy lại hy sinh nhiều đến thế. Em biết phụ nữ có tính sở hữu rất cao, nhưng ở Linh có cái gì đó rất riêng, không thể diễn tả được, chỉ có thể cảm nhận thôi.

- Ừm... chị cũng không nghĩ mình có thể làm được như Linh, và cũng không làm được như con bé M. Em đừng làm tổn thương Linh, con bé ngây thơ, hồn nhiên lắm, nhìn nó đôi khi chị thấy tội. Chị sẽ không bao giờ chia sẻ người đàn ông của mình cho ai đâu, đàn bà vốn ích kỷ mà. Nhưng Nghi cũng là một cô gái tốt. Mà chuyện của cưng phức tạp thật đó, chị cũng không biết đường nào mà lần. - Chị nói giọng buồn buồn.
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN