Chương 79
Tôi đứng dậy, tôi biết giờ đây tôi không thể đối diện được với nhỏ, tôi cảm thấy tội và lỗi của tôi với nhỏ nhiều lắm. Nhưng tôi biết tôi chỉ nợ nhỏ, chứ tôi không thể nào trả cho nhỏ được. Người ta nói "có duyên mà không nợ," còn tôi bây giờ thì nói đúng hơn là "có duyên mà không nợ đến khi hết duyên thì lại có nợ," éo le thật, nhưng số phận nó đã như vậy. Ông trời cũng ban nhiều phước lành cho tôi đấy chứ, ổng đã ban cho tôi lại tình yêu mới, những 2 người. Tôi biết Linh và Nghi không bao giờ thua kém nhỏ M về mọi mặt, nghĩ là vậy, nhưng tôi chưa bao giờ thử đem ra so sánh ai trong 4 người mà tôi yêu thật lòng cả, đó là Mai, Doanh, Nghi và Linh. Mỗi người đều có những nét rất riêng, nhưng mà họ có một điểm chung, họ yêu tôi không tính toán và trao tất cả những gì họ có cho tôi, cả đời con gái. Tôi đã bước qua đời họ như vậy, mỗi người một hoàn cảnh buộc phải rời xa tôi, nhưng Nghi và Linh thì không, hai người con đó vẫn và sẽ mãi ở đó, nơi tổ ấm tương lai của bọn tôi đang từng ngày xây đắp. Tôi đã từng hận M, nhưng tôi hận M bao nhiêu thì bây giờ tôi lại hận bản thân mình như vậy.
Bỗng một bàn tay nhỏ bé, ấm áp đặt lên tay tôi, khi mà bàn tay tôi đang đặt lên lan can inox lạnh buốt.
"Anh có gì buồn à, sao nhìn mặt anh như suy tư ghê gớm lắm vậy." Nhỏ khẽ lắc tay tôi.
"Anh cảm thấy có lỗi với em lắm... em biết không?" Giọng tôi hơi ấp úng lúc đó.
"Em nói rồi mà, anh có lỗi gì đâu chứ." Nhỏ nhìn vào đôi mắt tôi.
"Em định giấu anh đến bao giờ, để bụng chết mang theo sao em?" Tôi nói xong, tôi khẽ đi ra phía sau lưng nhỏ, tôi ôm nhỏ thật chặt.
Nhỏ giật bắn mình, như muốn đẩy tôi ra.
"Buông em ra, người ta nhìn kìa."
"Một lần này nữa thôi, cuối cùng đó, hãy để anh ôm em lần nữa." Tôi nói rất nhỏ nhưng vẫn để nhỏ nghe được.
Đôi vai nhỏ run lên trong lòng tôi, nhỏ đưa tay lên nắm lấy tay tôi, như nhỏ muốn tôi siết chặt hơn. Tôi thì thầm: "Anh đã quá vô tâm đúng không M, anh đã vô tình đánh mất một tình yêu đúng không em?"
"Linh nó nói cho anh biết đúng không?" Nhỏ xoay người lại, nhăn trán nhìn tôi.
"Ukm... không nói anh cũng không biết... em định giấu anh cả đời này à... sao em ngốc quá vậy?"