Chương 106

Linh chun mũi cười:

-Nhưng đấy là tại Tùng trước, đâu phải lỗi của riêng mình?

-Nắm tay cũng được coi là tội lỗi à? Nó đâu khác hồi lớp 7 chứ?

Linh nhướn mắt, đầu khẽ đung đưa, hai tay đan vào nhau và vòng qua đầu gối. Em đang nhớ những câu chuyện thời tuổi trẻ và đánh giá cẩn thận bằng lý trí của tuổi trưởng thành. Ngẫm ngợi hồi lâu, em nói:

-Khác nhiều chứ! Lớp 7 là trẻ con, còn lên đại học là người lớn, đâu thể như ngày xưa được?

Tôi công nhận em nói đúng. Nhưng sự đúng đắn của em khiến tôi chạnh lòng. Tôi thở phù phù:

-Nhưng Linh đâu có cho mình cơ hội?

Linh mỉm cười. Em chống cằm, hướng đôi mắt ưu tư ra ngoài cửa kính. Tôi cảm giác em không ngắm nghía dòng xe cộ đông đúc giờ tan tầm, hay quan tâm màu tím nhợt nhạt của đêm tối đang chậm chạp bao phủ bầu trời. Nhưng chỉ là cảm giác của tôi thôi, em nghĩ gì có trời biết!

Cốc café của Linh đã gần hết và chỉ còn một ngụm nữa là xong. Em không như tôi – một gã nghiện café có thể uống hai cốc và cũng chẳng còn nhiều thời gian để tán chuyện nữa. Song em nấn ná chưa uống vội mà hỏi:

-Nếu bây giờ mình nói là “có cơ hội đấy” thì Tùng nghĩ sao?

Giọng em nhỏ, đôi mắt em nhìn đi nơi khác như cố ra vẻ mình buột miệng nói bâng quơ. Nhưng tôi biết em nói nhỏ vì sợ ai đó nghe thấy, đôi mắt em thi thoảng lại liếc sang rồi lập tức đảo về vị trí cũ. Linh là người giỏi che giấu cảm xúc. Nếu không phải làm bạn với em từ trước và để ý những tiểu tiết nọ, tôi sẽ nghĩ em đang nói đùa.

Tôi im lặng và cố gắng tìm kiếm câu trả lời thích hợp. Nếu có cơ hội, liệu bạn sẽ cố gắng với tay đến một thứ mà trước đây bạn không thể sở hữu nó? Nếu có cơ hội, liệu bạn sẽ đến với người mà trước đây không thuộc về mình?

* * *

Sau vụ ăn sinh nhật đáng nhớ, tôi từ chối mọi lời mời ăn chơi của gã Khủng, đồng thời hạn chế ăn lẩu ở ngoài hàng quán. Khổ nỗi tay Khủng thì cứ nghĩ tôi ngại tiếp xúc với gã. Tính gã lại sồn sồn, có gì trong bụng phọt ra đằng miệng hết nên mỗi lần đi café, gã băm bổ vào mặt tôi không thương tiếc:

-Chú xem thế nào chứ mỗi lần anh gọi, chú lại tránh mặt là sao? Chú không ưa cái gì thì nói thẳng ra xem nào?

Mỗi lần bị gã truy vấn, tôi chỉ cười xòa và ậm ừ viện cớ nọ lý do kia, tuyệt đối không hở ra một tí gì về sự vụ hôm ăn lẩu. Tôi và gã Khủng chỉ là bạn xã giao, mà trong quan hệ bạn bè xã giao chẳng có chỗ cho bí mật hoặc những chuyện khó nói. Phiền phức ở chỗ gã có tính ham vui, hễ có vụ ăn chơi gì là gọi bạn bè tứ phương, trong số đó có tôi. Mãi khi chia tay nàng Oắt vì mấy cú giận dỗi nhảm nhí (với thằng FA như tôi thì chúng là nhảm nhí), gã Khủng mới thôi réo tôi. Nghe đâu sau hôm chia tay khoảng ba ngày, gã trốn trong phòng khóc lóc rên rỉ từ sáng đến tối rồi lại gọi mấy thằng bạn sang nhậu cho quên sầu, một thùng Heiniken nguyên tối ấy hết nhẵn. Thất tình mà! Dù vậy, về cơ bản, Khủng là người tốt, thế nên tôi cũng thắp hương… à nhầm, nâng ly thông cảm giùm gã. Cơ mà tưởng tượng cảnh một thanh niên tập gym to cao cơ bắp nằm trên giường, mặt úp xuống gối khóc lóc vật vã, mồm gào lên “Anh yêu em, Oắt ơi!”, tôi lại thấy hài hước nhiều hơn.

Trở lại chuyện của tôi, từ sau vụ sinh nhật gã Khủng, tôi và Linh gần như không gặp nhau thêm lần nào. Ngay cả trên facebook, chúng tôi cũng hạn chế nói chuyện, thi thoảng lắm mới hỏi thăm nhau vài câu. Sang năm ba, việc học của tôi nặng hơn nên thời gian cho chuyện tán gái lẫn vẽ vời bị rút xuống. Ngoài mấy môn chuyên ngành cực kỳ khó nhằn như Kế Toán hay Đầu Tư Tài Chính, sinh viên phải học thêm môn Triết. Với các bạn chưa học đại học thì tôi có thể mô tả món này như môn Văn thời học sinh: thú vị khi tự mình tìm hiểu và trở nên nhàm chán khi có giáo viên cùng barem “chỉ dẫn”. Thiệt tình, tôi nghĩ nó chỉ nên là môn tự chọn, như thế sẽ tốt hơn là gò ép sinh viên, để chúng nó phải xé sách rồi dấm dúi mang vào phòng thi. Và để sau khi tốt nghiệp, chúng nó sẵn sàng phi cuốn Triết Học cho đồng nát hoặc tệ hơn, xé cuốn sách banh ta lông như một cách trả thù. Suy cho cùng, bao nhiêu năm cải cách của “người ta” rốt cục chỉ giải quyết khâu oai – tức là bề ngoài, chứ bên trong vẫn bài ca cũ “bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm bơ hai nghìn một ổ, ăn vào tắc cổ chết luôn”.
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Từ Ta Nhìn Thấy Boss Thanh Máu Bắt Đầu
BÌNH LUẬN