Chương 107
Nhắc chuyện học hành thời sinh viên, không gì đáng nhớ bằng chuyện đồ án. Lụt – một từ quá đỗi quen thuộc với sinh viên. Nó vừa là tính từ, danh từ, động từ và cũng là tiêu đề phổ quát nhất để mô tả về đồ án. Thời gian cho đồ án không hề ít, nhưng chẳng đứa nào chịu làm ngay mà toàn đợi gần hạn nộp (deadline) mới chịu mó vào. “Lụt”, “Đang lụt”, “Lụt nặng”, mỗi dịp deadline tới gần, dân tình lại treo nó lên khắp Yahoo! và Facebook. Treo như vậy có nghĩa là “tao đang học hành chăm chỉ, không thể đi chơi”, hoặc cũng có nghĩa “tao sẽ đi chơi, nếu thằng nào ném cho tao cái đồ án hoặc làm hộ tao”. Tôi nghiêng về cái vế thứ hai nhiều hơn.
Nhưng tiết mục khốn nạn nhất là làm đồ án nhóm. So với chuyện mất nước mất điện giữa mùa hè, món này gây ức chế gấp tỉ lần. Một cách mỹ miều, đồ án nhóm được mô tả là nâng cao kỹ năng hoạt động nhóm, nâng cao khả năng giải quyết tình huống, bla bla bla… Đại khái nó giống chơi game, ba bốn thằng cùng chơi, cùng phối hợp, cùng đi tới chiến thắng. Nhưng học khác game. Trong game, thằng nào cũng cố hết sức để làm bố đời nhưng lại chẳng đem tinh thần ấy vào chuyện học. Bốn thằng làm chung đồ án, bất luận thế nào cũng lòi ra một đứa lười chảy thây, phó mặc tất cả cho lũ bạn và chỉ xuất hiện hôm thuyết trình đồ án. Hai thằng còn lại hên xui, hoặc làm quýnh quáng cho xong nghĩa vụ, hoặc theo chân thằng lười kia. Còn một đứa cuối cùng, chính là tôi đây, phải gánh cho chúng nó. Tuy chẳng chăm chỉ gì cho cam, nhưng tôi không muốn ra trường với học bạ toàn điểm trung bình và yếu. Khốn khổ thay, mỗi lần xếp nhóm, giáo viên thường ném tôi vào một đám toàn thằng tổ tiên con lười, con lười còn chăm hơn chúng nó! Khắm một cái là tôi không chửi được vì mặt chúng nó dày hơn bê tông cốt thép, nên ức chế càng thêm ức chế. Điểm môn Đầu Tư Tài Chính của tôi bết bát là do mấy thằng lười kể trên. Lý do hợp tác xã sụp đổ là đây này, khỏi ví dụ đâu xa!
Ơn trời, về sau giảng viên cho phép sinh viên tự tìm bạn làm cùng nên tình hình khả quan hơn. Tôi được dịp thoát khỏi đám tổ tiên loài lười. Tôi không cần đứa bạn thông minh giỏi giang, chỉ cần một thằng có trách nhiệm.
Về phần Linh, em cũng bận rộn với việc học hành lẫn yêu đương. Em chẳng đi làm thêm nhưng lại kiếm được tiền nhờ học bổng của trường. Cứ tằng tằng hai tháng một lần, trường lại thưởng em vài trăm nghìn vì thành tích học tập tốt. Thế là em có tiền đi chơi và tiêu vặt. Vừa yêu đương, vừa học tập tốt, con bà nó Xuka phiên bản Việt Nam à? – Tôi tự nhủ. Không phải tôi thần thánh hóa Hoa Ngọc Linh, mà vì mỗi con người chúng ta đều có tài năng riêng. Xung quanh chúng ta vẫn xuất hiện những thằng bạn hay chơi điện tử song học vẫn giỏi, Linh là một kiểu như thế. Em cân bằng được cả chuyện học tập lẫn yêu đương. Những bức ảnh đi phượt của em cùng chàng người yêu vẫn được up đều lên facebook, tay Trung trí thức kia vẫn phang vào mặt tôi hàng chục chiếc bánh GATO. Thằng cha ném nhiều đến mức tôi dần quen vị bánh GATO và bắt đầu thấy ngán.
Linh đã có người yêu, tôi chấp nhận điều đó và… rút lui. Giống hồi cấp hai, khi Linh cặp với thằng Gà, tôi cũng không can dự. Trái tim em đậu ở cành nào, tôi không rung cành đấy, chỉ đợi khi trái tim ấy bay đi, tôi mới đuổi theo. Đó là cách sống, cách nghĩ của tôi.
Nhưng sự im lặng giữa tôi và Linh không kéo dài mãi. Khoảng cuối tháng ba, em chủ động bắt chuyện nhiều hơn. Mỗi tối, thay vì vẽ và làm đồ án (đợt ấy nhiều đồ án tát vào mặt nhiều như mẹ tát con), tôi phải nghe Linh tâm sự. Em kể lể chuyện con gái phức tạp, học hành khó khăn, sau rốt lại quành về gã người yêu – chủ đề này chiếm thời lượng phát sóng nhiều nhất. Ru ngủ đàn ông rất dễ, phụ nữ chỉ cần làm một trong hai việc: dẫn thằng đó đi mua sắm hoặc kể chuyện cho nó nghe. Tôi yêu Linh, song nghe em kể lể, tôi phát nản. Tôi đâu thích nghe chuyến đi phượt của em với người yêu hay chuyện thằng cha đó nấu ăn dở tệ?! Hay em cũng có thú vui phân phát bánh GATO giống gã người yêu em? Bi hài là tôi không thể trả lời qua loa chiếu lệ, làm thế em sẽ biết ngay. “Tuần trước mình với ông Trung đi ăn cùng hội bạn của ông ý Ông ấy hễ rượu vào là nói nhiều lắm ý >.:)”. “Nói năng nham nhở thế à? Muốn ăn tát hả? >:)”. “Đánh đấy, không đùa đâu! >