Chương 109
Sau sự cố đáng tiếc, tôi nghỉ vẽ, gần như biến mất khỏi diễn đàn, chỉ thi thoảng log nick để liên lạc với những người bạn cũ. Họ vừa là bạn, vừa là người hâm mộ, họ tuy thất vọng về việc làm của tôi nhưng họ vẫn giữ liên lạc. Bạn bè ảo có đặc điểm là dễ tha thứ cho nhau vì không tiếp xúc cận mặt, và cũng vì không ảnh hưởng tới quyền lợi của nhau. Nhưng ngoài đời thật thì khác. Sau vụ thằng Cháy hồi lớp 7, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp phải vấn đề nào về bạn bè nữa. Vậy mà vấn đề vẫn xảy ra. Nó tuy không to tát như vụ thằng Cháy song chẳng phải chuyện vui vẻ, nếu không muốn nói là nhục.
Hẳn bạn vẫn còn nhớ hai nhân vật Cuốc và Sĩ. Nếu quên, tôi sẽ nhắc lại giùm: chúng nó là hai thằng bạn học chung lớp hồi phổ thông trung học. Hai đứa nó là những thứ duy nhất của thời cấp ba mà tôi còn lưu giữ được. Những năm đầu đại học, giữa tôi và chúng nó bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn, nhưng không vì thế mà tôi từ bỏ quan hệ bạn bè. Xét cho cùng, chúng nó không phải loại bạn xấu và ưa lợi dụng nhau như kiểu thằng Cháy. Mà thời buổi này tìm được đứa bạn nói chuyện hợp hợp hay bớt vụ lợi thôi cũng vui lắm rồi, đâu thể đòi hỏi cao hơn? Nhưng khi à không còn chuyện hợp nhau nữa thì quan hệ bạn bè sẽ kết thúc, như tôi với thằng Cuốc là ví dụ. Tôi vẫn mê game, nó vẫn mê game, nhưng tôi nói về game là nói về những ý tưởng vẽ, còn nó nói về game là nói về giải trí đơn thuần. Tôi chưa có bạn gái, nó chưa có bạn gái, tôi nói nên làm việc gì khác để hãm bớt chuyện gái gú, nó nói phải kiếm bạn gái ngay. Tôi hỏi nó “mày đang kiếm gái à?”, nó trả lời “ông điên à, tôi nói cần gái bao giờ?” (thực tế nó đã tích cực theo đuổi vài em và chẳng em nào gật đầu). Tôi buồn chuyện vẽ, nó không quan tâm. Tôi hỏi có nên tiếp tục vẽ nữa hay không, nó lôi ra mấy hot girl hot boy thổ tả cắn răng trên mạng ra để trả lời. Nó cho tôi nghe mấy bài nhạc trẻ Việt và nhạc Hàn, tôi lắc đầu vì chỉ nghe rock. Nó bảo hay, tôi bảo “nhạc như cứt”, nó chửi “ông thì biết con kẹc gì?”. Xong, chỉ vài chi tiết trong buổi tán gẫu café, tôi và nó cắt đứt liên lạc. Có lẽ tôi đã nổi nóng quá đà. Khi ra trường hơn một năm, tôi đã có ý nối lại quan hệ bạn bè với thằng Cuốc. Tuy nhiên, chỉ sau một buổi café với nó, tôi bỏ luôn ý định trên. Càng lớn tuổi, khoảng cách giữa con người với con người càng nới rộng và có những hố sâu mà chúng ta mãi mãi không thể vượt qua được.
Nhưng câu chuyện giữa tôi và thằng Sĩ lại hoàn toàn khác. Có lẽ lỗi lầm thuộc về tôi nhiều hơn. Tôi đã từng kể về nguồn gốc biệt danh “Sĩ”, tựu chung xuất phát từ tính cách của nó: chảnh và ngạo mạn. Số là một chiều thứ sáu, thằng Sĩ gọi tôi đi café vỉa hè. Hôm ấy được nghỉ tiết, tôi gật đầu ừ ngay tắp lự rồi phóng xe đi. Tuy nhiên lúc đến nơi, tôi thấy ông thần này đang chửi nhau với một thằng ôn khoác áo đồng phục học sinh cấp ba. Hỏi ra thì thằng Sĩ ngồi đúng cái chỗ mà thằng kia với con người yêu nó hay ngồi. Thằng học sinh yêu cầu thằng Sĩ nhường chỗ (bằng cái giọng bố láo), còn thằng Sĩ lắc đầu kiểu mơ đi cưng (bằng một thái độ gợi đòn). Do quá quen tính thằng Sĩ, tôi định chạy ra ngăn nó thì nó gạt đi:
-Ông kệ mẹ tôi! Để tôi đập de kèn “con” này!
Và nó đập thật. Thằng ôn kia cao to gần bằng thằng Sĩ, nhưng phiền nỗi chân tay lẻo khoẻo kiểu công tử bột nên bị ông thần Sĩ cho nằm trên đất chỉ sau một nháy. Thằng ôn ôm mõm chạy dài và quay lại chửi rủa:
-ĐM mày nhá! Đợi nguyên đấy! Tí nữa bố xử mày!
Thằng hẹo leo lên xe chạy thẳng. Thằng Sĩ thì vừa cười vừa ưỡn ngực như một tay võ sĩ quyền anh vừa giành được thắng lợi sau trận thách đấu. Nó vừa uống café vừa khinh bỉ bọn ranh con cấp ba, và nói chẳng thằng nào đủ bản đánh nhau tay đôi với nó. Cái này thì tôi nghĩ thằng Sĩ đúng vì nó chưa bao giờ thua đánh nhau tay đôi (hồi cấp ba không thằng đầu gấu nào dám một chọi một với nó). Nhưng tôi không nghĩ nó có khả năng thưởng thức món đặc sản “hội đồng” trứ danh của Việt Nam.
Chừng nửa tiếng sau, suy nghĩ của tôi trở thành sự thực khi tiếng xe máy ầm ầm ngoài quán. Thằng ranh con cấp ba kia không đủ bản đánh nhau với thằng Sĩ nhưng đủ bản để gọi bang hội của nó tới. Mà nào phải mấy thằng học sinh như nó? Giời hỡi, nhìn đám đi theo nó mà xem, thằng nào thằng nấy xăm trổ mặt mũi bất cần đời, chưa kể vài thằng còn lăm lăm con tông trên tay. Mười thằng và năm con tông cả thảy, họa thằng Sĩ là Quan Vũ tái thế mới đánh nổi. Tôi thì từ bé chưa đánh nhau bao giờ, trông đám cô hồn các đảng này thì cấm khẩu. Ông thần Sĩ cũng chẳng khá hơn, mặt mũi tái mét không còn hột máu. Trong khi đó, thằng ôn học sinh kia thì đứng sau bọn đàn anh mà hô hào:
-Thằng kia anh ơi! Nó đánh em! Chém chết con mẹ nó!
Mười thằng kia nhao nhao đòi “chém chết con mẹ nó” cùng vô số lời chửi tục. Trước cảnh ấy, tôi tự dưng chùn chân, tôi muốn trốn khỏi chỗ này. Nhưng bạn tôi còn ở đó, tôi không thể bỏ đi được. Khổ nỗi ở lại đây, tôi cũng chẳng biết làm gì. Lựa lời nói chăng? Khéo nó chém luôn cả mình! Hay cùng thằng Sĩ đánh nhau luôn? Con bà nó, tôi chỉ có thể làm cái khiên cho thằng Sĩ mà thôi! Và giữa lúc ấy, nếu không có ông chủ quán café ra mặt với mấy người lớn tuổi ở đấy can ngăn, khéo hôm đó cả tôi lẫn ông bạn được chuyển khẩu vào Việt Đức.
-Chúng mày đánh nhau thì ra chỗ khác. Đây là chỗ nhà tao làm ăn, không phải chỗ cho chúng mày làm loạn nhé! – Ông chủ quán café chống nạnh nói – Tao gọi công an đến đây gô hết cả lũ lên phường bây giờ! Đừng để tao nói thêm lần nữa nhé? Cút!
Ông chủ quán café này từng là dân số má, lời lẽ điềm tĩnh nhưng có uy, lũ kia đành phải rút nhưng lại phục sẵn ở đầu đường để đón đánh thằng Sĩ. Ông chủ bèn cho nhân viên dắt xe của bọn tôi ra rồi chỉ lối đi khác:
-Chúng mày đi ra đường kia rồi rẽ phải là được. Lần sau thì tránh mấy thằng ấy giùm, để tao còn làm ăn chứ!
Câu chuyện trên đã trở thành dĩ vãng. Tôi có nghe thằng ôn học sinh lại quậy ở quán café thêm lần nữa và nó bị ăn đòn nhừ tử do đụng trúng dân anh chị. Nghe dân tình đồn thổi là vụ ấy khá to, bố mẹ thằng cu phải lượm nó về. Một kết cục tệ nhưng không bất ngờ cho những thằng học sinh thích làm giang hồ.
Nhưng kết cục giữa tôi và thằng Sĩ cũng chẳng tốt đẹp hơn. Sau sự cố ở quán café, thằng Sĩ bớt nói chuyện với tôi rồi từ từ cắt liên lạc. Tôi hiểu nó nghĩ gì. Tôi hiểu cảm giác của nó. Đó là chuyện tôi cảm thấy nhục nhã nhất cuộc đời, còn hơn cả việc bị hàng trăm người ném gạch trên diễn đàn vẽ. Tôi nhận ra điều nhục nhất của một thằng đàn ông là không thể bảo vệ người thân và bạn mình. Thằng Sĩ đã từng là “người thân” của tôi, là bạn tôi và tôi chỉ đứng đó, không dám làm gì để bảo vệ nó. Khi viết ra những dòng này, sự hổ thẹn trong tôi vẫn y nguyên như ngày ấy. Tôi ước mình đã có thể giúp thằng Sĩ, chỉ cần lên tiếng thôi, hoặc thậm chí là cùng nó đánh nhau cho dù cái giá có thể rất đắt. Tôi ước mình đã dũng cảm hơn. Nhưng nói đi nói lại, ở thời điểm ấy, tôi là thằng hèn không hơn không kém.