Chương 110
Thế đấy, trong những năm tháng cuối đại học, cuộc đời đã vả vào mặt tôi như vậy. Cuộc sống của tôi lẩn quẩn cũng một phần vì cái tên Hoa Ngọc Linh. Một cách sâu xa, em là phép thử độ hiếu thắng của tôi. Nhưng thử kiểu này đau quá, con không chịu nổi giời hỡi! – Tôi than thở.
Kể từ sau vụ Linh làm đổ café lên tranh, tôi và em ngừng nói chuyện với nhau và gần như thành hai người xa lạ. Nếu không có cô nàng Oắt hay rủ rê café hai đứa, có lẽ chúng tôi đã từ mặt nhau thật. Nhưng không khí ở những buổi café cũng chẳng vui vẻ gì. Mỗi lần gặp mặt nhau, tôi và em chỉ chào trả kiểu khách sáo rồi ai làm việc người nấy. Tôi nói chuyện với Oắt, còn em cứ dán mắt vào màn hình điện thoại. Em giờ là một phiên bản của con nghiện smartphone, đôi tay vuốt vuốt màn hình, thi thoảng lại tự cười vì những chuyện hài hước trên facebook. Nhưng thà Linh cười với cái smartphone còn hơn là em cười với gã người yêu. Mấy bận café, em lại lôi thằng cha này tới. Tôi không quan tâm hắn làm gì hay ở đâu, chỉ biết mặt mũi hắn khá ưa nhìn, nếu không muốn nói là bảnh. Thực sự là nhìn Linh và hắn, người ta dễ dàng tưởng tượng ra một cặp đôi công chúa – hoàng tử trong phim hoạt hình của Walt Disney. Nhắc mới nhớ, suốt quãng thời gian đó, Linh đẹp hơn nhiều. Em trang điểm nhiều hơn, và tôi hầu như không bao giờ thấy mái tóc em trở lại màu đen như trước kia. Em đẹp bao nhiêu, tôi đau lòng bấy nhiêu. Nhưng cuộc sống là thế, tôi phải chấp nhận sự thay đổi của nó. Tôi phải chấp nhận rằng Hoa Ngọc Linh không thuộc về mình.
Tuy nhiên, chấp nhận theo kiểu nào lại thuộc về cá tính mỗi người. Tôi không hay để bụng, nhưng một khi đã căm thù ai thì căm thù tới cuối đời, như thằng Cháy là ví dụ. Dạo gần đây tôi có facebook của thằng Cháy, nhưng do nó add tôi, không phải tôi add nó. Tôi thề rằng sẽ không bao giờ đi họp lớp mà có mặt thằng khốn đó. Nên đối với Hoa Ngọc Linh, đã có lúc tôi đối xử với em khá tiêu cực như kiểu đối xử với thằng Cháy.
Độ khoảng tháng 5, tôi chat với Oắt và vô tình biết được chuyện Linh đã chia tay. Cuộc tình hoàng tử – công chúa của em rốt cục không có kết thúc hậu hĩnh như truyện cổ tích hay phim hoạt hình. Nàng Oắt nói với tôi:
“Cái Linh không sao cả Nhưng chắc cũng buồn Ông thử hỏi thăm nó xem sao?”
“Hỏi làm đ… gì Cô không hỏi thì thôi Sao tôi phải hỏi?”
“Tui hỏi rồi Ông là bạn nó thì cũng hỏi thăm đi chứ? Mà sao lại cáu với tui? Thích ăn đòn phỏng?”
“Chỉ là không thích thôi?”
“Ông thích cái Linh phải không?”
Nàng Oắt có khả năng nhìn nhận sự việc khá nhanh và phán đoán khá chuẩn. Tôi đành trả lời
“Ừ”
“Ờ, vậy tui đoán ra được chuyện gì rồi nhé Nhưng mà ông là con trai Nghĩ thoáng thoáng đi một tí Ít nhất cũng nên hỏi người ta ra sao chứ?”
“Ờ ờ, được rồi”
Tôi trả lời cho xong chuyện với nàng Oắt. Nhưng thực tế là tôi không hỏi thăm Linh. Chuyện tình cảm của đàn bà con gái khó hơn cả Kinh Dịch, tôi không có hứng thú tìm hiểu. Vả lại tôi đang ghét Linh, vì thế khi tình yêu của em tan vỡ, tôi vui chửa hết chứ lấy đâu ra thời gian thăm hỏi hay quan tâm? Thực tình, cũng có lúc tôi hơi yếu lòng, rất muốn vào hỏi thăm tâm trạng em ra sao và khuyên em đừng để chuyện buồn ảnh hưởng tới học hành năm cuối. Nhưng sự hiếu thắng lấn át tất cả. Nó nói với tôi Hoa Ngọc Linh có lỗi và em đáng bị bỏ rơi như thế. Tôi không phải gã hề chạy theo công chúa mỗi khi nàng gặp chuyện buồn. Không phải!
Sự im lặng giữa tôi và Linh kéo dài khá lâu. Phần vì giữa hai đứa có quá nhiều chuyện khó nói, phần vì kỳ thi tốt nghiệp đại học đã tới. Đợt ấy, tôi gần như chỉ ở nhà, cố gắng làm cho xong đồ án cuối kỳ, thực tập, đồng thời đi thầy đi cô để trả nợ môn. Khi tất cả mọi chuyện liên quan tới học hành kết thúc, tới khoảng cuối tháng 6, Linh chủ động bắt chuyện với tôi. Em sẽ kể lể việc chia tay, gã người yêu có những tật xấu ra sao và sau đó mong muốn một sự thông cảm từ thằng bạn ngồi cùng bàn thời cấp hai này – tôi đã nghĩ như vậy. Tôi thậm chí còn tìm cách đối đáp làm sao để khiến em phải đau lòng.
Nhưng Linh lại chẳng kể lể điều chi cũng chẳng than thở cái gì, em chỉ hỏi:
“Tùng thi vẽ đến đâu rồi? Được giải chứ? ^^”
Tôi đã lâu không vào diễn đàn nên chẳng biết cuộc thi đã tới đâu. Nhưng theo tôi phỏng đoán thì ban giám khảo đã xong phần nhận xét và sắp công bố trao giải. Do bị loại nên tôi chẳng quan tâm ai chiến thắng giải 16 triệu nữa. Tôi cũng giấu nhẹm luôn chuyện đáng xấu hổ trên diễn đàn. Nếu Linh biết, hẳn em sẽ cười vào mặt tôi dữ lắm.
Đề xuất Võng Hiệp: Cuộc đời vô thường