Chương 111
Tôi trả lời:
“Chẳng biết Chắc giải dút”
“Đừng bi quan vậy ^^ Tùng vẽ được mà Mà tháng 7 mới công bố giải kia mà? Lo gì chứ?”
“Chậc Nhiều thằng vẽ đẹp hơn Mình không địch nổi”
“Ừ, biết thế Mấy hôm nữa trường mình làm lễ tốt nghiệp Tùng đến được không?”
“Chưa biết được Mấy hôm nay hơi bận Để mình xem đã”
“Ừ, nếu rảnh thì đi nhé! ^^”
Thực tế là việc thi cử của tôi đã xong, chỉ còn một môn nợ và phải đến tháng 9 mới có lớp học. Thực tâm là tôi rất muốn nhìn thấy Linh trong bộ đồ tốt nghiệp. Thực tình là tôi yêu em đến nỗi có thể bỏ qua mọi chuyện quá khứ. Nhưng con thú hiếu thắng trong tôi mạnh mẽ đến mức chính tôi cũng không thể kiểm soát. Nó ghì tôi xuống và quyết không cho tôi đi.
Và tới hôm trường của Linh tổ chức lễ tốt nghiệp, tôi không tới dự mà đi café cùng thằng Choác.
“Sao ông không tới? Cái Linh cứ hỏi tui suốt Mà tui gọi điện thì ông tắt máy Bộ ông không nghĩ thoáng ra được à? Ông thích nó mà nó không thích ông thì thôi chứ Đàn ông tí xem nào Tui mệt với mấy người quá đi! @@ Chiều nay ra café chết với tui”
Lời trách móc của nàng Oắt làm tôi khá bận tâm. Ở một nghĩa nào đó, làm thằng đàn ông phải biết bỏ qua và tha thứ. Nhưng với Hoa Ngọc Linh, tôi chỉ là cậu bé. Tôi yêu em bằng trái tim của một cậu bé và tôi ghét em cũng bằng trái tim của một cậu bé. Sau bao nhiêu năm, thứ tình cảm ấy chẳng hề thay đổi. Trước mặt em, tôi vẫn mãi chỉ là một anh chàng bé con.
Nhưng thời đại học của tôi có cái kết không tệ. Cuộc sống là một bản nhạc progressive rock, bạn không thể lường trước sự chuyển tông đột ngột hay những pha ngắt quãng của nó. Đôi khi, trong những nỗi buồn, ta lại tìm thấy nhiều điều vui. Khoảng giữa tháng 7, khi đang mải xem thông tin việc làm, tôi nhận được một cuộc gọi lạ. Ban đầu tôi nghĩ đây là điện thoại của nhà tuyển dụng vì tuần trước tôi đã gửi hồ sơ xin học việc. Tôi khá vui, bèn nhấc máy trả lời:
-Alo, ai đấy ạ?
-Boyteotop đấy hả? Hondabagia đây, chú nhớ anh không?
Gần nửa năm không vào diễn đàn vẽ, tôi suýt nữa đã quên nickname của mình. Tôi đáp:
-À… có, em nhớ! Có chuyện gì đấy anh?
-Tuần sau có buổi offline diễn đàn, tiện thể trao giải đấy. Chú đến lĩnh giải giùm anh nhé, không lại mắc công anh phải chuyển tài khoản cho chú!
Tôi trố mắt ngạc nhiên:
-Hả? Giải gì hả anh?
-Ơ… thế chú không biết gì à? Chú được giải ba mà!
Tôi càng không hiểu chuyện gì xảy ra, bèn nói:
-Mấy tháng nay em có vào diễn đàn đâu anh? Sau cái vụ đấy thì em nghỉ rồi!
-À, anh có nghe vụ đó rồi. Chú chơi cũng hơi bẩn thật. Nhưng mà khoảng tháng 5, bọn giám khảo có xem xét lại. Có một thằng giám khảo khoái tranh của chú nên bảo cho thi tiếp. Ừ thì chúng nó gật đầu thôi. May cho chú nhé! Dù gì thì giải ba cho chú cũng xứng đáng rồi. 4 triệu chứ ít à?
Tôi hỏi lại:
-Vậy à… ơ nhưng mà em tưởng giải ba chỉ 3 triệu thôi chứ anh?
-Ờ thì là 3 triệu. Nhưng mà bọn giám khảo trao cho chú thêm một giải sáng tạo nữa, tổng cộng là 4 triệu. Thế nhé, nhớ đi đấy!
Cuộc gọi kết thúc và tôi nghĩ Hondabagia đang trêu mình. Có thể lắm chứ! Có thể gã ghét tôi xài clone nên muốn chơi tôi một vố thật đau. Nhưng tôi đã cả nghĩ. Trên trang chủ của diễn đàn, kết quả cuộc thi được công bố và trong số những người đoạt giải có tên tôi: Boyteotop.
Khỏi phải nói tôi đã vui sướиɠ ra sao. Tôi lăn khắp nhà, cười nói ầm ĩ song khi bố mẹ hỏi tại sao thì tôi không nói gì. Tôi không thể giành 16 triệu bởi bức tranh đoạt giải nhất đẹp hơn tranh tôi nhiều lắm. Tôi hơi tiếc song không tiếc nuối quá lâu. Bốn năm vẽ vời rốt cục cũng có thành quả, so với giải thưởng vài trăm nghìn hồi năm hai là một bước tiến lớn, không phải về giá trị mà vì tôi đã giành được một thứ là “sáng tạo”. Hồi cấp ba, Châu nói với tôi về chữ sáng tạo trong vẽ và sau nhiều năm kiên trì, tôi đã đạt tới ngưỡng mà cô bé mong muốn. Liệu cô bé Trâu điên có theo dõi thành công của tôi không? Nếu em ở đây, hẳn tôi sẽ cảm ơn em thật nhiều, sau đó rủ em đi ăn kem, ăn nhiều đến tắc thở luôn!
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Từ Ta Nhìn Thấy Boss Thanh Máu Bắt Đầu