Chương 84
"Thì sướиɠ vãi l…inh hồn chứ sao?" - Tôi tự nhủ, lòng chộn rộn. Được con gái tặng khăn giữa mùa đông lạnh giá, còn gì sướиɠ hơn? Nhưng với bản chất núi rừng, à không, phải gọi là bản chất thổ phỉ, tôi trả lời:
- Cô đan khăn để thắt cổ tôi hả?
Linh phì cười. Em đấm lưng tôi rồi nói:
- Đùa thôi! Mình đan khăn để tặng một anh lớp trên, cái anh mà thi thoảng qua đèo mình ấy!
Tôi đần mặt. Chẳng cái ngu nào giống cái ngu nào. Nếu tôi trả lời "Có!", hẳn Linh sẽ vui vẻ lắm, đằng này lại bảo thành ý của người ta là thắt cổ! Tội ngu này không chém, còn tội nào đáng chém? Nhưng các độc giả hãy ngừng chửi tôi mà tiếp tục theo dõi câu chuyện nhé!
Nghe Linh trả lời vậy, tôi cười phớ lớ:
- Ồ hồ hồ hồ! Cô mà cũng đan khăn hả? Đan thành khăn nhé, đừng đan thành cái chăn!
Linh cười. Hôm ấy, tôi đưa em đi khắp con phố Đinh Liệt tìm len. Linh lựa chọn kỹ càng, lại thích mặc cả nên đi ba bốn cửa hàng, em mới tìm được đống len vừa ý. Em vừa đi vừa nói với tôi len này đan được khăn sợi to, len kia đan được khăn sợi nhỏ, tôi thì cứ gật gù ra vẻ hiểu biết. Thực tình, đi mua đồ cùng phụ nữ khiến tôi buồn ngủ không thể tả. Vả lại Linh đan khăn tặng người ta, có phải tặng tôi đâu… Tệ hại hơn nữa là Linh từ chối luôn lời đề nghị chơi đêm Noel của tôi. Lũ bạn của em, mấy thằng cha khóa trên luôn đi trước tôi một bước. Chúng nó luôn xuất hiện để trêu tức và cười hềnh hệch vào mặt tôi.
Sau bữa café, tôi ra về với tâm trạng nát nhừ - mấy chữ "rối bời" hay "chán chường" không đủ sức diễn tả cõi lòng tôi lúc ấy. Tôi kể lại mọi chuyện cho thằng Xoạch và thằng Choác.
Nghe xong, thằng Choác gào rú:
- Đan Mạch thằng ngu này! Tao đã bảo mày cấm được lộ bản chất thổ phỉ ra kia mà? Giời là giời, ngu ơi là ngu! Đan Mạch con thú vật này, tao phải đánh mày cho hết ngu!
Thằng Xoạch thì ôm bụng cười ầm nhà. Cười xong, nó vận kình một cái rồi nói:
- Hậy! Tao đếch thể ngờ mày ngu như vậy đâu! Mày cứ thổ phỉ thế này thì bao giờ mới có bạn gái?
Tôi cãi bướng:
- Thì nó bảo là đùa thôi! Nó mua len để tặng cho thằng nào ấy chứ, có phải cho tao đâu?
- Cái thằng ngu này! Hậy! - Thằng Xoạch lại vận kình - Mày cứ trả lời là "có", mất cái kẹc gì đâu? Hậy! Ngu, ngu lắm! Mày tự dưng trở thành osin đèo nó đi mua len để đan khăn cho thằng khác!
Thằng Choác thì cứ gào lên:
- Con thú vật, thằng thổ phỉ! Tao phải đánh mày hết ngu! Im mồm, không cãi! Im ngay con tiện nô này!
Bị hai thằng bạn tổng sỉ vả, tôi chỉ biết tự trách mình. Ngẫm lại, tôi cứ trả lời rằng muốn có cái khăn quàng, đâu chết ai? Ngu, ngu quá! Mùa đông năm nay lại lọ mọ với khoai sọ rồi! - Tôi thở ngắn than dài.
Suốt kỳ Noel, tôi hoạt động như một gã sinh viên bình thường. Sáng đi học, chiều về ngủ, tối ngồi vẽ và nghe nhạc. Trông thiên hạ rộn ràng, tôi cảm thấy cô đơn và cũng muốn phi ra phố. Nhưng đi với ai đây? Thằng Xoạch với thằng Choác không đi với tôi được vì chúng nó còn bận gái gú. Thằng Sĩ thì vừa chuyển nhà ra tận ngoại thành, gọi nó vào trung tâm thành phố đi chơi quá tội. Thế là cuối cùng, tôi với thằng Cuốc đi xem phim Avatar ở Vi. Hôm ấy, tôi ngộ ra rằng nếu đực rựa đi xem phim với nhau thì đi từ ba thằng trở lên, chứ có hai thằng là dễ bị thiên hạ nghi ngờ. Tôi nhớ như in lúc vào cửa, tay bán vé nhìn tôi và thằng Cuốc, miệng tươi cười "Anh chị xem phim vui vẻ!". Tổ cha thằng bán vé, tao thổ phỉ thế này mà dám gọi là chị à?
Phim Avatar khá hay, nó cho tôi thêm nhiều ý tưởng mới trong việc vẽ. Đường phố đêm Noel năm ấy đông đúc như ngày Tết, nhộn nhịp khôn tả. Nhưng chừng ấy chưa đủ để tôi quên đi Hoa Ngọc Linh. Em đi chơi Noel với ai? Với bạn? Hay với anh chàng được tặng khăn kia? Muôn vàn câu hỏi cứ thế vang lên trong đầu tôi.
Nhưng cuộc sống hay ho ở chỗ nó giống progressive rock - một dòng nhạc kỳ lạ và chẳng tuân theo bất cứ quy tắc nào. Sau đêm Noel khoảng hai ngày, Linh bỗng gọi điện cho tôi qua trường em. Điều này khá lạ vì ba ngày nữa mới tới hẹn café của hai đứa. Tôi hỏi có chuyện gì thì Linh bảo "cứ tới thì biết". Lại thuê mình làm osin cho việc gì nữa đây? - Tôi thở dài chán nản. Nhưng em đã nhờ, lẽ nào mình lại từ chối? Nổ máy, chạy xe, bắt đầu một ngày của kiếp osin nào!
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Đạo Độc Tôn