Chương 88
Nghe lời chúng nó, tôi phải lựa chọn lại phim để xem. Thời đại hài hước đã qua lâu, chẳng còn mấy bộ phim có thể khiến tôi nhếch mép. Nhưng thà xem hài còn hơn xem mấy phim tình cảm, bởi tôi sẽ lăn ra ngủ lúc nào không hay. Đáng tiếc là tuần ấy ở Rạp quốc gia không có suất chiếu phim kinh dị. Nếu có thì tốt, na ná “The Ring” càng hay, vì con gái khi xem phim kinh dị sẽ bộc phát vài hành động thiếu tự chủ với thằng ngồi cạnh. Khửa khửa! – Tôi cười gian tà.
Song dường như ông trời ghét tôi, hoặc tôi cảm tưởng thế. Mỗi lần tôi lên kế hoạch hoặc chuẩn bị việc gì đấy, chẳng bao giờ chúng diễn ra như ý. Đúng hôm hẹn hò, lúc bốn giờ sáng, bố lôi tôi dậy và nhờ đèo ra bến xe Mỹ Đình. Ông cụ có việc nhưng chẳng hề báo với tôi một tiếng, trong khi tôi lại có tật thức đêm (chẳng thằng sinh viên nào đi ngủ trước 12 giờ hết). Vừa bực với ông cụ lại vừa buồn ngủ, tôi mắt nhắm mắt mở đèo bố ra bến xe. Lúc đi thì không sao, lúc về mới có chuyện. Đại khái là đường về nhà tôi phải đi qua một bùng binh, mà lúc ấy chưa đến năm giờ sáng, đường vắng tanh vắng ngắt, chuột còn không thấy đâu chứ đừng nói người. Bùng binh thì rõ to, trời đang rét căm căm, mắt thì díp dịp vì buồn ngủ, chừng ấy đầy đủ lý do để tôi đi thẳng thay vì vòng qua nó.
Nhưng xe đang lên dốc thì ôi thôi, một cái bóng lao ra, tay cầm dùi cui bắt tôi tấp vào lề đường. Lúc dừng xe, tôi mới nhận ra con đường này không hề vắng vẻ mà có tới bốn anh cảnh sát cơ động nấp dưới tán cây! Các anh chọn ngay chỗ tối tối chẳng hề có ánh đèn điện.
- Đi sai luật nhé em, cho bọn anh xin hai trăm! – Anh cảnh sát nói.
Hai năm đi xe máy, đó là lần đầu tiên tôi bị úp sọt. Mà cái gì lần đầu tiên cũng đều bỡ ngỡ thẹn thùng cả, bao nhiêu tiền trong túi, tôi móc ra hết để nộp phạt. Cầm được tiền rồi, anh cảnh sát cười tươi như hoa và không quên tặng tôi câu chào tạm biệt “Lần sau cẩn thận em nhé!”.
Tôi lủi thủi ra về, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, hận thân mình không thể bọc trong cốp, máu không thể hòa cùng xăng. Nhọ, quá nhọ! – Tôi thở than. Tiền hết, hẹn hò cũng tan theo mây khói. Tôi cũng không dám xin thêm tiền vì sợ mẹ chửi thối đầu. Chiều hôm ấy, tôi nhắn tin hủy hẹn với lý do xe hỏng.
Linh trả lời: “Lấy xe mình mà đi!”.
Linh có nhã ý thật, nhưng khổ nỗi tôi lại nhẵn túi. Tiền không có, chẳng lẽ hai đứa ra hồ Tây ngắm cá chết trôi lềnh bềnh rồi trong mùi tanh nồng nặc, tình yêu sẽ nảy nở? Đùa chứ kịch bản kiểu này thì không ông đạo diễn nào dám duyệt. Hết cách, tôi đành trả lời: “Thôi, để hôm khác vậy!”.
“Ừ, thế cũng được.”.
Rốt cục qua ngày hẹn hò rồi đến gần Tết, tôi vẫn chưa tặng được quà gì ngoài tin nhắn chúc mừng sinh nhật. Trong những ngày đó, tôi lại quay trở về với câu hỏi: tặng Linh quà gì? Có thể bạn nghĩ tôi rỗi hơi, nhưng quả thực là thế. Tôi không thể kiềm chế cảm xúc mỗi khi nghĩ tới Linh. Tôi muốn mình trở thành một thứ đặc biệt trong mắt em, không thể nhầm lẫn với ai khác, và quà tặng chỉ là cái cớ mà thôi. Nhưng chỉ vì chút bất cẩn đêm khuya, tôi lại lỡ hẹn với em.
Theo kế hoạch, sau buổi đi chơi, tôi có nghĩa vụ thuật lại (hoặc bạn có thể dùng chữ “review”) cuộc hẹn hò cho hai thằng bạn quân sư quạt mo. Nhưng nghe tôi kể lại sự vụ với mấy anh cảnh sát, hai ông bạn thở ngắn than dài vẻ thất vọng vô cùng. Thằng Choác lắc đầu:
- Tao thề là chưa thấy thằng nào đi tán gái lại vừa ngu vừa nhọ như mày. Nhọ vừa vừa thôi chứ, nhọ kiểu này thì tranh hết phần với mõm chó!
Thằng Xoạch thì ôm bụng cười, vừa nói vừa ho sù sụ:
- Hậy! Mày có thể đoạt giải “Người đàn ông nhọ nhất của năm”! Tao đã nghĩ lúc đi chơi mày phọt ra câu gì đó ngu ngu hay hành động kiểu thổ phỉ cơ! Đếch thể ngờ được ông chưa đi đến chợ đã hết tiền! Hậy, hậy!
Tôi thở phù phù:
- Thì mấy hôm nữa tao tặng quà nó sau. Hoặc qua Tết cũng được!
- Mày nói như đúng rồi! – Thằng Choác trề môi – Thế thì người ta sinh ra quà sinh nhật để làm gì? Để thối qua Tết rồi ông nói “tặng bạn quà sinh nhật”, xem có ngửi được không?
Tôi chau mày:
- Tiên sư ông! Hồi sinh nhật tôi, ông hứa tặng cái giá kê tranh mà đến ba tuần sau mới có thì đã làm sao?
Thằng Xoạch vỗ đầu tôi:
- Hậy! Cái thằng thổ phỉ này! Đấy là đàn ông với nhau! Còn đây là gái! Gái! Gái! Mày hiểu chửa? Mày có hiểu mày thất hứa với con gái là thế nào không? Tao nói mày nghe nhé, con người yêu thứ hai của tao… không, không phải con đó, con khác… hậy, tao hứa đưa nó đi ăn, chỉ đi ăn thôi nhé, mà hôm đó bận đột xuất, thế là đếch đi được! Mày biết nó giận bốn ngày và tao phải dỗ dành gãy cả lưỡi không hả?
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)