Chương 89

- Rồi cuối cùng chúng mày vẫn chia tay ấy như? – Tôi nhăn răng cười – Ông gãy lưỡi hay gãy răng thì cuối cùng vẫn chia tay chứ gì?

- Cái này là trong thời gian yêu, hiểu chửa? Chia tay hay không đếch liên quan! Hậy! – Thằng Xoạch trả lời – Mày đang cưa cẩm con Linh, đúng không? Thế thì đừng có thất hứa với nó! Mày không biết con gái ghét nhất mấy thằng leo lẻo cái mồm à?

Thằng Choác đế thêm:

- Mà hậu quả trước mắt là nó đi chơi với thằng khác! Không có mày thì sao, nó đi chơi với đứa khác thôi. Đến lúc nó cặp kè thằng khác thì đừng bảo bọn tao không chỉ bảo nhé!

Giá thằng Choác đừng nói câu đó. Nghe nó nói xong, tôi thẫn mặt. Thằng Choác nói đúng, con gái đâu thiếu lựa chọn? Em có thể đi cùng đám bạn thân, hoặc thậm chí là một đứa con trai, như thằng cha khóa trên hay đèo em đi học là một ví dụ, hoặc một trong số những thằng bám trụ xây nhà trên blog của em. Có thể lắm! Mà ông thần Choác nổi danh mồm thối vì nó phán cái gì là hiếm khi trật.

Tối hôm ấy, nick Yahoo! của Linh có đề dòng status “Sinh nhật vui quá!^^”, trên blog cũng có một entry có nội dung tương tự. Vui với ai? Với bạn bè hay với anh chàng nào? Mà dù có là bạn hay là thằng nào đi chăng nữa, không có tôi, em vẫn vui vẻ như thường. Tôi biết mình đang quan trọng hóa vấn đề, nhưng khi yêu, ai cũng muốn mình trở nên quan trọng với người đó, muốn người đó tỏ chút thái độ quan tâm với mình. Huống hồ cái thằng hai mươi mấy năm chỉ lọ mọ với khoai sọ như tôi, nó lại càng quan trọng.

Tôi liền chat với em: “Đi sinh nhật về hả?”.

“Ừ! ^^”.

“Đi ăn hả?”.

“Ừ, đi ăn, rồi xem phim nữa!”.

“He he, biết thế, sinh nhật vui vẻ nhé!:D”.

“Cảm ơn.:))”.

Tôi không dám hỏi Linh rằng em đi ăn hay đi chơi với ai. Ngộ nhỡ em trả lời là anh chàng nào đấy thì chắc tôi chỉ còn nước úp mặt xuống gối hận mình ngu vô đối.

Chân lý vẫn luôn đúng: đàn ông khổ nhất khi không có tiền. Nếu có tiền tôi đã thế nọ, nếu có tiền tôi đã thế kia. Nếu được làm bộ trưởng bộ giao thông, tôi sẽ lập danh sách những thằng trai tân đang trong giai đoạn cưa cẩm, biển số xe của chúng nó và bảo công an cảnh sát tránh xa bọn này ra. Thề!

Nhưng tôi đã từng nói, cuộc đời là những chuỗi khó hiểu trong một bản nhạc progressive rock. Đừng từ bỏ khi cơ thể bạn còn động đậy và trái tim bạn chưa chết. Sau hôm cúng ông Công ông Táo vài hôm, một số máy lạ hoắc gọi đến điện thoại của tôi. Gái thì chắc chắn không phải vì tôi không phải đối tượng để gái hỏi xin số. Vậy chỉ có thể là trai, cơ mà là thằng quái nào? Tôi phân vân, sau nghe điện:

- Alo, ai đấy ạ?

Một giọng nam đáp lại:

- Ờ, bạn có phải là Boyteotop không nhỉ?

Boyteotop là tên tài khoản mà tôi sử dụng trên diễn đàn vẽ, chính là tài khoản mà Châu từng lập cho tôi. Trên diễn đàn, tôi chuyên vẽ mảng fantasy nên cũng được nhiều người để ý và quan tâm. Nhưng để họ gọi điện thẳng mặt và xướng lên cái tên Boyteotop thì đây là lần đầu. Vả lại, tôi cũng không công khai thông tin cá nhân trên diễn đàn, sao tay này biết được? Thấy lạ, tôi hỏi:

- Anh là ai thế? Sao biết số của em?

- À, mình ở trong ban quản trị diễn đàn vẽ, nick là Hondabagia đó! Ờ, đúng rồi, là cái nick có avatar xe Honda ấy! Bạn cho mình số tài khoản ngân hàng để mình chuyển tiền.

- Em không dùng tài khoản ngân hàng, nhưng mà tiền gì thế anh?

- Ơ… hôm qua diễn đàn mình công bố giải thưởng cuộc thi vẽ hồi hè đó, bạn chưa xem à? Ờ, bạn được giải khuyến khích, 5 trăm nghìn. À không, chính xác là 7 trăm rưỡi. Bạn biết tay Giangho_vole chứ, cái tay hay vẽ chân dung ấy? Hắn được giải ba nhưng mà chia thêm tiền cho bạn, coi như là khích lệ vì hắn bảo tranh của bạn cũng đẹp lắm. Thế nhé! Không có tài khoản ngân hàng à? Thế thì nhắn mình tên tuổi với số chứng minh thư, mình gửi tiền qua cho. Chắc ngày mai là nhận được đấy!

Bảy lít rưỡi? Mẹ ơi, từ thời cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tự thân tôi chưa bao giờ kiếm được món tiền lớn nhường ấy. Như chưa tin, tôi bèn chạy như bay lên nhà, bật máy tính và mở web đăng nhập vào diễn đàn vẽ. Số tôi hay bị ông trời đùa giỡn, thằng cha Hondabagia kia khéo lại là một trò đùa không chừng. Nhưng không, tôi được giải thật, tiền thật. Thành quả sau bao nhiêu năm luyện tập, kiên trì chẳng ngừng nghỉ của tôi là giải khuyến khích này. Nhìn lên tuy chẳng bằng ai, nhìn xuống cũng chẳng hơn ai, song nó khiến tôi vui vô cùng. Vui đến phát khóc. Niềm đam mê của tôi đã có thành quả, dù rất nhỏ nhoi. Nó chứng minh rằng tôi không phải là thằng có sở thích nhất thời, bởi sở thích nhất thời sẽ chẳng giúp bạn làm nên cái gì hết.

Tiền về bản rồi! Dân bản mừng vui khôn xiết! – Tôi nhảy cẫng lên.

Như một phản xạ vô điều kiện, tôi liền gọi điện ngay cho Linh. Nói chuyện với gái đã run, giờ thêm niềm vui từ trên trời rơi xuống thế này, giọng tôi như đĩa phát nhạc bị xước:

- Này cô… mai… mai… khặc, mai có rỗi không… khặc, rỗi không? Đi chơi nhé! Vụ sinh nhật ấy mà! Xin lỗi nhé… khặc, tóm lại là… mai rỗi không? Đi ăn nhá!

Linh ngạc nhiên:

- Sao thở dữ vậy? Mà thôi, không cần đâu mà! Với cả… à, ngày mai mình về quê rồi.

- Hả? Sao về sớm thế? Mới 25 Tết mà cô!

- Ờ thì bố mình bảo về sớm, biết sao được.

Tôi vồn vã:

- Được rồi, được rồi, ngày mai mấy giờ cô đi? Đừng bảo đi buổi sáng nhé!

- Mình đi chiều, tầm ba giờ. Ba giờ là phải ra bến xe rồi.

- Được rồi, được rồi! Biết thế! Tôi qua nhà cô là được chứ gì? Trước ba giờ cấm được đi đâu, nhớ đấy!

- Ừ, mình đợi. – Linh cười.

Đề xuất Voz: [Review] Đời Lính
BÌNH LUẬN