Chương 99

"Năm thứ hai đại học, Hoa Ngọc Linh có bạn trai – một mối tình chính thức, đàng hoàng, chứ không phải kiểu yêu đương "chíp hôi" của thời học sinh. Chính thức và đàng hoàng nghĩa là gì? Nghĩa là anh chàng (hoặc cô nàng) có thể thông báo với mẹ một câu xanh rờn: "Tối nay con không ăn cơm nhà đâu, đi ăn với bạn gái (hoặc bạn trai) nhé!". Chứ cái tuổi cấp hai, cấp ba mà dám nói câu ấy, không ăn mấy cái bạt tai mới lạ. Ít nhất là thời của tôi là thế, chứ bây giờ thì chắc chả còn đúng mấy.

Con người ta hay bị ám ảnh bởi cái sự "đầu tiên" ấy. Mấy thằng cha cứ bô bô là nhớ mãi cô gái đầu tiên mà chúng nó trao tình cảm. Phụ nữ cũng thế, nhưng cái "người đầu tiên" của họ phải là một anh chàng có quan hệ tình cảm chính thức và đàng hoàng cơ. Thế nên, ông nào mà hôn được con gái hoặc có mối tình thời học sinh thì bớt ảo tưởng sức mạnh đi, mấy cổ chả nhớ mấy ông đâu! (Tôi loại trừ mấy thằng đã "abcxyz" con gái khi còn đang tuổi học sinh nhé).

Khỏi nói đâu xa, Hoa Ngọc Linh là ví dụ điển hình. Khi tôi nhắc lại cái vụ hôn trộm năm lớp 7, em còn tỏ ra ngạc nhiên, cứ như thể vừa phát hiện ra một câu chuyện thú vị lắm:

- Ôi trời, lâu thế rồi mà Tùng vẫn còn nhớ à?

Đấy, thấy chưa? Rõ ràng Linh chả ấn tượng gì về cái chuyện mà tôi thì cứ cho là "ấn tượng" hết sức!

Cuộc tình giữa Linh và anh chàng trí thức tên Trung kia kéo dài gần một năm, tôi cũng không chắc lắm. Yêu thì có cả tỉ lý do, mà chia tay thì cũng muôn vàn vấn đề. Mấy năm trôi qua, tôi vẫn chẳng hiểu tại sao chúng nó chia tay. Lúc kể cho tôi nghe về cái mối tình đầu "chính thức và đàng hoàng" ấy, em toàn kể chuyện vui, vui nổ trời luôn ấy, chả có tí buồn nào sất! Em kể đến đâu, tôi ghen tị với thằng Trung trí thức kia đến đấy.

- Hồi hè mình với Trung đi phượt. Ừ, hắn chơi với hội bạn phượt, nên mình đi ké. Mỗi lần đi là khoảng... ờm, sáu người, mình không nhớ lắm, trai gái đủ cả. Vườn quốc gia Ba Vì, Mộc Châu, Cao Bằng... mình đi hết cả rồi. Lúc đầu mẹ không cho đi, mình phải nhờ Trung sang xin hộ. Thế mà được đấy! Mẹ bảo hắn đứng đắn, tử tế, lại có trách nhiệm. Trung sang nhà mình nhiều, bố mẹ mình quen mặt hắn luôn mà! Hồi Tết Dương, bố mình còn rủ hắn ở lại uống rượu nữa cơ!

Nghe em kể, tôi đoán ra được phần nào lý do em thích cái thằng kia. Ngay từ năm nhất đại học, mỗi lần đi cà phê, Linh đều nhấm nháy chuyện phượt. Bây giờ, mấy cô gái năng động, khát khao lắm, khác xa mấy cô gái thời xưa rồi. Họ tiếp nhận nhiều tri thức hơn, đọc nhiều thông tin hơn từ báo chí, Internet. Họ coi hôn nhân là dấu chấm hết cho tuổi trẻ, một số còn tiêu cực hơn, bảo hôn nhân là ngục tù núp dưới bóng truyền thống xã hội. Tuổi trẻ đẹp và không dài – họ hiểu điều đó sớm hơn mấy thằng con trai còn mải cày game online, hoặc đang bận nhậu nhẹt. Họ muốn những năm tháng ngắn ngủi ấy trở nên đáng nhớ theo cách của riêng mình.

Với Linh, em muốn đi phượt, và anh chàng tên Trung kia cho em toại nguyện. Khỏi bày binh bố trận, chiến thuật chiến lược như tôi, thằng cha đó chiếm được cảm tình của Linh bằng cách rủ em đi phượt. Hắn cho em cái em cần, và sau một tháng, em "đáp lễ" hắn. Con bà nó, đúng một tháng! Trong khi tôi vật vã chín năm mười tháng mà chả "xơ múi" được gì! Đời bất công, quá bất công! Grào!

- Thế từ hồi chia tay đến giờ, Linh còn gặp thằng cha ấy lần nào nữa không?

- Cũng có, không nhiều lắm. Từ hồi ra trường mình chưa nói chuyện với hắn lần nào.

Rồi Linh im lặng, ánh mắt như lạc về cái thời tình đầu tươi đẹp. Có thể cái tay Trung trí thức không quá tử tế, đứng đắn như vẻ bề ngoài, nhưng nói gì thì nói, Linh sẽ nhớ hắn, khó mà quên được. Tình đầu mà!

Đôi chút ghen tị, đôi chút tò mò, tôi hỏi Linh một câu mà tôi biết chắc em sẽ từ chối trả lời:

- Thế tóm lại là tại sao chia tay? Uống rượu với bố vợ rồi mà vẫn không ăn thua à?

Linh cười, chỉ cười thôi. Tôi cũng chỉ hỏi cho vui, chứ không mong chờ câu trả lời. Nhưng một lát sau, bỗng nhiên em nói:

- Tại hắn cứ đòi mình tốt nghiệp xong là cưới luôn. Mình không thích thế, bảo hắn nghĩ xa quá. Mình bảo đợi kiếm được việc làm rồi tính tiếp thì hắn không chịu. Thế là cãi nhau!

- Chia tay luôn? – Tôi hỏi.

- Cũng không hẳn. Về sau mình với hắn cố làm hòa, nhưng quan điểm sống khác quá, đành chịu.

Nghe em trả lời, tôi vừa thấy bình thường, lại vừa ngạc nhiên. Bình thường vì chả có cô gái nào đang tuổi yêu đương lại tính ngay chuyện cưới. Ngạc nhiên vì tôi cứ tưởng Linh sẽ giữ chuyện đó như bí mật riêng, vĩnh viễn không kể với thằng con trai nào khác.

Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm
BÌNH LUẬN