Chương 100
Thời gian đúng là tàn nhẫn, nó có thể biến những kỷ niệm đẹp thành chuyện tầm phào, hoặc ít nhất là không còn riêng tư nữa. May cho thằng Trung trí thức là em không nói xấu hắn sau lưng. Em không giống mấy cô gái cứ hở ra là bôi xấu tình đầu, cứ như thể mấy thằng đó là đám mù dở tốt số vớ được công chúa ấy.
À, đọc đến đây, chắc bạn đang thắc mắc lúc Linh chia tay, tôi có "thừa nước đục thả câu" không? Dĩ nhiên là có, và đó không phải là chuyện gì vui vẻ cho cam. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy biết ơn thời gian. Thời gian tàn nhẫn thật đấy, nhưng nó cũng đủ sức biến câu chuyện buồn thành chuyện hài, và tôi có thể kể cho Linh nghe mà không ngại ngùng, xấu hổ. Tiếc là mấy chuyện kiểu đấy hơi nhiều, chả biết bắt đầu từ đâu.
Nhân lúc Linh vẫn đang mải nhớ nhung tình đầu, tôi lôi điện thoại ra, vờ như đang trả lời một tin nhắn quan trọng, nhưng thực chất là đang "lặn" vào thế giới nội tâm. Đầu óc tôi bây giờ như một bãi chiến trường, toàn ký ức, kỷ niệm ngổn ngang, tôi cần phải dọn dẹp chúng về chỗ cũ.
Mải dọn dẹp đầu óc quá, tôi không để ý Linh đã "quay về" từ lúc nào. Em bỗng lên tiếng:
- Tùng bận à?
- Hả? À, không! – Tôi đáp, tay vẫn vờ như đang bấm điện thoại – Bạn nhắn tin rủ tối đi chơi ấy mà!
Em nhìn tôi chăm chú, cứ như thể tò mò muốn xem tôi đang nhắn tin cho ai. Tôi hơi "nóng lưng", bèn cất điện thoại ngay.
Không đợi tôi mở miệng, Linh liền hỏi:
- Mình hỏi cái này được không?
- Ờ thì cứ hỏi đi, bày đặt rào trước đón sau ghê thế?
- Có bao giờ Tùng ghét mình không?
Tôi cười méo xệch, câu này khó quá! Tôi không thân với em đến mức có thể phang thẳng một câu "Lắm lúc ghét bỏ mẹ!", nhưng cũng chẳng đủ xa cách để buông một câu khách sáo "Làm gì có chuyện đấy?!". Chậc! Đàn bà đúng là chúa hỏi khó!
- Có, thực sự là có.
- Những lúc nào vậy? Nói mình nghe được không? Có ai mà chả có lúc ghét người mình yêu?
Tôi khẽ thở dài. Mấy cái dòng ký ức vừa xếp ngăn nắp, giờ Linh lại bắt tôi lôi ra, phiền phức hết sức. Mà cái chuyện tôi sắp kể sau đây nó hơi nhục một tí.
* * *
Ảo tưởng là căn bệnh kinh niên của mấy thằng mới tập tành tán gái. Bệnh này căn bản là không có thuốc chữa, chỉ khi bị sự thật phũ phàng vả cho sấp mặt vài lần, thì tự khắc khỏi. Sau cái vụ ở quán cà phê nọ, cái chứng hoang tưởng tình yêu của tôi nó cũng vơi đi kha khá. Tôi học được một bài học xương máu: trước khi con gái lên tiếng, đừng có mà nghĩ mình hiểu được suy nghĩ của cổ. Phụ nữ giỏi che đậy lắm, họ có thể che giấu chính bản thân mình, chứ đừng nói đến người khác.
Tôi kể toàn bộ cái vụ ở quán cà phê cho thằng Choác với thằng Xoạch. Hai thằng chả thèm chửi bới, bình luận gì sất, vì chúng nó quen với cái vận nhọ hơn mõm chó của tôi rồi. Vả lại, sự đã rồi, chúng nó có nói có chửi nữa cũng chả thay đổi được cái gì. Chỉ có thằng Choác là có vẻ ngạc nhiên. Nó không ngờ sau ngần ấy thời gian, Hoa Ngọc Linh lại đối xử với tôi như một người bạn. Nó còn tin là tôi có thể đến được với Linh mà không gặp bất cứ trở ngại nào ấy chứ.
- Đáng lẽ mày nên tỏ tình sớm hơn! – Thằng Choác phán – Đúng là trâu chậm uống nước đục mà!
Tôi chán nản:
- Thì chính mày bảo cứ từ từ còn gì nữa? Mày bảo con Linh nó rắn như cứ điểm Điện Biên Phủ, phải công phá từ từ mới được, đúng không?
- Thì tại tao có biết là có thằng khác đang cưa nó đâu! – Thằng Choác cãi – Mày ở gần nó thế mà không biết có thằng nào theo đuôi nó à?
- Bạn thì bạn, chứ tao có phải mẹ nó đâu mà biết thằng nào cưa nó? Mà tao thề mẹ nó cũng không biết luôn!
- Kể ra thằng kia cũng tài, có một tháng là xong phim. Mày nghiến răng nghiến lợi mười tháng mà đếch xơ múi được gì!
Thằng Xoạch im lặng từ nãy đến giờ bỗng chen vào:
- Thôi, chuyển qua con khác đi. Vợ tao có con bạn, trông cũng được, mày thử tán nó xem? Mày nên đổi đối tượng đi thôi. Nói thật, nếu là tao, tao bỏ sau ba tháng rồi! Chứ hơi đâu mà mười tháng!