Chương 1: Quyển 1: Vô danh Khai lộ - Arc 1: Sét rơi thanh thạch - Chương 1: Sét xé mái tranh

Arc 1: Sét rơi thanh thạch

Chương 1: Sét xé mái tranh

Cảnh giới: Phàm nhân tầng 1

Hệ thống đang mở: 1, 2, 3

Đời người có những kẻ sinh ra đã được nhìn bằng ánh mắt trông đợi, còn có những kẻ đi qua chợ chiều ba vòng vẫn không ai nhớ mặt.

Lục Trần thuộc loại thứ hai.

Hắn không đẹp, không giỏi, không có linh căn khiến người ta lóa mắt, càng không có gia tộc đứng sau chống lưng. Ở trấn Thanh Thạch, hắn chỉ là một thằng nhóc biết làm đủ nghề để đổi lấy hai bữa no và một mái tranh khỏi dột tạm trong mùa mưa.

Nếu cuộc đời cứ trôi thế, có lẽ hắn sẽ sống hết một kiếp tầm thường rồi lặng lẽ chết trong một góc xó nào đó, như rất nhiều người bình thường khác ở hạ giới.

Nhưng một đêm sét đánh rách mái nhà, ba hệ thống cùng rơi vào người hắn.

Còn vận mệnh từ đó cũng thôi không cho hắn sống như một người thường nữa.

Gió ở trấn Thanh Thạch mang theo mùi bùn ướt và tro than.

Lục Trần đứng trước mái tranh của mình, nhìn cái lỗ cháy đen trên nóc nhà mà thở dài.

“Đúng là trời đánh thật…”

Câu nói này không phải chửi.

Mà là sự thật.

Đêm qua, một tia sét đã đánh thẳng vào mái tranh của hắn.

Không chết.

Nhưng thứ rơi xuống không phải chỉ là tro.

Trong thức hải của hắn, ba bảng sáng lặng lẽ trôi.

[Hệ thống 1: Vô Hạn Bùa – Đan – Trận]
[Hệ thống 2: Điểm Danh Kỹ Năng]
[Hệ thống 3: Bảng LV]

Ba thứ đó giống như ba con dao giấu trong tay áo.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng hắn biết chúng tồn tại.

Lục Trần đưa tay lên.

Một lá phù lặng lẽ xuất hiện trong tay.

Tụ Yên Phù.

Hắn nhìn nó vài giây.

Rồi cười.

“Có nghĩa là… từ giờ ta không cần mua phù nữa?”

Một dòng chữ lạnh lẽo hiện ra.

[Đồ do hệ thống cấp: vô hạn – không mất – người khác không thể sử dụng]

Lục Trần im lặng ba nhịp.

Rồi bật cười.

“Thế thì thiên hạ chắc sẽ muốn giết ta.”

Tiếng nhắc hệ thống vang lên lần nữa.

[Điểm danh hôm nay thành công]
Nhận được kỹ năng: Truy Tung Linh Văn (Thông thường)

Streak: 4 ngày

Một luồng ký ức tràn vào đầu hắn.

Đường linh lực.

Dấu vết khí tức.

Cách lần theo một sinh vật trong rừng.

Lục Trần chớp mắt.

“Ồ…”

Hắn nhìn xuống đất.

Một vết chân.

Một hơi thở.

Một cành cây gãy.

Tất cả như được đánh dấu bằng ánh sáng mờ.

Lục Trần lẩm bẩm.

“Ra là thế…”

Sống sót không nằm ở việc mạnh hơn mọi người.

Sống sót nằm ở việc thấy được điều người khác bỏ sót.

Bảng LV hiện ra.

HP: 100
Mana: 150
Tinh thần: 50
Thể lực: 75

Chiến lực tổng: 425

Lục Trần nhìn bảng này rất lâu.

Rồi thở ra.

“Yếu thật…”

Nhưng hắn không thất vọng.

Bởi hắn biết một điều.

Người khác tu bằng thiên phú.

Còn hắn…

Tu bằng những thứ nhặt được.

Tiếng bước chân vang lên phía sau.

Một nữ nhân đứng trong mưa.

Áo đen.

Ánh mắt lạnh.

Tay cầm một chiếc chuông quạ.

Nàng nhìn mái tranh cháy đen.

Rồi nhìn hắn.

“Ngươi là Lục Trần?”

Lục Trần không trả lời ngay.

Bảng chiến lực trong đầu đã quét qua.

Chiến lực đối phương.

Không nhìn thấy.

Điều đó chỉ có một nghĩa.

Đối phương mạnh hơn hắn rất nhiều.

Hắn cười.

“Cô nương tìm ta?”

Nữ nhân đáp.

“Ta tìm dấu vết.”

“Quạ Ấn.”

Không khí bỗng lạnh.

Lục Trần vẫn cười.

Nhưng tay đã lặng lẽ chạm vào tay áo.

Bên trái.

Tụ Yên Phù

Bên phải.

Hóa Ứ Đan

Dưới chân.

Bắc Đẩu Phản Kính Trận

Nữ nhân nhìn hắn.

Một lúc lâu.

Rồi nói.

“Ngươi rất cẩn thận.”

Lục Trần nhún vai.

“Người nghèo muốn sống lâu thì phải cẩn thận.”

Nữ nhân hỏi.

“Ngươi định đi đâu?”

Lục Trần nhìn con đường xa.

Nơi có thành lớn.

Bách Hồi.

Hắn nói.

“Đi đổi đời.”

Nữ nhân hỏi tiếp.

“Ngươi nghĩ ngươi làm được?”

Lục Trần cười.

“Không thử thì chết nghèo.”

“Thử thì… có thể chết sớm hơn.”

Nữ nhân nhìn hắn.

Rồi quay người.

“Đi thôi.”

Lục Trần hỏi.

“Đi đâu?”

Nàng đáp.

“Bách Hồi.”

Lục Trần nhíu mày.

“Cô nương cũng đi?”

Nàng gật.

“Ta tìm người.”

“Ngươi tìm tiền.”

“Cùng đường.”

Lục Trần cười.

“Thế thì đi chung.”

Hai người rời Thanh Thạch.

Sau lưng là mái tranh cháy.

Trước mặt là con đường bùn.

Nhưng ngay khi họ bước ra khỏi trấn.

Bảng chiến lực trong đầu Lục Trần bỗng rung mạnh.

Một mùi máu.

Một tiếng gầm.

Trong rừng.

Một đôi mắt đỏ mở ra.

Hắc Nha Lang.

Lục Trần thở dài.

“Ta mới giàu lên có một ngày…”

Rồi hắn rút phù.

“Đã có kẻ tới đòi mạng.”

Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!
BÌNH LUẬN