Chương 2: Quyển 1: Vô danh Khai lộ - Arc 1: Sét rơi thanh thạch - Chương 2: Con sói trong mưa
Chương 2: Con sói trong mưa
Mưa đêm rơi không lớn, nhưng đủ dai dẳng để biến con đường đất ngoài trấn Thanh Thạch thành một lớp bùn nhớp nháp. Gió lùa qua rặng cây già, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục lẫn với chút tanh nhàn nhạt khiến da đầu người ta lạnh đi.
Lục Trần đứng yên.
Một tay hắn giấu trong tay áo, đầu ngón tay đang chạm vào lá phù mỏng như cánh ve. Tay còn lại hơi co lại theo bản năng, như thể chỉ cần nghe thấy động tĩnh là sẽ lập tức rút thứ gì đó ra để liều mạng.
Trước mặt hắn, trong bóng tối giữa rừng cây, có hai đốm đỏ đang chuyển động.
Không nhanh.
Không vội.
Nhưng rất chắc.
Thứ đó đang tới gần, giống như đã ngửi thấy mùi máu của con mồi từ rất lâu rồi.
Tần Chỉ U đứng bên cạnh hắn, áo đen bị mưa thấm thành màu mực, chiếc chuông quạ trong tay khẽ lay theo gió. Nàng không nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mặt.
“Ngươi rước phiền phức tới nhanh thật.”
Lục Trần nhếch miệng, mắt vẫn không rời khỏi bóng đen đang áp sát.
“Ta nghèo như thế này mà phiền phức còn tìm tới, chứng tỏ số ta chắc không tầm thường.”
Tần Chỉ U liếc hắn một cái.
“Còn cười được?”
“Không cười thì chẳng lẽ khóc?”
Hắn nói nhẹ tênh, nhưng lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Từ khi ba hệ thống thức tỉnh, hắn luôn biết một ngày nào đó bản thân sẽ gặp phải thứ vượt khỏi cuộc sống phàm nhân nhỏ bé ở Thanh Thạch. Chỉ là hắn không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.
Một tiếng gầm khàn khàn vang lên trong màn mưa.
Bóng đen lao ra.
Con sói lớn bằng nửa con trâu, bộ lông đen như bị hun bằng tro, trên sống lưng lẫn cổ đều có những vệt đỏ sẫm giống vết máu khô. Hai mắt nó đỏ quạch, nanh lộ ra ngoài, nơi khóe miệng còn kéo thành từng sợi nước dãi đặc quánh.
Hắc Nha Lang.
Vừa nhìn thấy nó, Lục Trần đã cảm thấy cổ họng khô lại.
Bảng chiến lực trong đầu chợt hiện lên.
[Mục tiêu: Hắc Nha Lang]
[Mức nguy hiểm: Cao]
[Khuyến nghị: Không nên cứng đối cứng]
Lục Trần suýt bật cười chửi thề.
“Khỏi cần ngươi nhắc.”
Tần Chỉ U khẽ động ngón tay. Chuông quạ trong tay nàng rung lên một tiếng rất nhỏ, nhưng sắc mặt lại lạnh hơn trước.
“Nó không tự tới.”
“Ý cô là?”
“Có thứ gì đó trên người ngươi dẫn nó tới.”
Lục Trần nghe vậy, trong đầu lóe lên mảnh da thú đang cất sát người. Từ khi nhặt được thứ đó, hắn đã biết nó không đơn giản, nhưng không ngờ mới rời trấn đã bị một con hung thú lần theo.
“Đồ tốt chưa cầm ấm tay đã muốn lấy mạng ta.” Hắn lẩm bẩm.
Con Hắc Nha Lang không cho hắn thêm thời gian. Bốn chân nó đạp mạnh xuống bùn, thân hình nổ tung như một mũi tên đen bắn thẳng về phía hai người.
“Lùi!”
Tần Chỉ U quát.
Lục Trần không cần nàng nhắc. Gần như cùng lúc với tiếng quát, hắn giật mạnh lá Tụ Yên Phù trong tay áo, ném thẳng ra trước mặt.
Phù văn bốc cháy, một màn khói xám lập tức tràn ra.
Ngay sau đó, hắn giẫm mạnh xuống đất.
“Khởi!”
Một tầng ánh sáng mờ lóe lên dưới chân.
Mê Tung Trận.
Trận pháp không lớn, chỉ đủ phủ một khoảng đất chừng ba trượng, nhưng trong đêm mưa tối tăm này, chỉ cần lệch một nhịp là đủ mất mạng.
Hắc Nha Lang lao vào màn khói, thân hình khựng lại một thoáng. Đúng khoảnh khắc đó, Lục Trần móc viên Tụ Khí Đan nuốt thẳng xuống.
Đan dược tan trong bụng, một luồng nóng rực lập tức xộc thẳng lên ngực.
Linh lực vốn lỏng lẻo trong kinh mạch của hắn như bị ép chặt lại.
Đau.
Đau tới mức khóe mắt hắn giật lên.
Nhưng cũng chính lúc ấy, cảm giác bất lực ban nãy bị đẩy lùi đi một đoạn.
Tần Chỉ U đã rút kiếm.
Ánh kiếm của nàng không rực rỡ, cũng chẳng có khí thế kinh thiên động địa, nhưng vừa xuất thủ đã gọn tới lạnh người, giống một vệt sáng mảnh cắt thẳng qua màn mưa.
Hắc Nha Lang nghiêng đầu tránh được.
Móng vuốt nó quét xuống, kéo theo một dải gió tanh nồng.
Tần Chỉ U lùi nửa bước.
Lục Trần thì nhân lúc đó vòng sang sườn phải.
Hắn không ngu tới mức muốn làm anh hùng.
Đánh chính diện với con quái vật này, hắn chỉ có một kết cục là bị xé đôi.
Muốn sống, chỉ có thể đánh bẩn.
Càng bẩn càng tốt.
Hắn siết chặt tay, kỹ năng vừa điểm danh được trong đầu lập tức hiện rõ.
[Trục Phong Cửu Đạp]
Một nhịp.
Hai nhịp.
Thân hình hắn lướt qua mặt đất nhanh hơn bình thường một đoạn. Vẫn chưa tới mức quỷ dị, nhưng đủ để khiến quỹ tích di chuyển trở nên khó đoán hơn.
Hắc Nha Lang vừa quay đầu về phía hắn, Lục Trần đã ném thêm ba lá phù nữa.
Một lá nổ thành tia lửa mỏng.
Một lá hóa thành tiếng nổ chát chúa.
Lá cuối cùng không có bất kỳ uy lực nào, chỉ bắn vào mắt con sói một màn sáng chói lòa.
Con Hắc Nha Lang gầm lên, móng vuốt điên cuồng cào nát mặt đất.
“Được!”
Lục Trần sáng mắt.
“Đồ hệ thống đúng là không nói đạo lý!”
Tần Chỉ U lạnh giọng: “Tập trung.”
“Ta đang rất tập trung.”
Ngoài miệng đáp vậy, nhưng trong lòng hắn quả thật đã bình tĩnh hơn đôi chút.
Lần đầu đối mặt hung thú thật sự, hắn mới hiểu cái gọi là sinh tử cách nhau trong gang tấc là thế nào. Chỉ cần chậm một nhịp, sai một bước, hắn sẽ lập tức thành cái xác không còn nguyên vẹn.
Nhưng hắn cũng nhận ra một điều khác.
Ba hệ thống này không phải trò đùa.
Chỉ cần hắn đủ tỉnh táo, đủ bẩn, đủ biết tận dụng, thì chưa chắc không có cửa thắng.
Hắc Nha Lang lại lao tới, lần này nó không nhắm Tần Chỉ U nữa mà khóa thẳng Lục Trần. Có lẽ trong cảm nhận của nó, tên yếu hơn sẽ là khâu dễ xé nhất.
“Biết chọn thật đấy…”
Lục Trần hít mạnh một hơi, chân đạp theo bộ pháp mới nhận.
Một bước lệch trái.
Một bước lùi ngang.
Bùn đất văng tung tóe.
Móng vuốt của con sói sượt qua vai hắn, xé toạc lớp áo ngoài, để lại một vệt rát bỏng trên da. Nhưng cũng chính lúc đó, thân hình to lớn của nó lọt hẳn vào trung tâm Mê Tung Trận.
Lục Trần lập tức quát khẽ: “Khóa!”
Trận văn dưới bùn sáng bừng.
Khói xám trong không trung đột ngột xoáy ngược trở lại, quấn quanh bốn chân Hắc Nha Lang như những sợi dây vô hình. Nó khựng lại chỉ trong một nhịp ngắn ngủi, nhưng một nhịp đó với người thường là không đủ, còn với Tần Chỉ U thì quá đủ.
Ánh kiếm lạnh lẽo cắt xuống phần cổ nó.
Máu bắn ra.
Nhưng không sâu.
Con sói quá khỏe.
Nó phát cuồng, thân thể giật mạnh, vậy mà cưỡng ép phá nửa tầng khói trận. Tần Chỉ U bị chấn lui hai bước, sắc mặt tái đi.
“Không ổn.” Nàng thấp giọng.
Lục Trần cũng biết không ổn.
Nếu để nó phá được trận lần thứ hai, người chết chắc chắn là hắn trước.
Một ý nghĩ lóe lên rất nhanh.
Hắn nhìn vết kiếm ở cổ con sói, lại nhìn quỹ tích di chuyển của nó trên bảng chiến lực. Mọi thứ đột nhiên nối lại trong đầu thành một đường thẳng.
“Cô giữ nó ba nhịp.”
Tần Chỉ U cau mày: “Ngươi làm gì?”
“Liều mạng.”
Nói xong, hắn chẳng chờ nàng đáp mà cúi người lao thẳng tới.
Ngay cả Tần Chỉ U cũng sững lại một chớp mắt.
Tên này điên rồi sao?
Hắc Nha Lang thấy con mồi tự chui tới, lập tức há miệng ngoạm xuống. Mùi tanh hôi ập tới như một bức tường.
Lục Trần không né.
Hoặc nói đúng hơn, hắn chỉ né đúng nửa bước.
Thân hình hắn lách nghiêng theo Trục Phong Cửu Đạp, móng vuốt con sói quét trúng ngực hắn, hất hắn văng đi, máu tươi lập tức trào lên cổ họng. Nhưng trong khoảnh khắc bị đánh bay đó, tay phải hắn đã đập một lá phù vào đúng vết thương trên cổ nó.
Phản Kính Phù.
Lá phù không mạnh.
Nhưng nếu gắn đúng chỗ, đúng lúc linh lực trong người đối phương đang hỗn loạn, nó sẽ phản chấn toàn bộ dao động vừa bùng ra trong một thoáng ngắn ngủi.
Một thoáng đó là đủ.
Con Hắc Nha Lang tru lên thảm thiết.
Cổ nó nổ tung thêm một mảng máu.
Tần Chỉ U chớp lấy đúng khoảnh khắc ấy, thân kiếm đổi hướng, đâm thẳng vào chỗ cũ.
Phập.
Lần này, mũi kiếm xuyên sâu.
Hắc Nha Lang giãy lên một hồi dữ dội rồi đổ sầm xuống mặt bùn.
Mưa vẫn rơi.
Không khí trở nên yên ắng tới mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của hai người.
Lục Trần nằm nghiêng trên đất, ho sặc ra một ngụm máu, rồi lại phá lên cười.
“Ha… vẫn sống.”
Tần Chỉ U tra kiếm vào vỏ, cúi nhìn hắn.
“Ngươi đúng là đồ điên.”
Lục Trần chống tay ngồi dậy, nhăn nhó vì đau.
“Không điên thì chết rồi.”
Hắn nhìn xác Hắc Nha Lang, ánh mắt vừa mệt vừa sáng.
Trong đầu, bảng hệ thống rung lên liên tiếp.
[Đánh giết mục tiêu thành công]
[Nhận EXP]
[Bảng LV tăng trưởng]
Một luồng nhiệt khác chạy qua kinh mạch, lần này dịu hơn, nhưng rõ ràng hơn. Cơ thể vốn đã mỏi rã lại như được kéo lên một chút.
Lục Trần siết tay.
Cảm giác này…
Chính là mạnh lên.
Dù chỉ là một đoạn nhỏ, nó vẫn khiến tim hắn đập nhanh hơn.
Con đường hắn vừa bước vào không phải ảo giác.
Hệ thống là thật.
Tu luyện là thật.
Còn cơ hội đổi đời… cũng là thật.
Tần Chỉ U nhìn hắn hồi lâu rồi nói: “Ngươi không giống người mới có cơ duyên.”
Lục Trần lau máu nơi khóe miệng.
“Ta chỉ giống người không muốn chết.”
Nàng không nói tiếp.
Nhưng ánh mắt nhìn hắn đã khác lúc trước.
Không còn là nhìn một tên thiếu niên nghèo bị cuốn vào phiền phức.
Mà là nhìn một kẻ có thể thật sự sống sót giữa đống phiền phức đó.
Lục Trần lảo đảo đứng dậy, tiến lại gần xác Hắc Nha Lang. Từ cổ nó, hắn kéo ra một mảnh vật thể màu đen nhánh như than cháy, bên trong lại có ánh đỏ lưu chuyển.
Tần Chỉ U vừa thấy vật đó, sắc mặt liền trầm xuống.
“Quả nhiên.”
“Cái gì?”
“Nó bị thứ này dẫn tới.”
Lục Trần nhíu mày. “Bảo vật?”
“Cũng có thể là mồi câu.”
Một câu ấy đủ khiến hắn tỉnh hẳn.
Trong thế giới này, thứ thơm nhất thường không phải cơ duyên, mà là bẫy.
Hắn cất mảnh vật kia đi, không nói thêm gì. Nhưng trong lòng đã ghi nhớ thật sâu.
Đồ tốt nhặt được không đáng sợ.
Đáng sợ là thứ đứng sau món đồ tốt đó.
Mưa dần nhẹ hơn.
Phía chân trời xa, sắc đen của đêm cũng mỏng đi một chút.
Tần Chỉ U quay người bước tiếp.
“Đi thôi. Trời sáng sẽ có thêm phiền phức.”
Lục Trần chậm hơn nàng nửa bước, vừa đi vừa xoa ngực, đau tới mức mặt mũi méo xệch.
Nhưng khóe môi hắn vẫn nhếch lên.
Đêm nay hắn suýt chết.
Lại cũng nhờ đêm nay mà hắn thật sự hiểu, mình đã không còn là tên nhóc chỉ biết vá mái tranh kiếm bữa nữa.
Từ khi sét bổ xuống đêm đó, con đường trước mặt hắn đã đổi.
Mà người bước tiếp trên con đường ấy…
Chỉ có thể là kẻ sống sót.
Phía trước, màn mưa mỏng dần.
Con đường tới Bách Hồi vẫn còn rất xa.
Nhưng Lục Trần biết, hắn đã bước qua cánh cửa đầu tiên.
Sau lưng hai người, xác Hắc Nha Lang nằm im giữa bùn nước, máu loãng theo mưa chảy thành từng vệt dài.
Còn ở một nơi tối hơn phía sâu trong rừng, dường như có thứ gì đó vừa lặng lẽ mở mắt.
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị