Chương 5: Quyển 1: Vô danh Khai lộ - Arc 1: Sét rơi thanh thạch - Chương 5: Ba tên cướp và một lá phù

Chương 5: Ba Tên Cướp Và Một Lá Phù

Ghi chú: Chương này được tôi làm sạch và viết lại theo đúng trục của file gốc, trong đó Chương 5 là “Ba Tên Cướp Và Một Lá Phù” — ba tên cướp chặn đường trở thành mục tiêu thử nghiệm đầu tiên cho phù chú và kỹ năng mới của Lục Trần. :contentReference[oaicite:0]{index=0} :contentReference[oaicite:1]{index=1}

Con đường từ Thanh Thạch đi về phía Bách Hồi càng lúc càng giống một dải đất bị người đời giẫm nát rồi bỏ mặc.

Bùn khô xen bùn ướt, vết bánh xe chồng lên dấu chân người, chỗ cao thì bụi bám, chỗ thấp thì nước đọng thành từng vũng nhỏ đục ngầu. Gió thổi từ cánh rừng thấp bên phải ra, mang theo mùi cỏ úa, mùi đất cũ, và cả thứ mùi quen thuộc của những nơi chẳng có ai giữ luật ngoài kẻ mạnh hơn.

Lục Trần đi chậm lại.

Không phải vì mệt.

Mà vì hắn ngửi thấy mùi đó.

Mùi của phiền phức.

Tần Chỉ U liếc hắn một cái.

“Lại sao nữa?”

“Không biết.”

“Không biết mà vẫn dừng?”

Lục Trần nhún vai.

“Ta nghèo quen rồi. Những thứ tốt hiếm khi tự tìm đến. Nhưng phiền phức thì rất hay.”

Nàng không đáp, nhưng tay đã đặt lên chuôi kiếm.

Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để Lục Trần chắc thêm một chuyện: nàng cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

Hai người đi thêm vài chục bước.

Phía trước là một khúc cua hẹp, bên trái có một mỏm đá nhô ra như cái răng gãy, bên phải là bụi cây mọc quá đầu người. Đường ở đây vừa đủ cho một xe ngựa đi qua, nếu bị chặn đầu chặn đuôi thì muốn thoát chỉ có thể lao xuống mương hoặc liều mạng mở đường máu.

Nơi đẹp đẽ để cướp.

Lục Trần cười nhạt.

“Đúng là nghề nào cũng cần chọn vị trí tốt.”

“Ngươi còn tâm trạng đùa?”

“Không đùa thì sợ lộ.”

“Ngươi vốn đã sợ.”

“Ừ.” Hắn đáp rất thản nhiên. “Nhưng người sợ chết mới thường sống lâu.”

Vừa dứt câu, trong bụi cây bên phải vang lên tiếng cành khô bị giẫm gãy.

Rắc.

Một.

Rồi hai.

Rồi ba.

Ba bóng người từ chỗ khuất bước ra.

Tên đi đầu cao lớn, mặt rỗ, để ria mép như chổi cũ. Trên lưng hắn đeo một thanh đao bản rộng sứt mẻ ở mũi, cổ tay quấn dây da đã ngả màu. Hai tên phía sau một gầy một béo, nhìn thôi đã biết không phải loại tử tế gì. Kẻ gầy cầm đoản côn sắt, còn kẻ béo cười hề hề, trên răng cửa có một khe hở đen sì.

Tên mặt rỗ nhổ bãi nước bọt xuống đất.

“Dừng.”

Lục Trần ngoan ngoãn dừng thật.

Thấy hắn phối hợp như vậy, cả ba tên cướp đều hơi khựng lại.

Tên béo nhếch miệng.

“Biết điều đấy.”

Lục Trần gật đầu.

“Đi đường xa, gặp các vị anh hùng chặn trước mặt, ta mà không biết điều thì chẳng phải làm các vị mất hứng sao?”

Tên gầy cười khùng khục.

“Mồm mép cũng được.”

Tên mặt rỗ thì không cười. Hắn nhìn từ đầu đến chân Lục Trần, rồi chuyển sang Tần Chỉ U, đáy mắt lộ ra tia hung ác lẫn tham lam.

“Để đồ lại. Người… cũng để lại.”

Không khí lập tức lạnh đi.

Tần Chỉ U chẳng hề đổi sắc mặt.

Nhưng chuông quạ bên hông nàng khẽ rung lên một tiếng nhỏ như móng chim gõ vào xương.

Lục Trần thở dài trong lòng.

Hắn biết rồi.

Thương lượng tới đây là hết.

Ba tên này không chỉ cướp tiền.

Bọn chúng còn muốn cướp luôn thứ không nên cướp.

Mà loại người đó thường chết không đẹp.

Lục Trần bước lên nửa bước, chắn nhẹ về phía trước Tần Chỉ U, rồi cười như thể vẫn đang nói chuyện mua bán ngoài chợ.

“Các vị đại ca, đồ thì còn thương lượng được. Nhưng người đi cùng ta tính khí không tốt lắm, để lại e rằng các vị khó nuốt.”

Tên béo phá lên cười.

“Thằng nhãi này biết nói chuyện ghê.”

Tên gầy vung côn sắt lên vai.

“Đừng phí lời. Lục soát nó trước.”

Lục Trần nghe vậy thì chỉ thầm chửi một câu trong bụng.

Quả nhiên, người trong giang hồ không ai rảnh nghe hắn tán dóc lâu như ở Thanh Thạch.

Hắn khẽ cử động ngón tay trong tay áo.

Lá phù đầu tiên đã kẹp sẵn giữa hai ngón.

Từ ngày hệ thống mở ra, thứ hắn thích nhất không phải đan dược, không phải trận pháp, mà là cảm giác nắm một con bài giữ mạng trong tay áo mà người đối diện không hề biết.

Loại an tâm đó, người từng nghèo mới hiểu.

Tên mặt rỗ tiến lên.

“Ngươi tự lấy ra, hay để ta lục?”

Lục Trần cười.

“Ta tự—”

Chữ cuối cùng chưa dứt, tay hắn đã hất lên.

Phụt!

Một làn khói xám nổ tung ngay giữa khoảng cách hai trượng.

Tụ Yên Phù.

Tên mặt rỗ chửi ầm lên.

“Con mẹ nó!”

Cùng lúc đó, Lục Trần đạp mạnh mũi chân xuống đất.

Một vòng sáng cực mỏng lóe lên rồi chìm ngay vào bùn.

Mê Tung Trận.

Đây là thứ hắn âm thầm bố trí từ lúc vừa cảm thấy có gì đó không ổn ở khúc cua này. Trận không lớn, càng không phải loại cao minh gì, nhưng đối với kẻ chỉ quen chém giết bằng sức trâu thì nhiêu đó đã đủ làm rối mắt trong vài nhịp.

Mà vài nhịp trên đường cướp bóc nhiều khi là khoảng cách giữa người sống và xác chết.

“Bên trái!”

“Không, bên phải!”

“Chết tiệt, nó đâu rồi?”

Ba tên cướp vừa loạn đội hình, Tần Chỉ U đã động.

Kiếm của nàng ra khỏi vỏ không phát tiếng.

Chỉ có một đường lạnh buốt lướt qua màn khói.

Keng!

Tên gầy giơ côn sắt lên đỡ theo bản năng, nhưng cả người bị chấn đến lùi hai bước, cổ tay run bần bật.

Mắt hắn lập tức đổi màu.

“Con nhỏ này là tu sĩ!”

Tên mặt rỗ rống lên.

“Giết thằng nhãi trước!”

Lục Trần suýt bật cười.

Đúng là lựa chọn khôn ngoan.

Bởi nhìn thế nào thì hắn cũng là mắt xích yếu hơn.

Đáng tiếc, người yếu nhất thường cũng là người sẵn lòng chơi bẩn nhất.

Tên béo lao tới đầu tiên.

Hắn dùng một thanh đao ngắn lưỡi cong, chém ngang không đẹp nhưng rất ác. Nhát này nếu trúng eo, bụng người ta sẽ mở toang như cái bao cũ.

Lục Trần không đỡ.

Hắn nghiêng người, vận Trục Phong Cửu Đạp, bước chân trượt đi một khoảng vừa đủ để mũi đao sượt qua vạt áo.

Lách được nhát đầu tiên, tim hắn vẫn đập thình thịch.

Không phải hắn bình tĩnh hơn.

Mà là từ khi hệ thống xuất hiện, hắn bắt đầu học được một chuyện: sợ thì vẫn sợ, nhưng tay chân không được chậm.

Tên béo vừa chém hụt, Lục Trần đã quăng thêm một lá phù vào thẳng mặt hắn.

Bốp.

Không nổ lớn.

Chỉ bùng lên một quầng sáng chói.

Tên béo theo phản xạ nhắm mắt.

Ngay nhịp đó, Lục Trần rút dao găm đâm thẳng xuống cổ tay đối phương.

Phập.

“Á—!”

Dao không sâu lắm, nhưng đủ khiến bàn tay cầm đao co giật. Thanh đao ngắn rơi xuống bùn.

Lục Trần không tham thêm. Hắn lập tức lùi.

Người ít kinh nghiệm đánh nhau thường thích thấy đối phương chảy máu là lao vào kết liễu. Nhưng hắn biết rõ mình không phải loại đó. Hắn không có bản lĩnh áp đảo, càng không có tư cách khinh địch.

Cách tốt nhất để sống là: chém được thì lui, đợi đối phương đau rồi mới cắn tiếp.

Tên béo ôm cổ tay, chửi ầm lên:

“Thằng chó—”

“Đa tạ.” Lục Trần đáp rất lễ phép, rồi hất thêm một lá phù nữa về phía chân hắn.

Phù chạm đất, nổ thành một vòng lửa mỏng.

Không thiêu chết ai, nhưng đủ làm hắn giật bắn người, bước sai nửa nhịp.

Chỉ cần nửa nhịp đó, Mê Tung Trận đã kéo hình bóng xung quanh lệch đi, khiến chính hắn đâm sầm vào tên gầy vừa lùi khỏi kiếm của Tần Chỉ U.

Hai tên va vào nhau, chửi nhau loạn xạ.

Lục Trần vui tới mức suýt cười thành tiếng.

Đúng là đánh nhau đẹp mắt không quan trọng.

Đánh sao cho đối phương thấy mình xui như chó mới là điều đáng giá.

Một bên khác, tên mặt rỗ đã rút đao bản rộng, chém mạnh về phía Tần Chỉ U. Hắn có tu vi nhỉnh hơn hai tên còn lại, đường đao cũng nặng và chắc hơn hẳn. Mỗi nhát chém xuống đều kéo theo tiếng gió rít lên nghe ghê răng.

Tần Chỉ U không cứng đối cứng.

Nàng nghiêng người, dạt bước, mũi kiếm điểm liên tiếp vào ba chỗ hiểm ở sườn, cổ và khớp gối đối phương. Mỗi nhát đều gọn như cắt chỉ.

Tên mặt rỗ liên tục lùi, nhưng vẫn chưa gục.

Lục Trần liếc qua một cái, trong đầu lập tức hiện lên nhận xét rất thực tế.

Tên này khó ăn.

Vậy thì không ăn hắn trước.

Luật của kẻ yếu là: luôn bẻ gãy chỗ mềm nhất trong một vòng vây, rồi mới nghĩ tới chuyện đập đầu con cứng nhất.

Hắn đổi hướng, lao thẳng về tên gầy.

Tên gầy có vẻ tỉnh hơn tên béo. Vừa thấy hắn áp sát, hắn đã không lùi mà vung côn đập ngang đầu. Một cú này trúng thật thì có khi não cũng văng ra.

Lục Trần cắn răng, vận kỹ năng mới vừa nhận sáng nay.

Huyễn Kính Giáp.

Một lớp linh lực mỏng phủ ngoài da hắn như lớp nước căng sát mặt kính.

Bộp!

Cây côn đập trúng vai trái.

Đau vẫn đau.

Cả cánh tay hắn tê đi.

Nhưng lực bị triệt bớt một phần, không đến mức làm gãy xương như hắn sợ.

Mắt Lục Trần sáng bừng.

Dùng được!

Đúng lúc tên gầy còn đang kinh ngạc vì cú đánh không như ý, hắn đã rút ngắn khoảng cách, tì vai húc thẳng vào ngực đối phương.

Rầm.

Cả hai cùng ngã lăn ra bùn.

Lục Trần chưa từng được ai dạy đàng hoàng cách giao đấu. Những gì hắn có chỉ là đánh lộn kiểu người cùng đường: cắn, đấm, chọc mắt, giật tóc, miễn sống là được.

Nên vừa ngã xuống, hắn lập tức dùng cùi chỏ thúc mạnh vào cổ tên kia, tay còn lại nhét thẳng một viên đan vào miệng mình.

Tụ Khí Đan tan ra như lửa.

Linh lực trong kinh mạch xoáy mạnh thêm một vòng.

Hắn gồng tay, đâm dao găm xuống.

Tên gầy giãy lên, lệch được phần bụng nhưng vẫn bị rạch một đường dài từ hông tới eo.

Máu nóng phun ra, trộn với bùn thành thứ màu đen sẫm khó nhìn.

“Cứu—”

Hắn chưa kịp gào hết câu, một lá phù khác của Lục Trần đã đập thẳng vào mặt.

Bụp.

Làn khói dày phụt lên khiến hắn sặc liên tục.

Lục Trần lăn khỏi người đối phương, đứng dậy trong trạng thái thở dốc tới mức ngực như sắp nổ tung.

Nhưng hắn biết mình vừa thắng một đoạn.

Tên gầy coi như phế.

Tên béo thì cổ tay bị thương, tâm lý cũng vỡ.

Bây giờ chỉ còn lại tên mặt rỗ.

Tên mặt rỗ hiển nhiên cũng nhận ra điều đó.

Hắn chửi một tiếng, đột ngột bỏ Tần Chỉ U, quay phắt sang Lục Trần.

“Thằng chó con!”

Lục Trần vừa nghe giọng đã thấy lạnh sống lưng.

Nguy rồi.

Nhưng chân hắn vẫn không lùi chậm lấy nửa nhịp.

Trục Phong Cửu Đạp vận đến cực hạn, hắn nghiêng người né cú chém đầu tiên. Mũi đao xé toang một mảng áo trước ngực. Cú thứ hai quét sát đầu gối, hắn phải nhảy ngang mới thoát.

Tên này mạnh hơn hắn hẳn.

Không chơi trò mèo vờn chuột được nữa.

Trong đầu Lục Trần bỗng hiện lên lời Mạc lão đầu khi nhét con dao găm vào tay hắn trước lúc chia đường:

“Trên đời này, thứ dễ giết ngươi nhất thường không phải kẻ thù đứng trước mặt… mà là người đi cùng đường quá lâu.”

Khi đó hắn chỉ cười cho qua.

Bây giờ nghĩ lại, câu đó không chỉ để dạy hắn đừng tin người khác.

Mà còn là nhắc hắn một điều khác.

Ra tay thì phải nhằm lúc người ta nghĩ mình đã quen nhịp của ngươi.

Tên mặt rỗ vừa đuổi ép, vừa dồn Lục Trần vào phía mỏm đá bên đường. Hắn cười gằn, tưởng con mồi đã hết đường.

“Chạy nữa đi.”

Lục Trần thở gấp, dáng vẻ đúng là rất chật vật.

“Đại ca… có gì từ từ nói…”

“Xuống âm phủ mà nói.”

Thanh đao bổ xuống.

Ngay tích tắc ấy, Lục Trần không lùi nữa.

Hắn tiến.

Một bước rất ngắn, rất liều, nhưng đúng vào khoảng chết của đòn nặng.

Tên mặt rỗ giật mình vì không ngờ hắn dám áp sát như vậy. Lục Trần không cho đối phương kịp sửa chiêu, lập tức ép lá phù cuối cùng trong tay áo vào thẳng ngực hắn.

Phản Kính Phù.

Ầm.

Không phải tiếng nổ lớn.

Mà là tiếng linh lực bị dội ngược trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Tên mặt rỗ như bị chính lực của mình đập ngược vào người, cả thân hình chấn mạnh. Hai tay hắn tê dại, nhịp đao loạn hẳn.

Tần Chỉ U chớp thời cơ, kiếm đã tới.

Một đường sáng cắt ngang cổ tay cầm đao.

Một đường nữa lướt qua vai.

Tên mặt rỗ lùi liền ba bước, máu bắn lên bụi cỏ ven đường.

Hắn nhìn hai người trước mặt, ánh mắt từ hung ác chuyển thành kinh nghi, rồi từ kinh nghi sang sợ.

Đó là khoảnh khắc một con sói nhận ra bầy cừu trước mặt hóa ra có răng.

Tên béo thấy thế liền quay đầu bỏ chạy.

Lục Trần lập tức quát:

“Đừng để hắn thoát!”

Tần Chỉ U không đuổi.

Nàng chỉ hất nhẹ mũi kiếm.

Chuông quạ bên hông rung lên một tiếng.

Tên béo vừa chạy được mấy bước thì bỗng khựng lại như giẫm vào hố, rồi loạng choạng ngã dúi xuống mương cạn bên đường, đầu đập vào đá nghe cốp một tiếng rõ đau.

Lục Trần tròn mắt.

“Cô làm kiểu gì thế?”

“Ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết chơi bẩn?”

Hắn im một nhịp rồi gật gù rất chân thành.

“Càng lúc ta càng thích cô nương.”

“Ngậm miệng.”

Tên mặt rỗ nhìn đồng bọn một kẻ phế, một kẻ gục, lại nhìn thanh đao của mình vừa rơi xuống bùn, rốt cuộc không còn tâm trí cướp bóc nữa. Hắn quay đầu, định lao thẳng vào rừng.

Nhưng Lục Trần đã chờ sẵn.

Hắn ném con dao găm của Mạc lão đầu.

Đao không đẹp.

Cũng không nhanh đến mức kinh diễm.

Nhưng nó đi thẳng, cực thẳng, như thể mang theo cả cơn tức bị đuổi giết từ đêm qua đến giờ.

Phập.

Con dao găm cắm vào bắp chân tên mặt rỗ.

Hắn gào lên, quỵ xuống.

Tần Chỉ U bước tới, mũi kiếm dừng ngay trước cổ hắn.

Mọi thứ chấm dứt trong tiếng gió khô lùa qua rừng thấp.

Lục Trần đứng yên tại chỗ, phải mất mấy nhịp mới cảm thấy hai chân mình thôi run.

Vừa rồi nếu lệch một bước, hắn chết.

Nếu lá phù cuối cùng không có tác dụng, hắn chết.

Nếu Tần Chỉ U chậm một nhịp, hắn cũng chết.

Con đường tu này đúng là rất công bằng.

Nó không cần biết ngươi có chí lớn hay không.

Sai thì chết.

Đơn giản đến tàn nhẫn.

Sau một lúc lục soát, chiến lợi phẩm thu được còn khá hơn hắn tưởng.

Bảy khối linh thạch vụn.

Hai viên đan hồi khí phẩm thấp.

Một tấm da thú ghi đường tắt vào Bách Hồi.

Một cái túi vải đựng linh tinh vài món có thể bán được.

Và một chiếc lệnh bài gỗ đen khắc hình con quạ rất mờ, như đã từng bị ai đó dùng lửa hơ qua.

Vừa thấy lệnh bài, sắc mặt Tần Chỉ U đổi nhẹ.

“Nó không nên ở trong tay loại cướp vặt này.”

Lục Trần hất hất món đồ.

“Có nghĩa là?”

“Có nghĩa là bọn chúng không chỉ định cướp đường.”

“Vậy còn định làm gì?”

Tần Chỉ U nhìn hắn.

“Có thể là thử ngươi.”

Nói xong, chính nàng cũng cau mày.

Hiển nhiên, kết luận này không làm nàng vui.

Lục Trần thì càng chẳng vui nổi.

Bị cướp chặn đường đã đủ phiền. Nếu đám này còn là quân cờ ai đó ném ra để dò phản ứng của hắn, vậy thì hắn không còn đi trên đường nữa, mà đã bị kéo vào bàn cờ của một kẻ khác.

Cảm giác ấy rất khó chịu.

Giống như vừa biết cái nghèo chưa buông mình ra, thì số mệnh cũng tiện tay túm cổ lôi thêm một cái.

Hắn nhìn ba tên cướp nằm la liệt, rồi chậm rãi chia chiến lợi phẩm thành ba phần.

Một phần dùng ngay.

Một phần đổi tiền.

Một phần giữ lại.

Tần Chỉ U nhìn động tác ấy, hỏi:

“Ngươi lúc nào cũng chia thế à?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

Lục Trần cúi buộc lại túi vải, đáp rất bình thản:

“Người nghèo nếu không học cách giữ lại cho ngày mai thì không sống nổi. Còn người đi trên đường này nếu không chừa lại một lá bài cuối thì chết còn nhanh hơn.”

Nàng không nói gì.

Nhưng lần này, khi nhìn hắn, ánh mắt đã khác thêm một chút.

Không còn là nhìn một tên nhóc xui xẻo vừa nhặt được cơ duyên.

Mà là nhìn một kẻ đã biết dùng cái nghèo, cái sợ và cả sự vô sỉ của mình như vũ khí.

Mặt trời ngả dần về phía tây.

Ánh chiều tà trải lên con đường đất một lớp màu vàng đục như bụi cũ. Xa hơn ở cuối chân trời, bóng thành Bách Hồi đã rõ nét hơn trước, đen sẫm và nặng nề như một con thú đang nằm im chờ đêm xuống.

Lục Trần nhìn về phía đó rất lâu.

Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Ba tên cướp hôm nay chẳng qua là bài học đầu tiên.

Nó dạy hắn rằng phù chú có thể cứu mạng.

Kỹ năng mới có thể bẻ lại một đòn trí mạng.

Và quan trọng nhất…

người anh hùng thích lao ra trước mặt người khác thường chết sớm hơn kẻ biết lùi một bước rồi đâm đúng lúc.

Hắn nhặt lại con dao găm của Mạc lão đầu, lau bùn trên lưỡi dao bằng chính vạt áo rách của mình.

Ánh mắt hắn lặng hơn trước.

Cũng lạnh hơn trước.

“Từ giờ,” hắn nói khẽ, như nói cho chính mình nghe, “ta nên học làm người xấu thêm một chút.”

Tần Chỉ U bước qua hắn, đáp nhạt:

“Không cần học nhiều đâu.”

Lục Trần ngẩng lên.

“Ý cô là sao?”

“Ngươi có thiên phú sẵn rồi.”

Hắn đứng chết trân một nhịp, rồi bật cười.

Cười xong, hắn siết chặt túi chiến lợi phẩm, quay người bước tiếp về phía Bách Hồi.

Gió chiều thổi sau lưng.

Trấn Thanh Thạch đã xa.

Ba tên cướp nằm lại bên đường.

Còn trước mặt hắn, thành lớn đầu tiên của số mệnh đang dần hiện ra, kéo theo mùi tiền, mùi máu và cả thứ hương vị quen thuộc của cơ duyên.

Nơi đó chắc chắn không sạch.

Nhưng với Lục Trần…

chưa bao giờ kẻ nghèo lại có quyền chê đường bẩn.

Hắn chỉ cần con đường đó dẫn tới chỗ mạnh hơn.

Cuối con dốc, khi hai người rẽ khỏi khúc cua cuối cùng, bảng chiến lực trong đầu hắn chợt rung lên rất khẽ.

Không phải nguy hiểm trực diện.

Mà là cảm giác như có ai đó đang nhìn từ rất xa.

Lục Trần quay đầu.

Chỉ thấy ngọn cây lay động.

Không người.

Không tiếng.

Nhưng trên một cành khô cao nhất, có một chiếc lông quạ đen cắm nghiêng trong nắng chiều, như thể vừa được ai đó để lại cố ý.

Hắn nhìn nó vài nhịp, rồi không nói gì nữa.

Chỉ kéo tay áo xuống, che kín cổ tay.

Và bước tiếp.

Đề xuất Voz: Hối hận vì lấy vợ sớm
BÌNH LUẬN