Chương 4: Quyển 1: Vô danh Khai lộ - Arc 1: Sét rơi thanh thạch - Chương 4: Đường rời thanh thạch

Chương 4: Đường Rời Thanh Thạch

Trời vừa hửng sáng, sương còn bám dày trên những bụi cỏ ven đường.

Lục Trần và Tần Chỉ U đã đi xa khỏi trấn Thanh Thạch hơn mười dặm, nhưng hắn vẫn có cảm giác cái nghèo của trấn nhỏ ấy còn bám theo sau lưng mình, như một bàn tay lạnh lẽo lâu lâu lại chạm lên gáy nhắc nhở rằng hắn vốn chẳng phải thiếu gia nhà nào, cũng chẳng phải thiên tài được người ta trải thảm đỏ mời vào tiên môn.

Hắn chỉ là Lục Trần.

Một kẻ trước đó còn phải vá mái tranh bằng rơm cũ, ăn cơm chan nước muối, lúc rảnh thì lên núi nhặt củi, lúc thiếu tiền thì xuống chợ làm thuê.

Bây giờ trên người hắn có thêm ba hệ thống.

Nghe thì oai.

Nhưng nếu đổi lại bằng một câu dễ hiểu hơn, thì là: phiền phức trên người hắn từ hôm đó cũng nhiều hơn ba lần.

Lục Trần đưa tay sờ phần ngực vẫn còn âm ỉ đau.

Cú quét của Hắc Nha Lang đêm qua tuy chưa lấy mạng hắn, nhưng đủ để hắn nhớ kỹ cảm giác đứng giữa ranh giới sống chết. Nếu không có phù, không có đan, không có trận, cộng thêm Tần Chỉ U ở bên cạnh, giờ này hắn chắc đã thành một đống thịt nát trong rừng.

Nghĩ tới đó, hắn không khỏi thở ra một hơi dài.

Con đường tu này đúng là chưa đi bao xa đã bắt đầu cắn người.

Tần Chỉ U đi phía trước, bước chân không nhanh không chậm. Nàng dường như không quen nói nhiều, mà Lục Trần cũng không ép. Có những người im lặng không phải vì ngu, mà vì trong đầu họ có quá nhiều thứ không tiện nói ra.

Nữ nhân này hiển nhiên thuộc loại thứ hai.

Mặt trời còn chưa lên hẳn, nhưng ánh sáng mờ đã đủ để hắn nhìn rõ bóng lưng nàng. Áo đen sau một đêm mưa đã khô đi phần nào, song chiếc chuông quạ bên hông vẫn thỉnh thoảng khẽ rung, phát ra thứ âm thanh nhỏ như móng tay cào lên vỏ cây.

Lục Trần nhìn một lúc rồi hỏi:
“Cô nương, thành Bách Hồi còn xa không?”

“Đi hết hôm nay chưa tới.”

“Xa thế?”

“Ngươi tưởng đổi đời dễ lắm sao?”

Lục Trần cười khan.
“Nếu dễ thì đã không tới lượt ta.”

Tần Chỉ U không đáp.

Hai người đi thêm một đoạn, đường đất bắt đầu mở rộng hơn. Ven đường thỉnh thoảng xuất hiện dấu bánh xe cũ, vết chân người lẫn dấu thú trộn lẫn vào nhau. Đây đã không còn là vùng quanh trấn nhỏ mà hắn quen thuộc nữa. Từng bụi cây, từng gốc đá, từng đoạn rẽ đều mang theo cảm giác xa lạ.

Xa lạ nghĩa là nguy hiểm.

Nhưng cũng đồng thời có nghĩa là cơ hội.

Lục Trần kéo tay áo lên nhìn thử.

Trong đầu hắn, ba bảng sáng vẫn trôi lặng lẽ.

Hệ thống 1: Vô Hạn Bùa – Đan – Trận.
Hệ thống 2: Điểm Danh Kỹ Năng.
Hệ thống 3: Bảng LV.

Ba thứ này giống như ba lá bài giữ mạng lớn nhất của hắn lúc này. Chỉ tiếc hắn còn chưa hiểu hết cách dùng, càng chưa có thời gian ngồi xuống nghiên cứu cho tử tế.

Thứ duy nhất hắn chắc chắn là: chúng mạnh.

Mạnh đến mức chỉ cần lộ ra ngoài một phần, cũng đủ khiến vô số người đỏ mắt.

Người nghèo nhặt được tiền sẽ sợ trộm.
Người yếu nhặt được bảo vật sẽ sợ cả thiên hạ.

Lục Trần thuộc vế thứ hai.

Hắn cúi đầu, kéo từ trong ngực áo ra mảnh da thú đã khiến mình bị kéo vào chuỗi rắc rối này.

Mảnh da không lớn, đã cũ tới mức viền mép nhăn lại, nhưng bề mặt vẫn ẩn hiện những vệt đường nét như bản đồ bị xóa dở. Càng nhìn kỹ càng thấy không tầm thường. Đêm qua lại thêm mảnh vật đen lấy từ xác Hắc Nha Lang, hắn gần như có thể chắc chắn rằng hai thứ này ít nhiều có liên quan tới nhau.

Tần Chỉ U đi phía trước bỗng lên tiếng:
“Cất đi.”

Lục Trần giật mình, vội nhét trở lại.
“Ta chỉ nhìn một chút.”

“Có những thứ nhìn nhiều quá sẽ gọi phiền phức tới.”

“Cô nương nói chuyện như thể phiền phức biết đi bằng chân.”

Tần Chỉ U nhạt giọng:
“Có khi còn nhanh hơn chân người.”

Lục Trần im lặng.

Hắn không thích kiểu bị người khác dọa mơ hồ như vậy. Nhưng điều phiền nhất là hắn biết nàng không dọa suông. Từ lúc gặp nàng đến giờ, câu nào nghe cũng khó chịu, nhưng gần như câu nào cũng đúng.

Đường núi phía trước hơi dốc lên. Hai bên cây cối dày hơn, gió đi qua tán lá phát ra những tiếng rì rào mỏng và dài. Lục Trần đang định hỏi thêm về Bách Hồi thì chợt cảm thấy trong đầu rung nhẹ.

Bảng hệ thống hiện ra.

[Điểm danh hôm nay thành công]
[Nhận kỹ năng: Huyễn Kính Giáp]
[Phẩm cấp: Thông thường]
[Hướng nhận: Phòng ngự]
[Streak: 6]

Một luồng ký ức lạ lại tràn vào đầu hắn.

Cách vận chuyển linh lực qua da thịt.
Cách tạo nên một lớp phản chấn mỏng ngay sát cơ thể.
Không mạnh, nhưng ở thời điểm then chốt có thể cứu mạng.

Lục Trần dừng chân, suýt bật cười thành tiếng.

“Lại tới.”

Tần Chỉ U quay đầu:
“Cái gì?”

“Vận may.”

“Ngươi trúng linh thạch trên đường à?”

“Không, còn hơn thế.”

Hắn không giải thích, chỉ âm thầm thử vận hành kỹ năng mới. Một lớp dao động mỏng lập tức phủ quanh ngoài da, yếu nhưng có thật. Nếu tối qua hắn có thứ này sớm hơn, cú quét của Hắc Nha Lang chắc chắn đã không đau đến vậy.

Quả nhiên, mỗi ngày điểm danh đều là thêm một phần vốn để sống.

Lục Trần bỗng thấy tâm trạng khá hơn nhiều.

Người khác tu luyện phải tìm sư phụ, tìm công pháp, tìm cơ duyên.
Hắn thì sáng ngủ dậy đã có quà.

Nghĩ kỹ đúng là hơi vô sỉ.

Nhưng hắn thích.

“Ngươi cười cái gì?” Tần Chỉ U hỏi.

Lục Trần đáp rất nghiêm túc:
“Ta chợt cảm thấy trời vẫn chưa phụ kẻ nghèo.”

Tần Chỉ U nhìn hắn như nhìn một kẻ có bệnh, rồi quay đầu đi tiếp.

Đến giữa trưa, hai người dừng lại bên một dòng suối nhỏ nghỉ chân.

Nước suối chảy qua khe đá, trong veo, lạnh đến mức vừa chạm vào đã thấy tê buốt. Lục Trần cúi xuống rửa mặt, tiện thể soi luôn cái bộ dạng hiện giờ của mình.

Tóc rối.
Áo rách.
Vai áo còn dính máu khô.
Mặt thì xanh mét vì thiếu ngủ và bị thương.

Hắn nhìn một lúc rồi tự nhận xét:
“Khí chất cường giả đúng là chưa tới, nhưng khí chất ăn mày thì đã khá tròn vai.”

Tần Chỉ U đang đứng gần đó, nghe xong lạnh nhạt nói:
“Ít ra ngươi còn tự biết.”

Lục Trần vốc nước uống một ngụm rồi hỏi:
“Cô nương, vào thành Bách Hồi có cần điều kiện gì không?”

“Có tiền.”

“... Câu này nghe đau thật.”

“Không có tiền thì ở đâu cũng đau.”

Lục Trần gật gù.
“Đúng là chí lý.”

Hắn móc trong người ra đống chiến lợi phẩm lặt vặt kiếm được từ đêm qua và từ trước đó ở Thanh Thạch: vài món đồ cũ, mấy mảnh kim loại không rõ phẩm chất, chút dược liệu đã héo một nửa, thêm một con dao găm mà Mạc lão đầu từng ném cho hắn trước lúc chia đường.

Nhìn cả đống, hắn thở dài.

Tất cả gia sản hiện tại của hắn cộng lại, e rằng bước vào Bách Hồi chưa chắc đã đủ thuê một góc chuồng ngựa đàng hoàng.

Tần Chỉ U liếc qua rồi nói:
“Nếu muốn bán, đừng bán ngay ở cửa thành.”

“Vì sao?”

“Bị ép giá.”

“Còn đâu không bị?”

“Có. Hắc thị.”

Hai chữ đó vừa ra, mắt Lục Trần lập tức sáng lên.

Hắn đã nghe về hắc thị từ lúc còn ở trạm nghỉ chân ngoài trấn. Người ta đồn nơi đó bán đủ thứ: công pháp, đan dược, pháp khí, tin tức, thân phận giả, thậm chí cả mạng người nếu đủ giá.

Loại chỗ đó nghe đã biết không sạch sẽ.

Nhưng với một kẻ như hắn, sạch hay bẩn không quan trọng bằng một chuyện: có kiếm được lợi hay không.

“Bách Hồi có hắc thị thật?”

“Có.”

“Vào được không?”

Tần Chỉ U nhìn hắn.
“Người như ngươi thì vào đâu cũng được, miễn là còn mạng bước ra.”

Lục Trần nghe xong liền cười.
“Ta coi như cô nương đang khen.”

Nghỉ được một lát, hai người lại tiếp tục lên đường.

Con đường càng đi càng có nhiều dấu vết người qua lại. Xe ngựa, thương đội, tán tu độc hành, thậm chí vài nhóm người nhìn là biết không hiền lành gì. Lục Trần không chủ động gây chuyện, nhưng bảng chiến lực trong đầu hắn vẫn âm thầm quét qua từng người.

Có người mạnh hơn hắn rất nhiều.
Có kẻ yếu hơn.
Cũng có vài tên nhìn bình thường, nhưng khí tức ẩn sâu khiến hắn chỉ nhìn một cái đã muốn tránh xa.

Bảng LV chưa cho hắn sức mạnh nghiền ép ai, nhưng ít nhất cho hắn một loại trực giác rất thực tế: ai nên chọc, ai tuyệt đối không nên.

Với hắn, thứ đó còn quý hơn nhiều lời đạo lý.

Xế chiều, đường rẽ qua một đoạn rừng thấp.

Vừa bước vào, Tần Chỉ U chợt dừng lại.

Lục Trần cũng ngừng theo bản năng.
“Sao vậy?”

“Có người.”

“Bao nhiêu?”

“Ba.”

Lục Trần lập tức thấy da đầu tê lên.

Ba người trong rừng, đứng chặn đúng khúc đường khuất, loại chuyện này tuyệt đối không thể là trùng hợp. Hắn hít sâu một hơi, tay đã lặng lẽ sờ vào tay áo.

Quả nhiên, chỉ vài nhịp sau, ba bóng người từ sau thân cây bước ra.

Quần áo xộc xệch.
Ánh mắt hung hăng.
Vũ khí trên tay còn dính thứ gì đó sẫm màu như máu khô.

Một tên đi đầu cười nhếch mép:
“Đường này hôm nay thu phí.”

Lục Trần thở phào trong lòng một nửa.

Cướp.

May là cướp.

Nghe vô lý, nhưng so với Quạ Ấn hay thứ hung hiểm chưa rõ danh tính, cướp đôi khi còn dễ đối phó hơn. Loại người này tham, mà tham thì thường dễ đoán.

Hắn tiến lên nửa bước, cười rất thân thiện:
“Các vị đại ca thu bao nhiêu?”

Tên kia ngẩn ra, có lẽ không ngờ hắn lại hợp tác như vậy.

“Một nửa gia sản.”

Lục Trần gật đầu.
“Hợp lý.”

Ba tên cướp nhìn nhau.

Có vẻ chính chúng cũng cảm thấy câu trả lời này không ổn lắm.

Tên thứ hai nhíu mày:
“Ngươi không sợ?”

Lục Trần thật thà:
“Sợ chứ.”

“Vậy sao còn cười?”

“Vì nếu khóc mà các vị giảm giá thì ta khóc ngay.”

Tên đi đầu bật cười ha hả.
“Thằng nhãi này thú vị.”

Lục Trần cũng cười theo, nhưng bàn tay trong tay áo đã kẹp sẵn một lá phù.

Người nghèo không có nhiều lựa chọn.
Thứ duy nhất hắn giỏi là tận dụng từng khoảnh khắc đối phương sơ hở.

Tần Chỉ U đứng bên cạnh, không nói một câu nào. Nàng cũng không ra tay trước, hiển nhiên muốn xem hắn xử lý thế nào.

Tên cướp thứ ba liếm môi:
“Đừng nói nhảm nữa. Đồ trên người, lấy ra.”

Lục Trần gật đầu rất ngoan.
“Được.”

Hắn thò tay vào ngực áo.

Ba tên kia đồng thời dồn ánh mắt về động tác ấy.

Và ngay khoảnh khắc đó, hắn ném thẳng lá phù ra.

Phụt!

Khói xám bùng lên giữa khoảng cách chưa đầy hai trượng.

“Động thủ!” một tên quát.

Nhưng đã muộn.

Lục Trần giẫm mạnh xuống đất, trận văn đã âm thầm bố trí dọc đường lúc nãy lập tức sáng lên.

Mê Tung Trận.

Không lớn, không mạnh, nhưng đủ làm tầm nhìn lệch đi trong chốc lát.

“Bên trái!” một tên hét.

“Bên phải mới đúng!”

“Chết tiệt, người đâu?”

Cả ba vừa loạn vị trí, Tần Chỉ U đã động.

Ánh kiếm của nàng lóe lên lạnh như một đường băng mỏng xé ngang hoàng hôn. Không rực rỡ, không màu mè, chỉ một kiếm đã ép tên đi đầu lùi gấp.

Lục Trần thì không tìm kẻ mạnh nhất.

Hắn chọn tên yếu nhất.

Kẻ yếu nhất luôn là chỗ dễ mở nhất trong một vòng vây.

Trục Phong Cửu Đạp vận lên, hắn lướt tới, tay phải đập một viên đan vào miệng, tay trái rút dao găm, nhắm thẳng cổ tay tên cướp thứ ba mà đâm.

Tên kia giật mình, xoay người tránh được điểm chí mạng nhưng vẫn bị rạch một đường dài, đau đến chửi ầm lên.

Lục Trần không truy kích ngay.
Hắn lùi.
Rồi ném tiếp phù.

Nổ.
Khói.
Lóa mắt.

Mọi thứ hắn làm đều không đẹp, nhưng cực kỳ bẩn.

Và thứ bẩn nhất thường là thứ khó chịu nhất.

Tên cướp bị thương gào lên:
“Thằng chó!”

Lục Trần vừa né nhát đao chém xuống vừa đáp:
“Đa tạ khen ngợi!”

Một bên khác, Tần Chỉ U đã ép tên đi đầu vào thế thủ. Kiếm của nàng nhanh, chuẩn và tàn nhẫn hơn hẳn lối đánh chắp vá của hắn. Chỉ vài nhịp, tên đó đã bắt đầu loạng choạng.

Tên còn lại thấy tình hình không ổn, quay đầu muốn chạy.

Lục Trần lập tức hét:
“Cô nương, thả thằng đó!”

Tần Chỉ U không hiểu nhưng vẫn không chặn.

Tên cướp chạy được vài bước thì giẫm đúng trận văn cuối cùng Lục Trần để lại trên đường.

Bụp.

Một vòng sáng bật lên dưới chân hắn.

Tên kia trượt ngã lăn xuống bùn như con chó ăn vụng bị quật gậy.

Lục Trần cười tới mức suýt sặc:
“Để dành ngươi từ nãy rồi.”

Chỉ thêm một lúc, cục diện đã định.

Tên đi đầu bị Tần Chỉ U đánh gục.
Tên thứ ba bị Lục Trần rạch thêm hai nhát, mất hết ý chí.
Tên cuối cùng nằm ôm chân rên rỉ trong trận.

Mùi máu lẫn mùi bùn tanh nồng lên giữa rừng.

Lục Trần chống gối thở dốc.

Đây không phải trận đánh khó bằng Hắc Nha Lang, nhưng lại khiến hắn hiểu thêm một chuyện: người nguy hiểm chưa chắc là kẻ mạnh nhất. Nhiều lúc, người nguy hiểm nhất là kẻ ra tay đúng lúc, dùng đúng chỗ, lại không biết xấu hổ.

Hắn đang dần trở thành loại người đó.

Nghĩ tới đây, hắn bỗng không biết nên tự hào hay tự thương hại.

Sau khi lục soát sạch sẽ ba tên cướp, chiến lợi phẩm thu được không quá lớn, nhưng với hắn lúc này đã đủ coi như một khoản khởi đầu tử tế. Mấy khối linh thạch vụn, một túi tiền, vài món tạp vật có thể bán lại, cộng thêm chút lương khô.

Lục Trần chia đống đồ thành ba phần theo thói quen.

Phần giữ mạng.
Phần đổi tiền.
Phần để dành cho chuyện chưa biết.

Tần Chỉ U đứng nhìn, hỏi:
“Ngươi lúc nào cũng chia kiểu đó?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

“Vì người chỉ biết tiêu hết thì sống không lâu. Người chỉ biết tích hết thì chết cũng không kịp dùng.”

Hắn buộc lại túi đồ, nhếch miệng.
“Ta muốn sống đủ lâu để tiêu thứ mình giữ.”

Tần Chỉ U không nói gì.

Nhưng lần này nàng nhìn hắn lâu hơn trước một chút.

Mặt trời bắt đầu hạ thấp ở phía tây.

Ánh chiều tà kéo dài bóng hai người trên con đường đất. Xa xa, đường chân trời dần hiện lên một vệt đen mờ như bức tường thành.

Lục Trần nheo mắt nhìn.

“Đó là…”

“Bách Hồi.”

Hai chữ ấy vừa ra, tim hắn lập tức đập nhanh hơn một nhịp.

Cuối cùng cũng tới gần.

Thành lớn đầu tiên trên con đường đổi đời của hắn.

Nơi có tiền.
Có người.
Có cơ duyên.
Và chắc chắn cũng có đủ loại bẫy đủ để nuốt sống một kẻ như hắn nếu bất cẩn.

Nhưng càng như vậy, hắn càng muốn vào.

Lục Trần nhìn vệt đen nơi cuối đường, chậm rãi cười.

Thanh Thạch ở sau lưng đã xa đến mức không còn thấy rõ nữa.

Mái tranh bị sét đánh, bùn đất đầu ngõ, những ngày đói rét, cái nghèo, cái nhục, những lần bị người ta coi như cỏ rác... tất cả vẫn còn đó, nhưng giờ đã thành một đoạn đường cũ.

Phía trước mới là nơi hắn phải bước tiếp.

Lục Trần siết chặt tay áo, trong mắt dần hiện lên một tia sáng khó đoán.

“Bách Hồi…”

Hắn lẩm bẩm như nếm thử cái tên đó một lần.

Rồi cười nhạt.

“Hy vọng trong thành này có chỗ bán số mệnh với giá phải chăng.”

Tần Chỉ U lạnh nhạt đáp:
“Nếu có, người mua được chắc cũng không phải ngươi.”

“Không sao.” Lục Trần nhún vai. “Ta nghèo, nhưng gan lại hơi bị dư.”

Hai người tiếp tục đi về phía thành.

Còn ở sau lưng họ, giữa khu rừng vừa bỏ lại, một con quạ đen không biết từ đâu đáp xuống cành cây thấp, đôi mắt đỏ nhạt nhìn theo bóng lưng Lục Trần rất lâu.

Trong chiếc mỏ cong của nó, có một sợi chỉ đen mảnh như tóc.

Sợi chỉ ấy khẽ rung lên trong gió, rồi bất chợt chỉ thẳng về phía thành Bách Hồi.

Đề xuất Voz: Oan hồn của biển...
BÌNH LUẬN