Chương 12
Chương 12:
“Năm xưa có một người tên là Đế Tuệ đi tuần phương Nam, lấy con gái bà Vụ rồi sinh ra Lộc. Lộc nhường ngôi cho anh là Đế Nghi, được phong làm Kinh Vương cai quản phương Nam. Kinh Vương lấy con gái Long Vương, sinh ra Lạc Quân.
Lạc Quân dạy dân cày cấy, lập kỷ cương, và luôn hiển linh cứu giúp dân chúng khi được gọi "bố ơi". Về sau, Đế Lai đi tuần xuống phương Nam, mê đắm cảnh đẹp nên để lại con gái là nàng Tiên Cơ. Dân Nam bị quấy nhiễu, gọi Lạc Quân hiện về cứu giúp. Lạc Quân trở về, gặp và kết duyên cùng Tiên Cơ. Họ sinh ra một bọc trăm trứng, nở thành một trăm người con trai. Vì "thủy hỏa tương khắc", hai người chia tay sau đó Lạc Quân đem 50 con xuống biển, Tiên Cơ đem 50 con lên núi.
Tiên Cơ và 50 con lập nước Văn, tôn người con cả lên làm Hùng Vương, mở đầu thời đại Hùng Vương, tổ tiên của người Việt.” - Nói xong Lý phu tử nhìn ra ngoài hiên rồi nói tiếp
“Thiên là mệnh trời, là quy luật “âm dương” “thuỷ hoả tương khắc”. Là lý do vì sao Lạc Quân và Tiên Cơ dù yêu thương, sinh trăm con, cuối cùng vẫn phải chia ly. Trời không theo ý người. Đạo lớn vận hành, cá nhân dù mạnh mẽ đến đâu cũng phải thuận theo. Nhân là Lộc nhường ngôi, chọn con đường riêng. Là Lạc Quân dạy dân, cứu dân, yêu Tiên Cơ sau đó Tiên Cơ một mình dẫn con lập nước. Con người đứng giữa, có tự do lựa chọn và hành động trong khuôn khổ của trời và đất, họ tạo nên lịch sử. Địa là phương Nam lả mảnh đất câu chuyện diễn ra, nơi cung cấp của cải và cũng là nơi định hình số phận. Đất là hiện thân của quá khứ, tương lai và là nền tảng của hiện tại”
Tiếp theo là chuyện hồ tinh, cũng là nơi sau này con sẽ đến: “Thành Thăng Liên hồi thượng cổ không có người ở nên đặt tên là Long Liên. Vua Lý Thái Tổ chèo thuyền ở bến sông Nhĩ Hà có hai con rồng dẫn thuyền đi, trên tay cầm một cây hoa sen nên đặt tên là Thăng Liên, ngày nay đó là kinh thành vậy. Xưa ở phía tây thành có hòn núi đá nhỏ, trong hang dưới chân núi này có con cáo trắng chín đuôi sống hơn ngàn năm, có thể hóa thành yêu quái, thành người hoặc thành quỷ đi khắp nhân gian làm loạn. Thời đó, dưới chân núi Tản Viên có một tộc người mặc đồ trắng nên gọi là Bạch tộc, họ thờ phụng thần núi Tản Viên nên được thần che chở bảo hộ. Đến một ngày nọ con cáo kia biến thành một người áo trắng nhập vào dân làng cùng ca hát rồi dụ dỗ trai gái bắt vào trong hang của nó. Tản Viên Thánh thấy vậy liền nói với Lạc Quân, Lạc Quân ra lệnh cho lục bộ thuỷ phủ dâng nước lên công phá hang đá. Cáo chín đuôi bỏ chạy quân thuỷ phủ đuổi theo sau đó phá hang bắt cáo mà nuốt ăn. Nơi này trở thành một vũng nước sâu gọi là “đầm xác cáo”, cánh đồng phía tây hồ bằng phẳng nên Bạch tộc cũng chuyển sang đó trồng trọt làm ăn gọi là Hồ Đỗng, đất ở đây cao ráo thích hợp làm nhà nên từ đó người ta gọi là Hồ Thôn.”
Nói xong Lý phu tử trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Nơi con cáo đó ở linh khí dồi dào, lại là vùng long mạch nên các tiên nhân đã lập kết giới không cho người thường vào, từ đây lập lên một tiên phủ, gọi là Đại La chia làm bốn khu vực là Đông Đô, Tây Quan, Nam Kinh, Bắc Thành lấy Thành Long Đỗ làm trung tâm. Dần dần các tu sĩ đều đến đây để học tập và tu luyện. Sau đó Lý phu tử kể về chuyện Mộc tinh và ngư tinh rồi nói tiếp: “Hữu Thiên Đồ có tám quẻ đơn gồm: Càn còn gọi là Thiên có tượng là trời, là vua, là cha. Khôn còn gọi là Địa có tượng là đất, là hoàng hậu, là mẹ. Khảm còn gọi là Thủy có tượng là nước, là cá (ngư). Ly còn gọi là Hỏa có tượng là lửa. Cấn còn gọi là Sơn có tượng là núi. Đoài còn gọi là Trạch có tượng là đầm (hồ). Chấn còn gọi là Lôi có tượng là sấm, là con trai trưởng. Tốn còn gọi là Phong có tuợng là gió, là cây ( mộc). Khi tám quẻ đơn chồng lên nhau ta được 64 quẻ kép, nhưng khi tám quẻ đơn được đặt trên vòng tròn ta sẽ được ba thiên đồ”
“Từ giờ con sẽ dùng thuật này để diễn hoá, bắt đầu từ đốt ngón tay đầu tiên ngón trỏ là (cha) đốt tứ hai là (mẹ) rồi kim mộc thuỷ hoả thổ gồm bảy đốt. Cứ như vậy lặp lại mỗi ngày, khi bấm quẻ phải dùng linh khí của con để diễn hoá, vốn dĩ con người linh khí ít ỏi nhưng trong người con có khí uế, cũng là một loại thiên địa khí, khí này đặc điểm là oán khí nồng đậm, sản sinh không ngừng như oán khí con người, tụ lại ở đỉnh đầu con nên khi vận khí để bấm quẻ hãy để dòng khí chạy quanh đầu rồi đi xuống gót chân và kết thúc ở tay, vừa giảm đi sức ảnh hưởng của khí uế trong người lại vừa nhờ đó để diễn hoá”
Nói xong Lý Trung Mão đi vào phòng để lại Đức Hưng, cậu bé bắt đầu tò mò suy nghĩ…
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi