Chương 11
Chương 11:
Hôm sau
Vẫn là lớp học ấy, vẫn chỗ ngồi cũ. Đức Hưng ngồi thẫn thờ, tâm trí mơ màng sau một đêm dài suy nghĩ về những lời cha nói hôm trước. Bỗng, tiếng Lý phu tử vang lên, cắt ngang dòng tư tưởng của cậu:
“Con có biết, vì sao cổ nhân có thể tính toán nắng mưa, biết được một năm có bốn mùa, lại hay biết trước khi nào gió Bắc sẽ tràn về không?”
Đức Hưng im lặng suy nghĩ một lát, rồi trả lời: “Thưa cha, con nghĩ là do họ sống lâu năm trên đời, tích lũy kinh nghiệm từ vô số năm tháng đã trải qua. Từ đó, họ nhận ra quy luật của tự nhiên, rồi dựa vào đó mà suy đoán.”
“Đúng vậy.” Lý Trung Mão gật đầu. “Nhân tộc có thể phát triển là nhờ biết quan sát và suy nghĩ. Chân nhân chính là những người giỏi suy nghĩ nhất trong số những người biết suy nghĩ ấy, từ cổ chí kim. Họ nhận biết được quy luật và chọn cách thuận theo nó mà sống. Còn tiên nhân, họ cũng dựa trên những suy nghĩ ấy nhưng lại lấy đó làm lợi cho chính mình. Một bên thuận theo tự nhiên để phát triển, một bên lại thuận theo bản tính cá nhân coi tự nhiên như một thứ công cụ để bồi bổ, kéo dài sinh mệnh của riêng họ.”
Ông nhìn con, đặt ra một câu hỏi sâu hơn: “Vậy, người bình thường chúng ta ăn thịt thú vật, hái cây cối, thì khác gì với tiên nhân dùng thiên nhiên bồi bổ? Ranh giới ở đâu?”
Đức Hưng trầm ngâm: “Thưa cha, dù là ‘chân nhân’ hay ‘tiên nhân’, trong danh xưng đều có chữ ‘nhân’. Bản chất họ vẫn là con người. Đã là người thì dù đạt đến cảnh giới nào vẫn có những điều cố hữu không thay đổi. Có những việc xảy ra như thế là lẽ đương nhiên, không thể đi ngược lại quy luật tự nhiên được, huống chi là phản nghịch lại mạng sống của chính mình. Vả lại, họ đều coi sinh mạng là thứ quan trọng hàng đầu.”
“Con nói cũng phải.” Lý phu tử tiếp lời. “Từ xưa đến nay con người đều biết quý trọng sinh mạng. Nhưng chân nhân không quý ‘mạng’ mà quý ‘đạo’, dù họ vẫn sống giữa nhân gian. Còn tiên nhân thì quý ‘mạng’ cầu ‘đạo’ và vì thế thường chọn sống xa rời thế tục. Điểm chung của hai loại người này là đều thông tường thiên văn địa lý, đều hiểu biết sâu sắc về quy luật trời đất. ‘Chân’ hay ‘Tiên’, thảy đều xuất phát từ một cơ sở chung: thuật diễn giải thiên cơ, tự nhiên. Người đời gọi nó là bói toán, tử vi. Nhưng tất cả những ai bước chân vào con đường tiên lộ, đều phải thông thạo phép diễn giải này. Vì thế, hôm nay ta sẽ dạy con cơ sở của phép diễn giải ấy cũng là tâm học của riêng cha. Tên của nó là ‘Hữu Thiên Đồ’.”
Nghe đến đây, Đức Hưng khẽ rùng mình, đôi mắt sáng lên vì hiếu kỳ và hào hứng.
“Phật tổ có nói: ‘Thiên thượng, địa hạ, duy ngã độc tôn’ Trời ở trên, đất ở dưới, người là tôn quý nhất. Về sau, sẽ có một bậc chân nhân tên Du viết rằng: ‘Đội trời, đạp đất, ở đời’. Bởi vậy, trong Hữu Thiên Đồ, có ba quẻ đơn. Mỗi quẻ đơn gồm ba hào: hào trên cùng thuộc tài Thiên, hào giữa thuộc tài Nhân, hào dưới cùng thuộc tài Địa. Quẻ đơn diễn biến thành quẻ kép sáu hào, nhưng cứ hai hào vẫn thuộc về một ‘tài’, phân bố y như quẻ đơn.”
“Thưa cha,” Đức Hưng ngắt lời, tò mò, “Người tên Du ấy… là ai vậy ạ?”
“Đó là một hậu nhân, năm trăm năm sau mới sinh ra.” Lý Trung Mão đáp, giọng bình thản. “Một người học rộng tài cao, tinh thông thuật diễn giải, đi giữa thế nhân mà hiểu thấu lòng người, biết được chuyện tương lai. Rồi người ấy gửi gắm tất cả vào thơ văn để truyền lại cho đời sau.”
“Nhưng nếu người ấy sống cách chúng ta tận năm trăm năm,” Đức Hưng gạn hỏi, không khỏi nghi hoặc, “sao cha có thể biết trước được?”
“Dần dần, khi con học được thuật pháp của cha, rồi con cũng sẽ tự tính toán được thôi.” Ông mỉm cười. “Kinh nghiệm nhân thế là một dòng chảy riêng của lịch sử. Những gì người ta đã viết ra, tất sẽ hiển hiện trong đời. Vì thế, người ta có thể đọc được nó. Xưa kia, có kẻ vì biết sinh mệnh sắp cạn mà diễn hóa thiên tượng, bày ra thế cục cả ngàn năm, chỉ để kiếp luân hồi sau này của mình có một căn cơ tốt đẹp hơn. Lại có hai lão tiên nhân, vì một miếng bánh ngon mà đem cả thiên hạ trong trăm năm ra làm bàn cờ phân cao thấp.”
Nói đến đây, Lý phu tử nhìn thẳng vào con, nụ cười nhạt dần: “Bởi thế, người ta mới nói: lên núi tu đạo, chớ có chọc giận thầy bói. Bởi một khi đã có nhân quả liên quan đến hạng người này, thì họa phúc ập đến khôn lường. Thân con lúc ấy, không còn hoàn toàn là của con nữa. Con sẽ trở thành một quân cờ trên bàn cờ của người khác.”
Thấy vẻ mặt non nớt, đầy băn khoăn của con trai, ông lại dịu giọng, nói tiếp như để an ủi và cảnh tỉnh: “Nhưng cũng đừng vì thế mà cho rằng họ có địa vị ‘độc tôn’, muốn tính toán ai cũng được. Có một vị đã đem hết công đức tu tập của vô số kiếp trước, dồn cả vào một kiếp hiện tại này chỉ để lập lên một đại chí nguyện trong vòng trăm năm tại thế. Nếu có ai dám toan tính, bói toán về vị ấy ắt sẽ bị thiên lôi giáng xuống, thân tử đạo tiêu.”
“Lại cũng có một vị khác nữa.” Nói đến đây, Lý phu tử khẽ dừng, như thể cân nhắc từng chữ, rồi mới tiếp tục. “Vị này vì công đức tích lũy quá lớn, nên được thiên đạo hết mực ưu ái. Nếu coi phúc vận của một đời người có mười phần, kẻ bình thường gặp vận xui, may mắn chỉ được hai ba phần, người phúc hậu hơn, may mắn cũng chỉ đạt đến bảy phần là cùng. Thế nhưng, vị này lại có đến mười ba phần may mắn.”
Ông nhấn mạnh, giọng chậm rãi đầy ý vị: “Tức là, thiên đạo không những không lấy đi của người ấy phần nào, mà còn… nợ người ấy ba phần.”
Đức Hưng tròn mắt, khó mà tưởng tượng nổi một người lại có thể được trời đất ưu đãi đến thế.
“Con thử nghĩ xem,” Lý Trung Mão đặt ra câu hỏi, “nếu người có mười ba phần phúc vận này, lại dùng thuật diễn hóa của thiên đạo để đi tính toán, bói quẻ cho vị kia, người đã dồn hết công đức nhiều kiếp để lập chí nguyện lớn thì hắn có bị thiên lôi đánh chết không?”
Câu hỏi chồng chất nghi vấn, đẩy Đức Hưng vào một tình thế suy luận phức tạp. Cậu trầm ngâm hồi lâu, rồi lắc đầu thật thà: “Thưa cha, con không biết. Nhân quả của hai vị này đều quá lớn, một người đã được thiên đạo công nhận, một người lại được thiên đạo mắc nợ. Con… con không thể đoán định được.”
Rồi cậu hỏi ngược lại, đầy tò mò: “Về sau, hai người này nếu gặp nhau, không biết ai sẽ thắng ạ?”
Lý phu tử không trả lời trực tiếp. Ông chỉ khẽ nhìn xa xăm, giọng nói mang theo một chút gì đó như tiên tri, nhưng cũng đầy bí ẩn: “Con cũng chưa cần phải biết đáp án ngay bây giờ. Cả hai vị ấy hiện đều còn tại thế. Có lẽ vài trăm năm nữa, khi con lớn, tự khắc sẽ thấy được kết cục.”
Ông dừng lại, như để xua tan bầu không khí nặng nề về những nhân vật siêu việt kia, rồi quay về trọng tâm buổi học.
“Nói chuyện về người khác như vậy cũng đủ rồi.” Giọng ông trở nên trang nghiêm. “Giờ, cha sẽ bắt đầu truyền thụ cho con Hữu Thiên Đồ.”
Ông hạ giọng, như thể nói ra một bí mật hệ trọng: “Thiên Đồ này nhân quả quá lớn, liên quan đến thiên đạo, nên cha không thể giảng giải một cách cụ thể, rõ ràng được. Cha chỉ có thể mượn tích xưa, dùng ẩn ngữ để dẫn dắt. Con phải lắng nghe thật kỹ, rồi tự mình thể nghiệm, suy ngẫm, tu tập lấy. Có hiểu được bao nhiêu, đạt được đến đâu, đều tùy thuộc vào căn cơ và duyên phận của chính con.”
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thiên Sư