Lữ quán, tầng ba.
Chương Anh và Tả Giang Hoài vừa lên tới nơi đã phải nhíu mày vì mùi ẩm mốc nồng nặc khắp cả tầng. Do chưa vào đến phòng nên mùi tử thi thối rữa vẫn chưa lan ra nhiều.
Điều đáng sợ là trên sàn tầng ba có vô số vết máu, chúng nối liền với nhau, kéo dài từ mặt đất lên tường, rồi từ tường vắt lên cả trần nhà, tạo thành một đồ án vừa quỷ dị vừa rợn người.
"Mẹ nó... cái gì đây?"
Chương Anh lấy chiếc điện thoại sắp hết pin ra, bật đèn pin rọi lên trần nhà, đồ án kia khiến cô sợ hãi. Tuy không hiểu rõ, nhưng cô vẫn lờ mờ đoán ra được điều gì đó.
"Quỷ Thi mãi không xuất hiện, có phải là vì cái... thứ này không?"
Tả Giang Hoài lại gần nơi Chương Anh đang chiếu sáng, cẩn thận ngẩng đầu nhìn rồi nói:
"Đúng vậy."
"Gần đây không có thang, khoảng cách từ trần nhà xuống mặt đất cũng gần ba thước, người thường chắc chắn không thể nào vẽ những thứ này một cách trơn tru được... càng không có động cơ để làm vậy."
"Phần lớn là do Quỷ Đầu gây ra, đồ án này có lẽ là một loại phong ấn, dùng để áp chế hành động của Quỷ Thi."
"Đối với chúng ta... đây có lẽ là một chuyện tốt."
"Ít nhất cũng gián tiếp chứng minh được rằng, Quỷ Thi chắc chắn đang ở đây."
"Đi, mau tìm Quỷ Thi!"
Chương Anh gật đầu, hai người tìm kiếm một hồi, rất nhanh đã phát hiện ra một đống thi thể không đầu ở tầng ba. Một vài cái đã thối rữa nghiêm trọng, một vài cái còn tương đối nguyên vẹn, loáng thoáng vẫn có thể nhận ra là đồng bạn của họ qua trang phục.
Nhưng không thấy đầu đâu, ai biết được có phải Quỷ Thi ngụy trang hay không?
"Khỉ thật, tìm thế nào bây giờ?"
Chương Anh thấy khó xử:
"Chẳng lẽ phải thử từng cái một?"
Tả Giang Hoài xách cái đầu đến bên cỗ thi thể gần nhất, thử đặt chiếc đầu lâu thối rữa lên cổ.
Khi vết cắt vừa chạm vào nhau, da thịt trên khuôn mặt của cái đầu này lập tức mục nát bong ra, nhãn cầu bên phải chứa đầy mủ nước rơi thẳng xuống đất!
Tả Giang Hoài nhận ra có điều không ổn, lập tức nhấc cái đầu ra.
Thịt thối nhầy nhụa và dịch thi dính trên tay, xúc cảm kinh tâm động phách đó khiến Tả Giang Hoài cảm thấy mình sắp nát vụn cùng với cái đầu này.
Hắn cố nén không nhìn, lại đặt cái đầu lên cổ cỗ thi thể thứ hai. Cái đầu trong tay càng thối rữa hơn, thấy sắp hoàn toàn không dùng được nữa, hắn vội vàng đưa cái đầu ra xa, ánh mắt kinh nghi bất định, nói:
"Không ổn... không thể thử từng cái một được!"
"Không biết có phải vì phù hiệu quỷ dị vẽ bằng máu tươi kia không, cái đầu này hễ ráp vào thi thể bình thường là lập tức thối rữa... Cứ theo tốc độ này, e là chúng ta chỉ cần thử thêm hai ba cỗ nữa, cái đầu sẽ nát hoàn toàn không dùng được nữa."
Chương Anh nhìn chằm chằm vào trung tâm của phù hiệu máu trên đỉnh đầu, chửi:
"Chắc chắn là do Quỷ Đầu... Ninh Thu Thủy nói đúng rồi, Quỷ Đầu và Quỷ Thi không hòa hợp, hai kẻ này hình như là tử địch!"
Tả Giang Hoài chau mày, nhất thời luống cuống tay chân:
"Vậy phải làm sao đây..."
Chương Anh quan sát những cỗ thi thể không đầu một lúc rồi nói với Tả Giang Hoài:
"Đưa cái đầu cho tôi."
Tả Giang Hoài sững người:
"Làm gì?"
Chương Anh mất kiên nhẫn:
"Bảo đưa thì cứ đưa đi!"
"Lát nữa tôi đổi ý bây giờ!"
Tả Giang Hoài nghe vậy, vẫn lập tức đưa cái đầu người thối rữa trong tay cho Chương Anh, cô nhận lấy rồi lại nói với hắn:
"Cởi quần ra!"
Tả Giang Hoài:
"?"
Vẻ mặt hắn hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, cảm thấy yêu cầu đột ngột và vô lý này của Chương Anh rất khiếm nhã:
"Này, Chương Anh, cô có lịch sự không vậy?"
"Lúc này mà... không thích hợp lắm đâu nhỉ?"
Chương Anh ngán ngẩm nói:
"Anh ngốc à?"
"Khen anh thông minh mà đến lúc quan trọng trong đầu toàn mấy thứ bậy bạ."
"Mau cởi quần ra, tè vào mấy cái thi thể không đầu này đi!"
Đầu óc Tả Giang Hoài trống rỗng, không hiểu Chương Anh định làm gì, nhưng vẫn vô thức chùi tay vào quần áo, do dự cởi quần ra.
Hắn quay lưng về phía Chương Anh, hơi căng thẳng hỏi:
"Chương Anh, tôi có thể hỏi tại sao không?"
Chương Anh đáp:
"Anh không nghe Ninh Thu Thủy nói trước đó à?"
"Buổi tối lúc Quỷ Thi mang đầu người đến phòng chúng ta tuần tra, trên mặt đất có vết nước nhưng không có dấu chân, ngay cả những bóng ma bị Quỷ Thi điều khiển vừa từ ngoài cửa sổ vào cũng vậy. Điều này cho thấy Quỷ Thi hoàn toàn không dính nước, chỉ có cái đầu người nó lắp trên cổ mới dính nước thôi."
"Anh không tè, chẳng lẽ để tôi?"
"Tôi lại không thể đứng mà tè được."
Tả Giang Hoài bừng tỉnh ngộ, tâm trạng cũng ổn định hơn nhiều.
"Hiểu rồi!"
"Việc xả lũ... cứ giao cho tôi."
Hắn ém mình một lát rồi bắt đầu kiểm tra các thi thể không đầu trên mặt đất.
Kết quả cuối cùng là... tất cả thi thể đều dính nước.
Kéo khóa thu súng, trong bóng tối, hai người nhìn nhau, đều thấy sự im lặng trong mắt đối phương.
Một lúc sau, Chương Anh lẩm bẩm:
"Không thể nào... sao lại thế này?"
"Chúng ta đã tìm hết các thi thể chưa?"
Tả Giang Hoài chắc chắn:
"Chúng ta đã lục soát từng phòng một, thi thể to như vậy, không thể giấu được."
Chương Anh cắn môi, trong mắt lóe lên tinh quang như sao trời. Cô cố gắng lục lọi trong ký ức, hai tay day day thái dương. Đột nhiên, cả người cô chấn động, nói với Tả Giang Hoài:
"Không, không đúng, vẫn còn sót mấy cỗ thi thể!"
"Đi theo tôi!"
Cô ôm đầu người, dẫn Tả Giang Hoài đến một căn phòng, bật đèn rồi đi tới bên cửa sổ, đột ngột kéo mạnh ra!
Màn mưa bụi lạnh thấu xương ập vào mặt, Chương Anh thò đầu ra nhìn xuống... quả nhiên!
Ba cỗ thi thể không đầu bị một búi tóc đen dài buộc lấy, treo lơ lửng bên ngoài cửa sổ!
Ba cái bóng đen này chính là những cái bóng lúc trước cô quay về tìm đầu của Vương Long Hạo đã thấy lởn vởn ngoài cửa sổ!
Khi đó, nội tâm Chương Anh bị nỗi sợ hãi chiếm cứ, vô thức cho rằng đó là Quỷ Thi đang chờ mình, nhưng bây giờ bình tĩnh lại, cô đã nhận ra có điều không đúng.
"Mau, kéo chúng lên!"
Chương Anh hét lên với Tả Giang Hoài, hắn cũng không do dự, tóm lấy mớ tóc lạnh lẽo trơn tuột, kéo cả ba cỗ thi thể không đầu đang treo bên ngoài vào phòng.
Hắn thở hổn hển, cũng chẳng màng đến mùi hôi thối xộc vào mũi, chỉ biết thở dốc.
Vì ba cỗ thi thể vốn đã lơ lửng trong màn mưa ngoài cửa sổ, nên ai là Quỷ Thi liếc mắt là nhận ra ngay.
Tả Giang Hoài nhìn về phía Chương Anh, chỉ vào một cỗ thi thể không dính nước và hét lên:
"Mau... mau, chính là nó!"
Chương Anh ôm cái đầu thối rữa, lùi lại mấy bước.
Tả Giang Hoài sững sờ:
"Chương Anh, cô sao vậy?"
"Mau mang đầu qua đây!"
Nửa khuôn mặt Chương Anh bị bóng tối che khuất, cô ôm chặt cái đầu, không nói một lời, ánh mắt giấu dưới tóc mái có phần đáng sợ.
"Này, rốt cuộc cô bị làm sao thế, đừng dọa tôi chứ!"
Tả Giang Hoài cảm thấy trạng thái của Chương Anh không ổn, toàn thân đề cao cảnh giác mười hai phần, thầm nghĩ, nếu Chương Anh xảy ra biến dị gì, hắn nhất định sẽ nhảy khỏi cửa sổ ngay lập tức.
Dưới ánh đèn trên đầu, hơi thở của Chương Anh dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Tôi..."
Cô cố nén trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, trong mắt dần vằn lên những tia máu, gắt gao nhìn chằm chằm vào cái đầu thối rữa trong tay, gần như muốn nhìn thủng cả nó.
Do dự một lúc lâu, Chương Anh đột nhiên như quả bóng xì hơi, hung hăng nhổ một bãi nước bọt sang bên cạnh, chửi:
"Mẹ kiếp!"
Cô ném cái đầu cho Tả Giang Hoài, giọng điệu không cam lòng:
"Ráp cái đầu vào cho nó đi!"
"Nhanh lên!"