Chương 1463: Lộ tuyến Trữ Mạn Nhi trốn chết
Ngày hôm sau, vị Môn chủ phân chi Yêu Thú Cung đích thân tìm đến nơi này.
Đó là một nam tử trung niên, khoác trên mình bộ trường bào màu nâu rộng rãi. Ngay khi vừa bước vào, việc đầu tiên hắn làm chính là cúi đầu thỉnh tội.
“Hôm qua quả thực có khách quý lâm môn, kính mong Tiểu Tiểu tiểu thư lượng thứ cho sự chậm trễ này.” Môn chủ Yêu Thú Cung cung kính nói.
“Được rồi, được rồi, ta vừa vặn có vài chuyện cần hỏi ngươi đây.” Tiểu Tiểu phất phất tay, ý bảo Môn chủ ngồi xuống bên cạnh.
“Tiểu thư cứ tự nhiên hỏi, lão hủ xin nghe.” Lão Môn chủ đáp lời.
“Đám sư huynh đệ khác của ta đang truy tra lũ ác đồ trong Tịch Tĩnh Lâm. Ta nghe Tôn thúc thúc nói chỗ của ngươi dường như có chút manh mối, nên mới cố ý đến đây hỏi cho rõ.” Tiểu Tiểu đi thẳng vào vấn đề.
“Hóa ra là ý của Tôn Huyền sư.” Lão Môn chủ vừa nghe Tiểu Tiểu nhắc đến danh tự của Tôn Huyền sư, lập tức gật đầu lia lịa, hạ giọng nói: “Tin tức tuy không nhiều, nhưng nhiều năm trước, tại vùng đất ta quản hạt quả thực có phát sinh một chuyện.”
“Ân, mau nói đi.” Tiểu Tiểu thúc giục.
“Năm đó, những sinh linh thoát ra từ Tịch Tĩnh Lâm bị đám ác đồ truy sát gắt gao. Số lượng sinh vật trốn chạy ước chừng hơn năm mươi vị. Khi đến gần vị trí Thiên Giới bia, bọn họ bị chặn lại, một trận đại chiến kinh thiên động địa đã nổ ra ngay tại đó.” Lão Môn chủ hồi tưởng lại.
“Có chuyện này sao? Ngươi kể chi tiết xem nào!” Đôi mắt Tiểu Tiểu chợt sáng lên.
Thời điểm phong ba Tịch Tĩnh Lâm nổ ra, có rất nhiều sinh vật đào thoát, nhưng kỳ lạ là nhóm hơn năm mươi sinh vật này lại bị truy kích điên cuồng từ Tịch Tĩnh Lâm xa xôi đến tận Lâm Thành. Điều này chứng tỏ chúng đang mang theo một thứ gì đó vô cùng trọng yếu, không chừng chính là hạt giống Thế Chủ Thụ năm xưa.
“Bởi vì lúc ấy có quá nhiều cao thủ xuất hiện, lão hủ thực lực thấp kém, chỉ dám đứng từ xa quan sát chứ không dám mạo hiểm tiếp cận, nên hiểu biết cũng vô cùng hạn hẹp.” Lão Môn chủ thở dài.
“Ngươi sợ cái gì chứ, dù sao cũng là cường giả cấp Bất Hủ kia mà.” Tiểu Tiểu có chút bất mãn nói.
Gương mặt già nua của Môn chủ đỏ bừng lên, ông ta ho khan vài tiếng rồi tiếp tục: “Tiểu Tiểu tiểu thư, tràng diện lúc ấy vô cùng hỗn loạn. Hơn nữa, dù là năm mươi sinh vật từ Tịch Tĩnh Lâm hay đám kẻ xấu kia, thực lực của bọn họ đều vô cùng khủng khiếp.”
“Vậy ngươi có nhận ra ai trong số đó không?” Tiểu Tiểu lập tức hỏi dồn.
“Chuyện này... lão hủ không tiện tiết lộ...” Môn chủ ngập ngừng.
“Tại sao lại không thể nói!” Tiểu Tiểu bắt đầu sốt ruột.
“Nếu là đích thân Tôn Huyền sư đến hỏi, lão hủ nhất định sẽ nói. Dù sao chuyện này cũng quan hệ đến... À đúng rồi, vị khách quý lần này là Hạ thượng quan của Thần Tông, hắn cũng đến để truy tra chuyện này. Tiểu Tiểu tiểu thư có cần lão hủ dẫn kiến một chút không?” Lão Môn chủ khéo léo chuyển chủ đề.
“Ta không có hứng thú. Ngươi còn biết gì nữa không?” Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng.
Lúc này, Bàng Duyệt tiến lại gần Sở Mộ, khẽ hỏi: “Thượng quan có nghĩa là gì vậy?”
“Thành viên trong Thần Tông được phân làm bốn cấp: Chủ, Thượng, Trung, Hạ. Thượng quan hẳn là danh xưng cao nhất của cấp bậc Hồn Tể.” Sở Mộ giải thích.
Hắn nhớ rõ Lục Ngọc Cầm là một Chủ quan. Trước kia Sở Mộ vẫn cho rằng nàng có khả năng là Chúa Tể đỉnh phong, sau này mới biết những người ngồi vào vị trí Chủ quan đều là cường giả cấp Bất Hủ.
Nếu lúc ấy Lục Ngọc Cầm dùng thái độ cường ngạnh để mang u linh Cẩn Nhu đi, thực sự không ai có thể ngăn cản nổi. Qua đó cũng thấy được phẩm tính của Lục Ngọc Cầm trong Thần Tông rất đoan chính, không giống như những cường giả cấp Bất Hủ khác thường coi trời bằng vung.
Địa vị của Thần Tông vốn cao hơn các thế lực khác một bậc. Tuy lão Môn chủ Yêu Thú Cung cũng là cường giả cấp Bất Hủ, có thể ngồi ngang hàng với Chủ quan Thần Tông, nhưng với thân phận cao quý của đại phái này, dù chỉ là một Thượng quan thì lão Môn chủ cũng phải đích thân nghênh đón.
Trong khi Tiểu Tiểu vẫn đang gặng hỏi tin tức, Diệp Hoàn Sinh và Triêu Lãnh Xuyên vừa đi dạo quanh môn phái trở về, mặt mày ai nấy đều hầm hầm tức giận.
Hai người này từ sáng sớm đã ra ngoài tìm nơi luận võ, chẳng biết xảy ra chuyện gì mà lúc trở về lại đầy bụng oán khí, từ ngoài tiền viện đã nghe thấy tiếng chửi đổng của bọn họ.
“Cái loại người gì không biết, thật đúng là thứ gì cũng có thể gặp được. Nếu không phải thấy bên cạnh hắn có đông người, ta đã sớm đánh cho hắn một trận ra bã rồi!” Diệp Hoàn Sinh tức tối phàn nàn.
“Đúng vậy, chúng ta đang luận bàn thì liên quan gì đến hắn? Chẳng qua là chấn vỡ kết giới làm mấy nữ tử kinh hãi một chút thôi mà, chúng ta cũng đã xin lỗi rồi còn gì.” Triêu Lãnh Xuyên cũng đầy vẻ khó chịu.
“Ngươi có nhớ tên hắn là gì không?” Diệp Hoàn Sinh hỏi.
“Không rõ, chỉ nghe đám người xung quanh gọi hắn là Hạ cái gì đó.” Triêu Lãnh Xuyên đáp.
Hai người vừa nói vừa bước vào chính sảnh, kết quả là thấy lão Môn chủ, Sở Mộ, Tiểu Tiểu và Bàng Duyệt đều đang trố mắt nhìn mình.
Vẻ mặt tươi cười của lão Môn chủ bỗng chốc cứng đờ, ông ta nhỏ giọng hỏi: “Các ngươi nói đến vị Hạ thượng quan sao?”
“Đúng đúng đúng, chính là hắn. Ta nghe đám người chung quanh gọi như vậy. Ta nhớ ra rồi... lão bá, hình như ngươi cũng không vừa mắt hắn đúng không?” Diệp Hoàn Sinh làm ra vẻ mặt chợt hiểu.
Gương mặt lão Môn chủ đen sầm lại. Hai tên này gây sự với ai không gây, lại đi đắc tội với người của Thần Tông!
“Các ngươi không xảy ra xung đột gì quá lớn đấy chứ?” Lão Môn chủ nén giận hỏi một câu.
“Cũng không có gì, chỉ mắng nhau vài câu thôi.” Triêu Lãnh Xuyên hờ hững đáp.
“Vậy thì còn tốt...” Lão Môn chủ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt hòa hoãn hơn đôi chút.
“Triêu thái tử, nhìn ngươi thật đúng là chẳng có chút tiền đồ nào. Bị người ta nhục nhã như thế mà chỉ mắng vài câu là xong sao? Lúc ta nói lời xin lỗi, đã âm thầm rắc một ít Phấn Độc Tảo lên người hắn rồi. Ta đoán giờ này hắn chắc chắn đang tự cào nát da mình ra rồi, ha ha ha!” Diệp Hoàn Sinh cười một cách đê tiện.
“Phấn Độc Tảo là cái gì?” Triêu Lãnh Xuyên ngơ ngác hỏi.
“Đó là một loại khói độc đặc thù, vô sắc vô vị, dù dùng hồn niệm cũng không cách nào phát hiện được. Đây là thứ muội muội ta chuyên điều chế để đối phó với mấy gã nam nhân đáng ghét hay bám đuôi nàng. Rắc thứ này lên người kẻ khác, nó sẽ thu hút vô số côn trùng nhỏ bé. Ngươi nghĩ xem, đây là vùng núi rừng, tiểu độc trùng có mặt khắp nơi. Đám côn trùng đó mà kéo đến, dù không cắn chết hắn cũng khiến hắn mất đi một lớp da!” Diệp Hoàn Sinh đắc ý kể lại.
Diệp Hoàn Sinh vừa nói vừa thản nhiên ngồi xuống cạnh Môn chủ, sinh động miêu tả lại quá trình mình “hành sự” với Hạ thượng quan kia như thế nào.
Cái tên Diệp Hoàn Sinh này vốn tính khí thất thường, đến giờ vẫn chưa nhận ra sắc mặt tái mét của những người xung quanh. Mà Triêu thái tử vốn tính tình trì độn cũng gật đầu lia lịa, cho rằng chiêu này của Diệp Hoàn Sinh quả thực rất cao tay.
Chẳng hiểu sao khi nghe miêu tả về Phấn Độc Tảo, toàn thân Sở Mộ bỗng cảm thấy không tự nhiên.
Phấn Độc Tảo, ngay cả hồn niệm cũng không cảm giác được!
Khuynh Tư bình thường luyện chế thứ này để làm gì chứ?
Khoảnh khắc ấy, Sở Mộ bỗng rùng mình nhận ra, nếu ngày sau lỡ tay chọc giận Khuynh Tư, e rằng chỉ cần một nụ cười lạnh của nàng cũng đủ khiến hắn sống dở chết dở. Bản thân Diệp Khuynh Tư vốn là nữ tử nội tâm thâm trầm, lại ngày đêm chung chăn gối với hắn, nếu nàng nhất thời hứng chí rắc chút độc phấn...
Trong đầu Sở Mộ thầm hạ quyết tâm sau này phải đối xử thật tốt với Diệp Khuynh Tư. Nghe Diệp Hoàn Sinh ba hoa một hồi, lão Môn chủ cũng nổi hết da gà, không ngồi yên được nữa mà vội vã cáo từ rời khỏi sơn trang.
“Hắc, lão bá này nhất định là đi xem thảm trạng của tên kia rồi. Ha ha, tuổi cao như vậy mà vẫn còn mang thù! Đoán chừng lão cũng rất ghét tên họ Hạ kia, bằng không nghe ta nói xong đã không kích động chạy đi như thế.” Diệp Hoàn Sinh cười lớn.
“Hai người các ngươi thật là...” Bàng Duyệt cạn lời, không biết nên nói gì cho phải.
Ngược lại, Tiểu Tiểu dường như không thấy có gì sai trái, còn hưng phấn hỏi Diệp Hoàn Sinh xem có còn Phấn Độc Tảo không để nàng giữ lại phòng thân trước đám sắc lang.
“Lại nói, Tiểu Tiểu, ngươi đã hỏi ra được gì chưa?” Diệp Hoàn Sinh vừa đưa lọ phấn cho Tiểu Tiểu vừa hỏi.
“Chỉ biết có một nhóm người truy đuổi năm mươi hồn sủng từ Tịch Tĩnh Lâm ra ngoài, đến chỗ Thiên Giới bia thì nổ ra đại chiến. Lão nhân kia thật là, chỉ cần nói cho ta biết một hai cái tên thì có sao đâu, ta dám chắc lão biết rõ trong đám người kia còn có ai nữa.” Tiểu Tiểu cẩn thận cất lọ độc phấn đi.
“Vị lão Môn chủ vừa rồi thực chất đã dùng ánh mắt để ám chỉ cho cô rồi.” Sở Mộ đột ngột lên tiếng.
“Ám chỉ ta? Ám chỉ cái gì?” Tiểu Tiểu ngơ ngác.
“Hắn muốn nói rằng trong đám người đó thực ra có cả người của Yêu Thú Cung.” Sở Mộ bình thản nói.
Hắn quan sát sự việc vô cùng tỉ mỉ, đáng tiếc là Tiểu Tiểu lại không đủ nhạy cảm để nhận ra.
“Người của Yêu Thú Cung chúng ta? Cái gì? Chẳng lẽ người của bản cung cũng tham gia vào chuyện này sao...” Tiểu Tiểu kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
“Đoán chừng là vậy, thực ra Tôn Huyền sư cũng đã mập mờ nhắc nhở cô rồi.” Sở Mộ tiếp lời.
Tiểu Tiểu hồi tưởng lại lời nói của Tôn Huyền sư lúc trước, lập tức hiểu ra vấn đề. Tin tức này khiến nàng vô cùng chấn động. Yêu Thú Cung bấy lâu nay luôn dùng thái độ khiển trách đối với tội ác tại Tịch Tĩnh Lâm, nàng chưa bao giờ nghĩ tới chính người trong cung cũng nhúng tay vào.
“Ồ, Sở Mộ, ngươi đi đâu vậy?” Thấy Sở Mộ đứng dậy, Tiểu Tiểu khó hiểu hỏi.
“Ta đi Thiên Giới bia xem sao.” Sở Mộ đáp.
Hắn vẫn nhớ rõ lời Hải Thiếp từng nói, tại thành hải quân có một nhóm người truy đuổi hơn hai mươi hồn sủng hoang dã đang bảo vệ một thiếu nữ.
Mà tại Thiên Giới bia cũng xảy ra chuyện tương tự. Nói như vậy, Trữ Mạn Nhi và những thủ hộ giả Tịch Tĩnh Lâm đã chạy trốn ra biển, nhưng trước đó đã bị chặn lại ở Thiên Giới bia, khiến số lượng từ hơn năm mươi giảm xuống còn hơn hai mươi.
Khi Trữ Mạn Nhi chạy đến Tân Nguyệt Chi Địa, trong tay nàng không có hạt giống Thế Chủ Thụ. Nếu nàng thực sự mang theo nó khi rời khỏi Tịch Tĩnh Lâm, vậy có khả năng nàng đã giấu nó ở đâu đó trên đường chạy trốn.
Sở Mộ cảm thấy Thiên Giới bia chính là một nơi cất giấu lý tưởng. Lộ trình của Trữ Mạn Nhi từ Tịch Tĩnh Lâm qua Lâm Thành Thiên Giới bia rồi mới đến Tân Nguyệt Chi Địa, mà nơi đó cũng có Thiên Giới bia...
Mọi chuyện không thể trùng hợp như vậy, chắc chắn phải có nguyên nhân sâu xa ẩn giấu bên trong.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người