Chương 1464: Thiên Giới bia, kim đồng hồ thời không
Thiên Giới bia cách Lâm Thành một quãng đường không gần, Sở Mộ thúc giục Dạ dùng tốc độ nhanh nhất để tiến tới.
Sau chừng một ngày đường, cảnh tượng hoang vu dần hiện ra trước mắt.
Chẳng rõ vì sao, quanh Thiên Giới bia lại là một vùng đất cằn cỗi, cỏ không mọc nổi một ngọn. Chỉ có cát vàng hiu quạnh cùng những cơn gió rít gào, khiến người ta dễ dàng lạc mất phương hướng.
Bầu trời mang sắc cam rực rỡ, mặt trời treo lơ lửng như một chiếc kim đồng hồ khổng lồ chỉ định thời gian.
Giữa mênh mông cát bụi, bóng dáng Dạ thần tuấn lướt đi nhanh như chớp, trong nháy mắt đã đứng dưới chân Thiên Giới bia.
Thiên Giới bia sừng sững, hùng vĩ đến mức ngẩng đầu nhìn lên chẳng thấy đâu là đỉnh.
Vô số cổ tự huyền bí khắc sâu trên thân bia. Chỉ cần nhìn vào đó, người ta sẽ cảm nhận được vô vàn hình ảnh lướt qua, như đang diễn lại những truyền thuyết kinh tâm động phách của thuở xưa...
Nhảy xuống từ lưng Dạ, Sở Mộ đứng lặng dưới chân bia đá cổ xưa, ngước mắt trầm ngâm quan sát.
Trong mắt hắn, Thiên Giới bia tựa như một vị lão giả uy nghiêm, chứa đựng vô vàn câu chuyện lắng đọng theo năm tháng. Nó dùng một loại ý cảnh thâm trường để nhắc nhở người đời, nhưng lại chẳng bao giờ kể ra toàn bộ sự thật.
Sở Mộ nhìn bia, mà bia cũng như đang lặng lẽ nhìn lại hắn. Ý thức của hắn dần trở nên mơ màng, như thể có ai đó đang chậm rãi kể về những chuyện đã qua.
Đứng trước mỗi tòa Thiên Giới bia, Sở Mộ đều nảy sinh cảm giác mông lung khó tả, và tòa bia đá này cũng không ngoại lệ.
Hắn ngửa đầu, đứng bất động như một pho tượng.
Vù vù vù...
Cát vàng bay mịt mù, từng đợt bụi mỏng cuộn lên thổi loạn vạt áo và mái tóc của Sở Mộ.
Khi bóng chiều tà dần buông, mặt trời khuất sau lưng khiến bóng của hắn kéo dài trên mặt đất. Bóng người và bóng của Thiên Giới bia dần quyện vào nhau, không còn phân biệt rõ rệt.
Kim đồng hồ thời không dường như ngưng đọng. Cát vàng, đại địa, bóng người và bia đá... tất cả tạo nên một bức tranh thê lương mà tráng lệ.
Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng cát gào thét bên tai.
Khi Sở Mộ mở mắt ra, hắn thấy mình vẫn đứng trước Thiên Giới bia cô độc, nhưng tâm trí lại bị một ma lực thần bí lôi cuốn. Hắn có cảm giác mình đang đứng ở một thời không khác, chứng kiến những sự kiện từng xảy ra tại chính nơi này.
Sở Mộ không hề kinh ngạc trước sự chuyển đổi kỳ lạ đó.
Không gian xung quanh vặn vẹo, cát vàng vẫn bay, Thiên Giới bia vẫn đứng vững, nhưng trên vùng đất này đã xuất hiện vô số khí tức cường đại.
“Chúng ta đã vất vả truy đuổi bấy lâu, cuối cùng cũng bắt kịp rồi.”
Một giọng nói vang lên.
Sở Mộ nhìn thấy một con Độc Nha thú với đôi răng nanh dài ngoằn, cong vút đầy vẻ hung tợn, rỉ ra chất độc chết người.
Toàn thân nó bao phủ bởi những đường vân đỏ rực như máu, đó chính là nọc độc mạnh mẽ đang luân chuyển, trông như một bầy trùng độc đang không ngừng giãy dụa dưới lớp da.
Mặt đất dưới chân nó bị ăn mòn loang lổ. Con Độc Nha thú này mạnh hơn hẳn bốn con mà Sở Mộ từng gặp trước đây. Hắn cảm nhận rõ ràng rằng, dù có triệu hoán toàn bộ hồn sủng của mình ra, cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó!
Đây chính là Độc Nha thú cấp Bất Hủ!
Trên lưng nó là một nam tử quấn khăn đen. Gò má hắn gầy sọm, hốc mắt sâu hoắm tỏa ra khí tức âm trầm lạnh lẽo.
Kẻ vừa lên tiếng chính là hắn.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía Sở Mộ đang đứng. Biết mình không thuộc về thời không này, Sở Mộ quay đầu lại nhìn xem hắn đang nhìn điều gì.
Hơn năm mươi sinh vật thuộc nhiều chủng tộc khác nhau đang dàn trận phòng ngự quanh Thiên Giới bia. Ánh mắt con nào cũng kiên định, chúng đang dốc sức bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Sở Mộ nhận ra một thiếu nữ nhỏ nhắn, xinh xắn đang được một con Nhân sư dùng cánh tay vạm vỡ ôm lấy.
Đó là một sinh vật Nhân sư mà Sở Mộ chưa từng thấy bao giờ. Thân hình nó cường tráng như tộc Cự Nhân, nhưng đầu lại là sư tử oai dũng, tỏa ra khí thế vương giả khiến kẻ khác phải run sợ.
Sở Mộ chắc chắn rằng, nó chính là một trong những thủ hộ giả của Trữ Mạn Nhi.
Trên người Nhân sư chằng chịt vết thương đang không ngừng rỉ máu. Nhìn lớp vảy bị thối rữa, có lẽ nó đã phải chịu đựng những tổn thương này từ rất lâu, lại thêm độc tố và ám thực tàn phá mà không được chữa trị kịp thời.
Có thể tưởng tượng được nó đã phải trải qua một cuộc chiến trường kỳ gian khổ đến nhường nào.
Đôi tay đầy sức mạnh hủy diệt ấy lúc này lại vô cùng dịu dàng ôm lấy thiếu nữ. Cô bé đang run rẩy nép sát vào lòng nó, đôi mắt linh động tràn ngập nỗi sợ hãi và bất an.
“Chúng ta sẽ chết sao?”
Thiếu nữ ngước mặt lên, khẽ khàng hỏi.
Gương mặt Nhân sư nghiêm nghị và cương nghị. Nó nửa quỳ xuống, ánh mắt vốn lăng lệ khi nhìn về phía thiếu nữ bỗng trở nên nhu hòa và bao dung vô hạn.
Hình ảnh hiện ra lúc ẩn lúc hiện. Sở Mộ nhận ra năm mươi sinh vật thoát ra từ Tịch Tĩnh Lâm đã bị đám người áo đen bao vây hoàn toàn. Xung quanh đông nghịt kẻ thù, không còn đường lui.
Số lượng địch nhân đông gấp hàng chục lần phe thủ hộ.
Hơn một ngàn hồn sủng chiếm cứ cả một vùng cát trắng. Trên lưng một số hồn sủng là những hồn sủng sư mang ánh mắt tham lam tột độ.
Bọn chúng lặn lội từ Tịch Tĩnh Lâm xa xôi đến đây chỉ vì một mục tiêu duy nhất: Hạt giống Thế Chủ Thụ. Giờ đây, báu vật đã ở ngay trước mắt, chỉ cần tiêu diệt năm mươi kẻ cản đường này, chúng sẽ có được sức mạnh để ngạo thị thiên hạ.
“Các ngươi biết phải làm gì rồi chứ? Đi đi, giết sạch đám thủ hộ giả của Tịch Tĩnh Lâm kia, ta sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho các ngươi.”
Nam tử quấn khăn đen cười rộ lên, lớp da mặt rúm ró dán chặt vào xương gò má trông vô cùng đáng sợ.
Hơn một ngàn hồn sủng sư hú hét đầy hưng phấn. Cảnh tượng này khiến Sở Mộ không khỏi rùng mình kinh hãi.
Dù chỉ là hư ảnh, nhưng khí thế hùng hổ như cuồng phong áp sát ấy vẫn vô cùng chân thực.
Cấp Đế Hoàng, cấp Chúa Tể, cấp Bất Hủ... Những Yêu Linh tốc độ kinh hồn, những Cuồng Thú lực lượng bá đạo, cùng những Hỏa hệ, Lôi hệ nguyên tố đầy tính hủy diệt đồng loạt lao tới, tạo nên một trận chiến kinh thiên động địa.
Tiếng gầm thét và sự chấn động của đại địa vang vọng không dứt. Sức tàn phá của hơn một ngàn hồn sủng là vô cùng khủng khiếp.
Địch nhân bủa vây từ bốn phương tám hướng, nhưng đám sinh vật Tịch Tĩnh Lâm vẫn đứng vững tại vị trí của mình, ánh mắt trừng trừng nhìn về phía bão cát đang cuộn trào.
“Rống...!!!!!!!!!!!!”
Nhân sư ngửa mặt lên trời gầm vang, ra lệnh cho năm mươi thuộc hạ tử chiến đến cùng.
Cát vàng bao phủ lấy Sở Mộ, che khuất tầm mắt của hắn. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn chỉ kịp thấy thiếu nữ nhắm nghiền mắt, run rẩy trốn vào ngực Nhân sư, không dám chứng kiến cảnh tượng đẫm máu.
Tiếng hò hét, tiếng gầm rú, tiếng kêu thảm thiết hòa lẫn vào nhau...
Cát bụi ngày càng dày đặc, thỉnh thoảng lại có bóng dáng một sinh vật cường đại lao ra khỏi bão cát, rồi lại có kẻ ngã xuống trong vũng máu.
Bỗng nhiên, mọi thứ dừng lại.
Máu tươi nóng hổi từ từ chảy dưới chân Sở Mộ, hội tụ thành một dòng suối nhỏ đỏ thẫm, khắc họa nên một thảm cảnh rợn người.
Nhân sư dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống lại sự vây công của hàng trăm cấp Chúa Tể. Vết thương trên người nó ngày một nhiều thêm.
Sở Mộ đứng trước một con Thương thú đang gục ngã cách hắn chừng ba mét.
Giữa màn cát vàng xoáy lộn, Thương thú yếu ớt ngẩng đầu lên, dường như nó có thể nhìn thấy Sở Mộ ở một thời không khác.
Nó nhìn trân trân vào vị trí của hắn. Qua ánh mắt ấy, Sở Mộ đọc được rất nhiều cảm xúc.
Một nỗi xúc động dâng trào trong lòng hắn. Ánh mắt của Thương thú là thứ mà hắn không bao giờ quên được.
Đó là sự không cam lòng khi phải ngã xuống, là nỗi ảo não vì bản thân quá đỗi yếu nhỏ, và là một lời cầu khẩn tha thiết, mong cầu một sự cứu rỗi từ hư vô.
Dù chỉ là hư ảnh, nhưng mọi thứ lại chân thật đến đau lòng.
Cảm xúc của Sở Mộ chấn động dữ dội. Hắn cảm giác như trận chiến này đang diễn ra ngay trước mắt. Hắn muốn triệu hoán hồn sủng, muốn hóa thân thành ma, muốn giết sạch đám người tham lam tàn ác kia không chừa một mống.
Nhưng tất cả đã là quá khứ, không thể thay đổi. Hắn chỉ có thể đứng đó, nén cơn giận dữ, lặng lẽ nhìn những thủ hộ giả lần lượt ngã xuống, nhìn thiếu nữ nhỏ bé rơi lệ không ngừng.
Sở Mộ nhắm mắt lại, trong đầu chợt vang lên câu nói của Ly lão nhân: “Mỗi người đều chắc chắn sẽ có một thứ gì đó đáng giá để dùng cả tính mạng mà bảo vệ.”
Chứng kiến cảnh tượng này, Sở Mộ mới thực sự thấu hiểu. Dù là hồn sủng hay nhân loại, khi đứng trước thứ mình trân quý, họ sẵn sàng hy sinh tất cả. Và ngay cả khi gục ngã, điều họ hối hận nhất chính là tại sao bản thân mình lại không đủ mạnh mẽ...
Đề xuất Voz: Tuổi trẻ của Tôi