Chương 1523: Không đánh mà chạy

Quách Thạch ban đầu còn giễu cợt Sở Mộ không biết thức thời, giờ đây lại bị người đời cười nhạo ngược lại. Hắn lề mề hồi lâu, rốt cuộc qua mười mấy phút mới dám đặt chân lên chiến trường Phù Sơn.

Nhìn đỉnh núi Phù Sơn máu tươi giàn giụa, nhìn mặt đất ngổn ngang thi thể Hồn sủng cao cấp, sắc mặt Quách Thạch càng thêm khó coi, thỉnh thoảng lại lén lút quay đầu nhìn về phía Đường Trác và Hàn Nhi Tinh.

“Có thể bắt đầu!”

Vị trọng tài chính bình thản ra hiệu lệnh.

Toàn thân Quách Thạch cứng đờ, hắn còn chưa chuẩn bị tâm lý để chiến đấu nên vội vàng gọi với theo trọng tài:

“Đợi một chút!”

“Có lời gì thì nói mau!”

Trọng tài chính bắt đầu mất kiên nhẫn, trầm giọng quát.

“Trong trận chung kết... không được phép hạ sát thủ đúng không?”

Quách Thạch nhỏ giọng hỏi một câu.

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, nhất thời khiến phần lớn tuyển thủ phía dưới cười ồ lên.

Tuyệt đại đa số Hồn sủng sư đều phải trải qua đủ loại tôi luyện, tâm tính và thực lực luôn đi đôi với nhau. Nhất là những kẻ không có bối cảnh, bọn họ đã kinh qua không biết bao nhiêu trận chém giết mới đạt tới cấp Chúa tể, chút mùi tanh máu này căn bản không thể lay chuyển được ý chí của bọn họ.

Thế nhưng Quách Thạch thân là một trong những tài năng kiệt xuất tại Tranh Minh chủ thành, đối mặt với một đống thi thể lại nơm nớp lo sợ, đã vậy còn đưa ra một câu hỏi ngây thơ đến nực cười.

Nghe thấy tiếng cười nhạo, mặt Quách Thạch đỏ bừng như gan gà, vội vàng phản bác:

“Ta chỉ muốn hiểu rõ quy tắc cuộc thi, tránh cho lúc chiến đấu lại vô ý phạm quy mà thôi.”

Khóe miệng Hàn Nhi Tinh và Đường Trác co rút mấy lượt. Quách Thạch vốn nổi danh ỷ thế hiếp người, giờ lại làm trò cười trước mặt bàn dân thiên hạ, thật sự là đáng đời. Ngay cả hai người bọn họ cũng cảm thấy mất mặt lây.

Trưởng bối của Quách Thạch là Ân Sách, lãnh tụ Yêu Thú cung, cũng chỉ biết lắc đầu thở dài.

Nếu sớm biết Quách Thạch nhát gan như vậy, lần này không nên để hắn tham gia cuộc thi nhân tài kiệt xuất, quả thực là bôi tro trát trấu lên mặt mũi Yêu Thú cung.

“Quy định cuộc thi là không cho phép sát hại bản thân đối phương. Hồn sủng tử vong không tính là phạm quy, nhưng tuyệt đối không cho phép ác ý tàn sát.”

Trọng tài chính dõng dạc tuyên bố.

Nghe xong, sắc mặt Quách Thạch càng thêm thê thảm.

Không cho phép ác ý tàn sát? Quy định này có cũng như không. Chiến đấu ở cấp bậc này, sinh tử chỉ phân định trong chớp mắt, nếu đối phương muốn giết Hồn sủng rồi tiện tay tiễn luôn chủ nhân lên đường thì cũng chẳng ai làm gì được.

Nghĩ đến bộ dạng thất hồn lạc phách của Hàn Tề và Hà Trận lúc trước, da mặt Quách Thạch không tự chủ được mà giật giật mấy cái.

Sau một hồi do dự hồi lâu, Quách Thạch rốt cuộc cũng đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn dùng vẻ mặt cực kỳ “thành thật” nói:

“Ta từng tỷ thí với Hàn Tề, thực lực của ta chỉ nhỉnh hơn hắn một chút. Nếu ngay cả hắn cũng không phải đối thủ, vậy trận chiến này đối với ta cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Ta nhận thua!”

“Ngươi xác định từ bỏ tranh tài?”

Trọng tài chính hỏi lại một câu để chắc chắn.

Quách Thạch gật đầu lia lịa:

“Ta từ bỏ!”

“Được rồi, cút xuống đi!”

Trọng tài chính hời hợt nói một câu rồi quay đi.

Sắc mặt Quách Thạch lúc trắng lúc xanh, hắn không ngờ mình lại bị vị trọng tài này nhục nhã ngay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.

Lời của trọng tài lại một lần nữa châm ngòi cho những tràng cười nhạo từ khán đài. Tất cả mọi người đều khinh bỉ nhìn kẻ hèn nhát không đánh mà chạy kia.

Trước đây Quách Thạch chưa từng lâm vào cảnh ngộ này. Những ánh mắt coi thường, những lời châm chọc nhục nhã khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị kim châm, trong lòng khó chịu vô cùng.

“Ân Sách, Yêu Thú cung các vị đào tạo ra được một đệ tử thật biết ‘thức thời’ nha. Người xưa có câu gì nhỉ? À, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ha ha ha! Từ bỏ chiến đấu trong một trận chung kết cũng cần dũng khí lớn lao lắm đấy, ngươi nói có đúng không?”

Bành Mạnh của Nguyên Tố tông mỉm cười đầy ẩn ý nhìn lãnh tụ Yêu Thú cung Ân Sách.

Ân Sách chỉ biết thở dài, vốn tưởng Quách Thạch là một mầm non tốt có thể bồi dưỡng thành cường giả Thú hệ, không ngờ tên này lại nhát gan đến thế. Bao nhiêu công sức và tài nguyên đổ ra trước kia xem như trôi theo dòng nước rồi.

Biết tiến biết lùi là chuyện tốt, đôi khi quả thật không cần hy sinh vô nghĩa. Nhưng hiện tại Quách Thạch đang đại diện cho Yêu Thú cung, sau lưng hắn là danh dự của cả một thế lực lớn. Hành động này đã vứt sạch mặt mũi của tông môn, một đệ tử như thế sao còn tư cách để được trọng điểm bồi dưỡng?

Quách Thạch không hề hay biết rằng vì một phút khiếp đảm mà hắn đã đánh mất đi chỗ dựa vững chắc nhất. Loại người như hắn, nếu không có Yêu Thú cung chống lưng thì làm sao đạt được trình độ như ngày hôm nay? Một khi mất đi thế lực hậu thuẫn, tài nguyên cạn kiệt, tương lai của hắn xem như đã chấm dứt tại đây.

Sắc mặt Hàn Nhi Tinh và Đường Trác cũng vô cùng khó coi. Quách Thạch hành động như vậy chẳng khác nào tô điểm thêm hào quang cho đối thủ. Trong lòng bọn họ lúc này đã sớm gạch tên Quách Thạch ra khỏi vòng tròn bằng hữu.

Để cho một nhân tài kiệt xuất của Yêu Thú cung phải không đánh mà chạy, điều này đã minh chứng rõ ràng cho thực lực đáng sợ của Sở Mộ.

Trên chiến trường, Sở Mộ nhìn Quách Thạch tháo chạy, trong lòng lại có chút mất mát.

Nếu như Quách Thạch dám ứng chiến, Chiến Dã sẽ có cơ hội thi triển lần thứ sáu Đoạn Chi Trọng Sinh. Lúc đó, hắn sẽ được chứng kiến thực lực đỉnh phong thật sự của nó.

Thế nhưng, Quách Thạch cũng coi là kẻ thông minh. Bởi vì một khi khai chiến, Sở Mộ chắc chắn sẽ tàn sát sạch sẽ bất cứ Hồn sủng nào mà hắn triệu hoán ra.

Trận đấu kết thúc, Sở Mộ thu hồi Hồn sủng, lặng lẽ rời khỏi chiến trường Phù Sơn.

Trên mặt đất rộng lớn, vô số cỗ thi thể đẫm máu nằm im lìm, từng đợt cuồng phong thổi qua cuốn theo mùi tanh nồng nặc.

Không có ai vào dọn dẹp, trận đấu tiếp theo vẫn tiếp tục diễn ra. Hai tuyển thủ kế tiếp bước lên sân, trong đầu vẫn còn vương vấn dư âm của trận chiến rung động vừa rồi, khiến máu nóng trong người bọn họ không ngừng sôi trào.

Sở Mộ trở lại chỗ ngồi, hắn không lên tòa khán đài chính trên đỉnh Phù Sơn mà chọn vị trí bên cạnh các thành viên Tân Nguyệt Địa.

Diệp Hoàn Sinh rất nhanh nhảu nhường lại chỗ ngồi bên cạnh Diệp Khuynh Tư cho hắn.

“Sở Mộ, ta phát hiện ngươi đúng là kẻ vô sỉ nhất mà ta từng gặp. Bình thường thì im hơi lặng tiếng, gặp chuyện nhỏ thì làm ra vẻ thanh cao không thèm chấp nhất. Nhưng hễ đụng đến chuyện lớn là ngươi lại gây náo động đến long trời lở đất, thậm chí còn khoe khoang hơn bất kỳ ai. Ngươi nhìn xem, chung quanh có bao nhiêu thiếu nữ, thiếu phụ đang dùng ánh mắt si mê nhìn ngươi kìa. So với đám tiểu tử thối kia, ngươi mới thật sự là nam nhân huyết tính đầy mình.”

Diệp Hoàn Sinh lải nhải trêu chọc.

“Ta cũng cảm thấy vậy. Sau trận chiến này, cái tên Tân Nguyệt Địa chắc chắn sẽ vang dội khắp nơi. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một để chúng ta nhất phi trùng thiên.”

Triêu Lãnh Xuyên cười nói.

Quả nhiên đúng như vậy, trong lúc bọn họ trò chuyện, các Cảnh chủ xung quanh cũng đang không ngừng bàn tán về Tân Nguyệt Địa.

Lệ khí trong lòng Sở Mộ dần dần tan biến. Hắn ra tay tàn nhẫn như vậy không hẳn là vì mục đích cá nhân, mà một phần là do ảnh hưởng từ hơi thở chí tà của Hắc Yểm Ma trong linh hồn.

Có lẽ hắn sẽ đắc tội với một vài thế lực, nhưng so với sự kính sợ và hiếu kỳ của đại đa số mọi người dành cho mình, chút phiền toái đó chẳng thấm tháp vào đâu.

“Tiểu Chập Long, lại đây nào!”

Diệp Khuynh Tư khẽ gọi Tiểu Chập Long đang nằm trên vai Sở Mộ.

Tiểu Chập Long nghe lời bay đến trước mặt nàng. Trong trận chiến vừa rồi, nó là đứa bị thương nặng nhất, khả năng tự chữa lành của nó đương nhiên không thể sánh được với dược tề của Diệp Khuynh Tư.

Chiến Dã sau khi hoàn thành Đoạn Chi Trọng Sinh thì chủ yếu là tiêu hao thể lực, thương thế không còn là vấn đề. Về phần Vong Mộng, nó mạnh đến mức trong trận hỗn chiến ấy ngay cả một cọng lông chim cũng không rụng, tự nhiên không cần chữa trị.

Thân hình mập mạp của Tiểu Chập Long bị Diệp Khuynh Tư kéo qua. Nàng không dùng kỹ năng ngay mà tỉ mỉ bôi dược tề lên các vết thương để tiêu trừ độc tố, sau đó mới phủ thêm một lớp thuốc mỡ chữa trị đặc biệt.

“Há mồm ra!”

Diệp Khuynh Tư ra lệnh.

Tiểu Chập Long ngoan ngoãn há miệng, lộ ra hai hàm răng rồng trắng noãn, dáng vẻ ngây ngô trông cực kỳ đáng yêu.

Diệp Khuynh Tư đổ một lọ dược thủy bình ổn linh hồn vào miệng nó. Loại thuốc này cực kỳ đắng, Tiểu Chập Long vừa định phun ra thì đã thấy Diệp Khuynh Tư trợn mắt hăm dọa:

“Không được nhổ, nuốt xuống!”

“Sa sa sa!”

Đôi mắt Tiểu Chập Long lộ vẻ ủy khuất, đành nhắm mắt nhắm mũi nuốt thứ nước đắng ngắt kia vào bụng. Trong lòng nó thầm nghĩ, nữ chủ nhân đang giận dỗi gì sao lại trút lên đầu mình, rõ ràng nó vừa mới lập đại công mà?

Thấy bộ dạng u oán của Tiểu Chập Long, Diệp Khuynh Tư vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, còn Sở Mộ thì chỉ biết nhếch môi cười thầm.

“Có gì mà cười? Tâm tình không tốt một chút là lại tìm chỗ phát tiết, chẳng khác gì con nít!”

Diệp Khuynh Tư hừ lạnh một tiếng.

Sở Mộ canh lúc nàng vừa hạ hỏa, liền đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Hắn không nói gì, cứ thế dùng ánh mắt thâm tình nhìn nàng chằm chằm.

Diệp Khuynh Tư đỏ mặt, vội vàng rút tay về. Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người mà Sở Mộ lại dám làm ra hành động mờ ám như vậy, thật khiến nàng ngượng ngùng không thôi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tương Dạ
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN