Chương 153: Lãnh địa lâm nguy
Trước kia, Sở Mộ chưa thể triệu hoán Hồn sủng nên là người nhàn rỗi nhất trong gia tộc. Phụ mẫu của Sở Y Thủy lại không có ở đây, thành ra tiểu cô nương này thường tìm đến Sở Mộ để bầu bạn, khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên thân thiết.
"Vâng, hôm qua Y Thủy đã muốn nói chuyện với ca ca rồi. Nhưng thấy quá nhiều người vây quanh, muội chen vào không nổi. À, ca ca lớn lên càng lúc càng tuấn tú nha! Suýt chút nữa Y Thủy không nhận ra đó." Sở Y Thủy còn nhỏ, tâm tư trong sáng, vừa gặp Sở Mộ đã líu lo nói một tràng.
Mặc dù Sở Mộ dẫn Sở Y Thủy đi săn Hồn sủng, nhưng vì an toàn, Sở Minh đã cố ý phái thủ lĩnh Sở gia vệ là Sở Ti theo hộ tống, nhằm ngăn ngừa bi kịch bốn năm trước tái diễn.
Sở Ti điều khiển Quang Minh Giác Thú đã đạt đến Lục Đoạn Tam Giai, lực chiến đấu cực kỳ hung hãn. Hiển nhiên Sở Mộ điều khiển Dạ Lôi Mộng Thú. Nhưng điều khiến Sở Ti vô cùng xấu hổ là khi chạy hết tốc lực, Quang Minh Giác Thú Lục Đoạn lại không thể bì kịp với Dạ Lôi Mộng Thú.
"Sở Mộ thiếu gia, theo ta thấy, căn bản người không cần ta bảo vệ nữa rồi?" Sở Ti là người có nhãn lực, huống hồ đã tận mắt chứng kiến thực lực của Sở Mộ, nên việc đưa ra nhận định này không khó.
Sở Ti nhớ lại tại Đoạn Lâm, thủ lĩnh bầy sói đột ngột chết đi khiến đàn mất đoàn kết. Kẻ hạ sát thủ lĩnh bầy sói dĩ nhiên là Hồn sủng của Sở Mộ. Vì thế, Sở Ti tin chắc Sở Mộ còn sở hữu một Hồn sủng khác mạnh hơn Dạ Lôi Mộng Thú.
"Quả thật, Sở Ti đại thúc có thể an tâm đi làm việc của mình, không cần thiết phải theo chúng ta." Sở Mộ cười nói.
"Gia chủ hiện rất lo lắng cho an nguy của thiếu gia. Ta vẫn nên đi theo thì hơn. Sau khi đưa thiếu gia và tiểu thư đến lãnh địa, ta sẽ quay về ngay." Sở Ti đáp lời.
Lạc Dạ Lĩnh không quá xa, khởi hành từ sáng thì giữa trưa đã đến nơi. Bên ngoài ranh giới có các thành viên Sở gia trú đóng bảo vệ, đề phòng người ngoài xâm nhập lãnh địa săn bắt Hồn sủng.
Trụ sở tại Lạc Dạ Lĩnh khá đơn sơ, chỉ đủ cung cấp nơi ăn chốn ở tạm thời. Sau khi Sở Mộ và Sở Y Thủy tiến vào, Sở Ti hoàn thành nhiệm vụ hộ tống và lập tức trở về gia tộc.
Sở Y Thủy vội vàng dùng bữa trưa xong, khẩn cấp giục Sở Mộ cưỡi Dạ Lôi Mộng Thú tiến sâu vào Lạc Dạ Lĩnh săn thú. Kết quả, đám gia thần vừa điều khiển Hồn sủng chạy được một đoạn đã bị Dạ Lôi Mộng Thú bỏ lại phía sau.
Sau đó, khắp núi chỉ còn vang lên tiếng gọi lo âu của các gia thần: "Thiếu gia, tiểu thư, các người đang ở đâu?"
"Quả nhiên không thể xem thường, muội đã đạt tới Tứ Niệm Hồn Sĩ, có thể thu nhận Hồn sủng thứ năm rồi sao." Sở Mộ cũng hơi ngạc nhiên khi biết thực lực của Y Thủy.
"Đó là dĩ nhiên." Sở Y Thủy vênh môi lên, kiêu ngạo đáp.
"Vậy muội muốn Hồn sủng gì? Tài nguyên Hồn sủng trong lãnh địa này hình như hơi kém. Ta sẽ cố gắng chọn cho muội một con ưu tú nhất." Sở Mộ nhìn quanh, thấy Hồn sủng nơi này rất nhiều nhưng chất lượng không cao, có lẽ do tầm mắt hắn đã quá cao.
"Ca ca, muội muốn một con Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ." Sở Y Thủy hưng phấn nói.
Sở Mộ lập tức câm lặng.
Giúp Sở Y Thủy tìm Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ dĩ nhiên là điều không thể. Đừng nói là Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ, có thể nhìn thấy một con Lục Vĩ Yêu Hồ thôi đã là may mắn cực lớn.
"Một con Yêu Linh Điệp, muội cũng muốn." Sở Y Thủy gần như mơ tưởng đến tất cả những Hồn sủng đáng yêu. Từ trưa đến xế chiều, Sở Y Thủy đã nhắc đi nhắc lại không dưới hai mươi lần, khiến Sở Mộ cũng phải nhức đầu.
"Yêu Linh Điệp, Hồn sủng cấp Chiến Tướng cao đẳng, thuộc tính Phong, loại nhanh nhẹn, Tứ Đoạn Tam Giai, tình trạng trưởng thành rất tốt." Sở Mộ chỉ vào con Yêu Linh Điệp đang đậu trên cây, thầm phán đoán.
Yêu Linh Điệp là Hồn sủng rất được phái nữ yêu thích, vẻ ngoài duyên dáng, xinh đẹp, lại có khả năng khống chế Phong hệ, né tránh và nhanh nhẹn vượt xa nhiều loại Hồn sủng cùng cấp.
Đối phó với loại Hồn sủng này, Sở Mộ tự nhiên không cần dùng đến bốn tên "hãn tướng" của mình. Hắn để Mạc Tà trở về không gian Hồn sủng nghỉ ngơi, bắt đầu niệm chú ngữ triệu hồi Mặc Dã.
Đồ án màu đen chậm rãi hiện ra dưới chân Dạ Lôi Mộng Thú. Tiểu Mặc Dã, với bộ khải giáp đen bóng, từ từ xuất hiện, dùng ánh mắt sắc bén đánh giá môi trường xung quanh.
"Mặc Dã? Tiểu Mặc Dã Nhị Đoạn sao?" Sở Y Thủy lập tức trợn tròn mắt nhìn tiểu tử gầy yếu trước mặt, còn định đưa tay sờ vào lớp khải giáp bóng loáng của Mặc Dã.
Hồn sủng sư thiếu kinh nghiệm dễ phán đoán sai giai đoạn của Hồn sủng. Dĩ nhiên, một phần do Chiến Dã vóc dáng khá nhỏ bé, khiến Sở Y Thủy non nớt kinh nghiệm cho rằng nó chỉ mới đạt đến Nhị Đoạn.
"Chiến Dã, Yêu Linh Điệp là Hồn sủng nhanh nhẹn, cẩn thận đối phó." Sở Mộ nói với tiểu Mặc Dã.
Chiến Dã là cái tên do Sở Mộ đặt cho Mặc Dã, hắn cảm thấy chữ "Chiến" rất hợp với tính tình quật cường của tiểu Mặc Dã này.
"Rống rống!" Chiến Dã chậm rãi tiến lên, đôi mắt đen láy lập tức khóa chặt con Yêu Linh Điệp trên cây.
"Ca ca, ngươi không phải đang bắt nạt tiểu Mặc Dã đó sao? Con Yêu Linh Điệp kia là Tứ Đoạn Nhị Giai rồi?" Sở Y Thủy cảm thấy Sở Mộ có lẽ đã triệu hồi nhầm, vội vàng nhắc nhở.
"Yên tâm, đối thủ cỡ này, nó có thể giải quyết dễ dàng." Sở Mộ nở nụ cười bình thản, hiển nhiên là tự tin tuyệt đối vào tiểu Mặc Dã của mình.
Sở Y Thủy nửa tin nửa ngờ, mở to mắt nhìn Sở Mộ chỉ huy tiểu Mặc Dã chiến đấu với Yêu Linh Điệp. Nhưng nàng nhìn thế nào cũng thấy dáng vẻ Mặc Dã quá yếu ớt, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ làm nó bay đi.
Quả nhiên. Ngay khi tiểu Mặc Dã chọc giận Yêu Linh Điệp, nó lập tức nhận lấy hàng loạt công kích hung mãnh.
Yêu Linh Điệp thi triển Toàn Phong, đánh bay Mặc Dã ra xa, khiến nó rơi thẳng xuống đất, lăn lông lốc vài vòng mới dừng lại. Sở Y Thủy thấy vậy không khỏi đau lòng.
Thông thường Mặc Dã Tam Đoạn Ngũ Giai hình thể đã gần một thước rưỡi, Toàn Phong sẽ không dễ dàng đánh bay một con Mặc Dã cấp Thống Lĩnh như thế. Chẳng qua Chiến Dã của Sở Mộ nhỏ bé hơn bình thường một chút nên mới xảy ra tình huống này.
Sở Mộ không mấy bận tâm khi Chiến Dã bị thương. Bởi vì Chiến Dã sở hữu năng lực tự lành vượt xa các Hồn sủng khác, nó vừa bị Toàn Phong gây tổn thương xong liền có thể đứng dậy tiếp tục chiến đấu.
"Ca ca, hay là đổi một con Hồn sủng khác đi, tiểu tử này thật sự đáng thương." Sở Y Thủy càng xem càng đau lòng, cố gắng năn nỉ Sở Mộ.
"Cho dù ta muốn thu hồi, nó chưa chắc đã chịu trở về." Sở Mộ nói.
Đúng là tính tình tiểu Mặc Dã rất ương ngạnh, chỉ cần là đối thủ nó cho rằng có thể chiến thắng, tuyệt đối không bao giờ chịu buông tha trận chiến.
"Nhưng mà..." Sở Y Thủy vừa định khuyên giải thì đột nhiên phát hiện tốc độ của Chiến Dã tăng vọt lên gấp mấy lần. Thân thể gầy yếu nhanh nhẹn mượn lực từ một cành cây, nhảy vút lên thật cao.
Sở Y Thủy vô cùng kinh ngạc trước cảnh tượng này. Mặc Dã vừa rồi bị Yêu Linh Điệp dùng Toàn Phong đánh bay thảm hại như thế, tại sao lại không hề hấn gì? Giống y như vừa mới được triệu hoán ra chiến đấu vậy.
Chiến Dã sẽ không dễ dàng phát động công kích, nhưng một khi đã ra tay, đòn đánh đó tuyệt đối chí mạng.
"Phấn Toái Trảo!"
Mặc trảo hung hăng vỗ xuống thân thể Yêu Linh Điệp, một kích tan nát, gần như đánh nát đôi cánh của nó ngay lập tức.
"Rống!" Chiến Dã thành công một kích liền hung hăng chà đạp Yêu Linh Điệp, chỉ qua vài lần đã dứt khoát nện đầu nó lún sâu xuống đất.
"Ầm!"
Bụi đất tung bay mù mịt, thân thể Yêu Linh Điệp nằm sâu dưới lớp bùn, hoàn toàn mất khả năng di chuyển.
Sở Y Thủy trợn mắt nhìn vào cảnh tượng khó tin này, nhất thời không nói nên lời. Nàng không nghĩ tới tiểu Mặc Dã dưới tình huống liên tục bị thương vẫn có thể bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ như thế, một lần đánh bại Yêu Linh Điệp Tứ Đoạn Nhị Giai.
"Con Yêu Linh Điệp này quá kém." Sở Mộ gọi Chiến Dã trở về. Hắn không cần thiết phải giết chết Yêu Linh Điệp, nhưng cũng không cho Sở Y Thủy lựa chọn ký kết hồn ước với nó.
Y Thủy còn chưa hoàn hồn, chỉ theo bản năng gật đầu.
Sau trận chiến đấu, miệng nhỏ nhắn của Sở Y Thủy luôn lẩm bẩm không ngừng. Bởi vì con Mặc Dã của Sở Mộ quả thực là một tên đồ tể, cứ như thể sở hữu lực chiến đấu vô hạn vậy.
Suốt một buổi chiều, tiểu Mặc Dã chiến đấu gần như không nghỉ, dù là Hồn sủng cấp Nô Bộc Ngũ Đoạn, cấp Chiến Tướng Tứ Đoạn, thậm chí là những Hồn sủng có thực lực mạnh hơn nữa vẫn bị tiểu Mặc Dã đánh bại một cách uể oải. Sau khi đánh bại đối thủ không lâu, tiểu Mặc Dã lại khôi phục chiến lực, tiếp tục khiêu chiến đối thủ khác.
Sở Y Thủy là thành viên Sở gia, không xa lạ gì với chủng tộc Mặc Dã. Mặc dù biết Mặc Dã có năng lực tự lành mạnh mẽ, nhưng việc chiến đấu liên tục, thương tích chồng chất như thế mà vẫn có thể khôi phục nhanh chóng thì thật khó tin.
"Ca ca, tiểu Mặc Dã này thật kiên cường nha! Mặc dù lực chiến đấu không quá mạnh, nhưng sinh mệnh lực lại quá kinh khủng. Nếu không có lực lượng tuyệt đối sẽ không thể làm tổn thương được nó." Sở Y Thủy nhận xét với Sở Mộ.
Sở Mộ chỉ cười mà không nói. Nếu Chiến Dã không mạnh, làm sao hắn ký kết hồn ước với nó? Sở Mộ tin rằng chỉ cần Chiến Dã nỗ lực, cộng thêm sự điều huấn của mình, sau này Chiến Dã khẳng định có thể trở thành một Hồn sủng cường đại, vượt xa giới hạn chủng tộc.
Việc lựa chọn Hồn sủng cho Sở Y Thủy hiển nhiên không thể qua loa. Cả buổi chiều, Sở Y Thủy đã thấy không ít Hồn sủng rất tốt, nhưng Sở Mộ cảm thấy những Hồn sủng đó tiềm lực không lớn nên không đồng ý cho nàng ký kết hồn ước.
Lúc này Sở Mộ cần phải huấn luyện Chiến Dã, nên hắn có đủ thời gian để từ từ lựa chọn Hồn sủng tối ưu cho Sở Y Thủy.
Sở Y Thủy là hy vọng của Sở gia trong tương lai. Âm thầm trợ giúp Sở Y Thủy cũng có nghĩa là đã giúp Sở gia phát triển.
Buổi tối, Sở Mộ sắp xếp cho Sở Y Thủy ngủ trong trụ sở, còn mình thì lặng lẽ rời đi. Sở Mộ trực tiếp điều khiển Dạ Lôi Mộng Thú xâm nhập vào sâu trong Đoạn Lâm.
Ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng, Dạ Lôi Mộng Thú đã chạy từ trong Đoạn Lâm trở về. Lần này thu hoạch không tệ, Sở Mộ đoán chừng hai con Hồn sủng mới bắt được ít nhất cũng có thể bán được mười vạn kim tệ.
"Vù!"
Khi Sở Mộ đến gần trụ sở Sở gia, bỗng nhiên một đạo hỏa diễm màu lam quỷ dị bay thẳng lên trời cao, sau đó tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
"Tín hiệu ma diễm của Yểm Ma Cung?" Sở Mộ nghi hoặc nhìn lên luồng hỏa diễm màu lam kia, lập tức thay đổi phương hướng chạy về phía đó.
Dạ Lôi Mộng Thú dùng hết tốc lực di chuyển cực nhanh. Không lâu sau, Sở Mộ đã tìm được vị trí phát tín hiệu Yểm Ma Cung, lập tức phát hiện ba tên Ma Vệ đang đứng chờ.
Ba tên Ma Vệ thấy Sở Mộ chạy tới liền quỳ xuống thi lễ.
"Chuyện gì?" Sở Mộ hờ hững hỏi.
Gã Ma Vệ cầm đầu cung kính đưa một bức thư cho Sở Mộ: "Yểm thiếu, tỳ nữ ngài bảo thuộc hạ mang đến cho ngài phong thư này."
Sở Mộ mở thư ra, đọc đến đoạn Đinh Vũ cần nói với mình thì nhíu mày suy nghĩ.
Đinh Vũ nhắc tới trong thư rằng nàng đã đến buổi đấu giá. Người của Chu gia ra giá một trăm hai mươi vạn kim tệ mua con Mặc Dã ưu tú, và Đinh Vũ đã đồng ý bán ngay lập tức. Đồng thời, nàng âm thầm nghe ngóng được rằng Chu gia dường như đang liên kết với Dương gia, dự định dẫn một con Yêu Nghĩ Hoàng tới Lạc Dạ Lĩnh để chiếm cứ lãnh địa của Sở gia.
Nghĩ Hoàng là thủ lĩnh Nghĩ Tộc (tộc kiến), có khả năng không ngừng sinh sôi nảy nở đời sau. Yêu Nghĩ Hoàng là Hồn sủng cực kỳ nguy hiểm. Một khi trú đóng ở khu vực nào, nó sẽ liên tục sinh đẻ phát triển nòi giống, phá hủy kinh khủng toàn bộ sinh thái xung quanh hang ổ, mọi Hồn sủng trong đó sẽ bị xua đuổi, mảnh đất sẽ biến thành một cái tổ kiến nguy hiểm.
"Bọn người kia đúng là muốn diệt Sở gia triệt để mà." Sở Mộ lạnh lùng cười.
Dương gia và Chu gia đã dùng đủ loại thủ đoạn kéo tới, Sở Mộ hiển nhiên không thể ngồi im chờ chết. Xem ra phải gây ra một vài phiền toái để bọn họ nếm mùi vị bị trả thù rồi.
"Ba người các ngươi, biết vị trí cụ thể không?" Sở Mộ mở miệng hỏi.
"Thuộc hạ đã điều tra rõ." Ma Vệ cầm đầu nói.
Sở Mộ gật đầu hài lòng. Xem ra hành động mang theo Đinh Vũ ban đầu là rất sáng suốt, nàng là cô gái vô cùng thông minh, làm chuyện gì cũng suy nghĩ chu toàn. Thậm chí nàng còn lường trước Sở Mộ sẽ phản kích Chu gia và Dương gia nên cố ý bảo ba tên Ma Vệ tới đây trợ giúp.
"Gần trang viện Dương gia cũng có một khối lãnh địa. Trước tiên, hãy phá hủy nguồn sống kinh tế của bọn họ rồi tính sau." Sở Mộ nở nụ cười gian tà, trực tiếp điều khiển Dạ Lôi Mộng Thú suất lĩnh ba tên Ma Vệ chạy thẳng tới lãnh địa Dương gia.
Ba tên Ma Vệ cũng triệu hồi Hồn sủng chạy theo sau Sở Mộ, tất cả cùng nhau băng qua rừng rậm hắc ám.
Sau giờ ngọ, bầu trời vốn nên sáng dần, nhưng chẳng hiểu sao phía Tây Lạc Dạ Lĩnh bỗng nhiên hiện ra một đám mây yêu khí đen kịt, kéo theo từng trận cuồng phong quỷ dị lạnh thấu linh hồn.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Vừa rồi còn tốt mà, sao bỗng nhiên nổi gió to thế?" Sở Y Thủy lấy tay che mặt, nhìn đám mây đen yêu dị ở phía xa.
"Có thể là bên đó đang có Hồn sủng cường đại tác quái." Sở Mộ liếc nhìn đám mây, trên mặt hiện lên nụ cười cực kỳ vui vẻ.
Vị trí đám mây đen quỷ dị bốc lên chính là lãnh địa Dương gia, đồng dạng là một vùng lãnh địa cấp sáu. Nhưng Sở Mộ tin rằng không lâu nữa, nơi đó sẽ biến thành một cái tổ kiến kinh khủng, môi trường sống bị phá hủy nghiêm trọng, cây cỏ bị hủy diệt, động vật cũng chạy trốn mất dạng.
"A? Vậy thì chúng ta phải trở về rồi?" Sở Y Thủy hơi nhát gan, bắt đầu tỏ vẻ khiếp đảm.
"Không cần gấp gáp, tiếp tục đi tìm Hồn sủng thích hợp với muội." Sở Mộ nhàn nhã nói, sau đó triệu hồi tiểu Mặc Dã ra tiếp tục huấn luyện chiến đấu.
Đại viện Dương gia.
"Phế vật! Toàn bộ là một đám phế vật! Chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong, lại ngu xuẩn đến mức để cho Yêu Nghĩ Hoàng làm tổ trong lãnh địa của chúng ta. Chẳng phải là muốn hủy diệt lãnh địa của chúng ta hay sao?" Gia chủ Dương gia, Dương Khoát, vô cùng tức giận, mắng chửi không ngừng.
Hai người Dương Mãn Tham, Dương Mãn Thiên đều ủ rũ cúi đầu, bao gồm cả Chu Thực đứng bên cạnh cũng vô cớ bị mắng lây.
Yêu Nghĩ Hoàng thật ra là Hồn sủng được người của Chu gia vô tình phát hiện trong Đoạn Lâm. Lúc đó Yêu Nghĩ Hoàng đang tìm kiếm một lãnh địa mới. Người của Chu gia liền nghĩ ra một diệu kế, dụ dỗ con Yêu Nghĩ Hoàng này tới lãnh địa cấp sáu của Sở gia, để nó phá hư nguồn sống của đối phương.
Nhưng ai ngờ, những cao thủ dẫn dắt Yêu Nghĩ Hoàng tới Sở gia được nửa đường bỗng nhiên bị hạ sát một cách khó hiểu. Lúc đó Yêu Nghĩ Hoàng phát hiện ra thổ địa phì nhiêu của Dương gia liền không chút khách khí cắm dùi làm tổ, bắt đầu sinh sôi nảy nở nòi giống. Chỉ mới hai ngày trôi qua đã sinh ra ba trăm con Yêu Nghĩ. Nếu không kịp thời ngăn chặn, Yêu Nghĩ sẽ xuất hiện càng lúc càng nhiều, việc dọn dẹp của bọn họ lại càng khó khăn bội phần.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Đạo Đồ Thư Quán (Dịch)