Chương 154: Ban đêm gió lớn - Thời điểm giết người rất tốt

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không lập tức phái người đi giải quyết con Yêu Nghĩ Hoàng chết tiệt đó đi! Nếu mảnh đất kia bị hủy hoại, ta sẽ đích thân lột da các ngươi ra làm thảm chùi chân!" Dương Khoát gầm lên giận dữ, khuôn mặt đỏ bừng vì căm phẫn.

"Dạ dạ dạ…"

Dương Mãn Tham và Dương Mãn Thiên chỉ biết cúi đầu dạ vâng cho qua chuyện. Riêng Chu Thực, nỗi oan ức cứ thế cuộn trào không dứt. Một kế hoạch tưởng chừng hoàn hảo lại đổ bể ngay trước ngưỡng thành công, ngược lại còn bị gia chủ Dương gia mắng xối xả.

"Cứ để Dương Lô dẫn năm gia thần nội tộc đi dọn dẹp đám sâu bọ đó." Dương Mãn Tham quyết định.

"Hừ, rõ ràng không phải do chúng ta làm hỏng, tại sao phụ thân lại mắng chúng ta chứ?" Dương Mãn Thiên bực bội nói.

Thực lực của Dương Lô đứng trong top mười Dương gia, ngang hàng với Dương Lãnh Thương mà Sở Mộ từng chạm trán ở Tù Đảo. Hắn nổi danh âm hiểm, hành động sắc bén, là một thanh lợi khí được Dương gia dùng để giải quyết những việc không tiện ra mặt.

Hai người nhanh chóng hạ lệnh cho Dương Lô cùng năm gia thần khác xuất phát. Những ai lọt vào hàng ngũ gia thần nội tộc của Dương gia đều là cao thủ nhất lưu. Sáu người này đi giải quyết một con Yêu Nghĩ Hoàng, hẳn là không thành vấn đề.

Tại Lạc Dạ Lĩnh, trụ sở Sở gia.

Một con Quang Minh Giác Thú phi như điên trong sơn lĩnh, lao thẳng vào trụ sở. Trên lưng nó chính là Sở Ti.

"Thiếu gia, tiểu thư, hai người có ổn không?" Sở Ti nhảy xuống, vẻ mặt căng thẳng nhìn Sở Mộ và Sở Y Thủy.

"Có chuyện gì vậy, Sở Ti đại thúc râu đen?" Sở Y Thủy chớp mắt, đáng yêu hỏi.

"Chúng ta nhận được tin báo có một con Yêu Nghĩ Hoàng xâm nhập vùng đất lân cận, dường như đang di chuyển về phía Lạc Dạ Lĩnh. Gia chủ bảo ta hỏa tốc tới đây đưa hai người rời đi." Sở Ti vừa đáp lời, vừa nheo mắt cố gắng nhìn về phía xa, tìm kiếm đám mây yêu khí của Yêu Nghĩ Hoàng.

"À, chiều nay ta cũng thấy yêu khí ngưng tụ thành mây, nhưng nó đã dừng lại ở lãnh địa Dương gia rồi. Hình như đã bắt đầu sinh sôi nảy nở ở đó." Sở Mộ nói với giọng điệu bình thản.

"Nằm tại lãnh địa Dương gia sao?" Sở Ti kinh ngạc.

Sở Mộ gật đầu: "Hoàng hậu Nghĩ tộc chỉ phát tán yêu khí thành mây khi muốn tìm một lãnh địa mới."

Sở Ti há hốc miệng, nhìn ánh mắt tỉnh táo lạ thường của Sở Mộ, cảm thấy chuyện này có điều gì đó kỳ lạ.

"Chúng ta không sao. Sở Ti đại thúc cứ về trước đi. Sau khi giúp Y Thủy tìm được Hồn sủng, chúng ta sẽ tự khắc quay về." Sở Mộ nói.

Sở Ti còn định nói thêm, nhưng thấy Sở Mộ kiên quyết thúc giục, đành phải thôi. Hắn dặn dò các gia thần ở Lạc Dạ Lĩnh phải hết sức coi trọng tiểu thư và thiếu gia, rồi vội vã rời đi.

Nhìn bóng Sở Ti khuất dần, trên khuôn mặt Sở Mộ chậm rãi hiện lên nụ cười khoái trá. Nếu đã quyết tâm báo thù, làm sao Sở Mộ có thể để lãnh địa Dương gia được yên ổn? Hơn nữa, hủy diệt triệt để nguồn sống kinh tế của Dương gia, đây mới chỉ là bước khởi đầu.

Nhìn đám mây yêu khí nơi chân trời, Sở Mộ thầm nhủ: "Dương gia nhất định sẽ phái người tới dọn dẹp Yêu Nghĩ Hoàng. Hừ hừ, đã lâu rồi ta chưa đại khai sát giới."

Đoán được Dương gia sẽ cử cao thủ đến lãnh địa, Sở Mộ liền sử dụng quyền lực Yểm Thiếu trong Yểm Ma Cung. Từ trụ sở Yểm Ma Cung ở Cương La thành, hắn điều động mười tên sát thủ cấp Hồn Sư, âm thầm mai phục trong lãnh địa Dương gia, chờ đợi con mồi.

Bên trong lãnh địa Dương gia.

Một trang viện khá lớn nằm gần sơn cốc, hai bên là vách núi dựng đứng cao vút.

Giữa đêm khuya, Sở Mộ mặc y phục dạ hành, khống chế Dạ Lôi Mộng Thú lặng lẽ tiếp cận trang viện Dương gia.

Phía sau hắn là mười tên sát thủ Yểm Ma Cung, cũng khoác áo đen tuyền. Mỗi người khống chế một Hồn sủng khác nhau, di chuyển xuyên qua sơn lĩnh mà không hề gây ra chút tiếng động.

"Ngươi, tiến lên dò xét xem người Dương gia đã tới chưa. Những người khác theo ta cùng nhau tiến vào, nhớ kỹ, một tên cũng không được để sót." Sở Mộ lạnh lùng hạ lệnh.

"Vâng!" Mười tên sát thủ Yểm Ma Cung lập tức gật đầu, bắt đầu hành động.

Sở Mộ đã quyết định ra tay tàn sát, không chỉ đơn giản là giết chết mấy người Dương gia phái tới. Hắn quyết tâm xử lý hết toàn bộ gia thần và thành viên đang có mặt trong lãnh địa này, không chừa lại một giáp trụ nào.

Một biển lửa đỏ rực, chói lòa kinh người bùng lên giữa trời đêm. Tiếng người kêu thảm thiết và Hồn sủng rên rỉ vang thành một mảng hỗn loạn, không ngừng quanh quẩn trong sơn cốc tĩnh mịch. Máu tươi chảy xuôi theo khe núi, từ từ hội tụ thành dòng suối.

Sát thủ Yểm Ma Cung là một đám người độc ác, được huấn luyện qua những hành động nghiêm khắc và tàn bạo nhất. Họ phải đạt được thành tựu nhất định mới được phân công đến các vùng đất hẻo lánh, chịu trách nhiệm bảo hộ yếu nhân hoặc làm tay sai cho tầng lớp cao cấp.

Thủ lĩnh của mười tên sát thủ này là Hà Lãng, Hồn Sư cấp sáu, nằm trong top mười của chi nhánh Cương La thành. Hắn nổi danh là kẻ lòng lang dạ sói, giết người như ngóe. Lần này, hắn nghe lệnh Hằng Hải Yểm Thiếu, dưới sự điều khiển của Hạ Nghiễm Hàn, phải dốc toàn lực hỗ trợ báo thù Dương gia.

Hà Lãng đã sớm nghe danh Hằng Hải Yểm Thiếu, nhưng vốn trong lòng không quá coi trọng thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi này. Hắn đơn thuần chỉ tuân theo chức trách.

Nhưng đêm nay, chứng kiến sự trấn định và lạnh lùng tột độ khi Sở Mộ ra tay sát phạt, Hà Lãng không khỏi kinh ngạc. Nhất là khi thấy Sở Mộ giết người còn nhiều hơn, thuần thục hơn cả hắn, Hà Lãng chợt rùng mình sợ hãi. Cảnh giới giết chóc của thanh niên này dường như còn vượt xa một sát thủ chuyên nghiệp như hắn. Vương giả Tù Đảo, kẻ duy nhất sống sót trong ba ngàn người, quả nhiên không hề khoa trương chút nào.

"Yểm Thiếu, bọn chúng tới rồi." Một sát thủ Yểm Ma Cung canh gác bên ngoài sơn cốc, khống chế Phong Bạo Ưng xuất hiện trước mặt Sở Mộ, nhanh chóng báo cáo.

Sau khi hạ xuống đất, gã sát thủ cố ý liếc nhìn đống thi thể nằm la liệt khắp nơi, vẻ kinh ngạc trong mắt càng lúc càng sâu. Hắn không ngờ ba mươi gia thần tại trang viên Dương gia lại bị tàn sát sạch sẽ chỉ trong thời gian ngắn như vậy, ngay cả xác Hồn sủng cũng chất thành đống gần các bức tường.

"Ừm, đi lên phía trước. Đừng để bọn chúng ngửi thấy mùi máu tươi mà sinh ra cảnh giác." Sở Mộ gật đầu, nhảy lên lưng Dạ Lôi Mộng Thú, bảo Mạc Tà với bộ lông đã nhuốm đỏ máu tươi chạy theo bên cạnh.

Mười tên sát thủ không chút do dự, lập tức nhảy lên lưng Hồn sủng, theo sau Sở Mộ. Dựa vào Dực hệ Hồn sủng mở đường, đám người đầy mùi máu tanh này lao thẳng tới trước, nghênh đón những thành viên Dương gia phái tới dọn dẹp Yêu Nghĩ Hoàng.

Sau giờ Ngọ, ánh mặt trời ấm áp dần buông xuống Lạc Dạ Lĩnh. Sườn núi xanh biếc mờ ảo tuyệt đẹp, thực vật tươi tốt đung đưa theo làn gió, đủ loại động vật tự do hoạt động. Nơi đây thực sự là một mảnh bình yên khiến lòng người thư thái.

"Ca ca, đám mây yêu khí bên kia hình như càng lúc càng lớn... Nó có thể lan đến chỗ chúng ta không?" Sở Y Thủy hơi lo lắng nhìn về phía lãnh địa Dương gia xa xôi, nhỏ giọng hỏi.

"Không đâu. Đó là một con Yêu Nghĩ Hoàng cấp thống lĩnh cao đẳng, thực lực đạt đến bảy đoạn nên rất mạnh. Nhưng nó chỉ có thể khống chế yêu khí trong phạm vi vài chục dặm thôi, nhiều lắm là hủy diệt lãnh địa Dương gia chứ không thể lan đến gần chúng ta được." Sở Mộ đáp.

"Ca ca hiểu biết thật nhiều!"

Sở Y Thủy lập tức nở nụ cười rạng rỡ, bày ra vẻ mặt vô cùng sùng bái.

Sở Mộ chỉ nhếch môi cười mà không nói gì.

Vào ban ngày, Sở Mộ là một người ca ca kiên nhẫn, tận tâm đồng hành cùng tiểu muội tìm kiếm Hồn sủng. Nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn lại hóa thân thành ác ma giết người không gớm tay, hai bàn tay dính đầy máu tanh, tàn sát kẻ thù không chút chớp mắt.

Sở Mộ có đủ kiên nhẫn để hành sự từ từ. Suốt gần một tháng, hắn đã kiên trì đồng hành cùng Sở Y Thủy trong việc lựa chọn Hồn sủng với những yêu cầu cực kỳ khắt khe.

Trên thực tế, trong một tháng này, hầu như mỗi đêm Sở Mộ đều săn bắt được vài con Hồn sủng cấp chiến tướng chất lượng tốt, nhưng hắn không trực tiếp đưa cho Sở Y Thủy.

Không phải vì Sở Mộ tiếc tiền bạc, mà vì hắn hiểu một Hồn Sư cường đại chân chính không bao giờ chấp nhận Hồn sủng được người khác tặng, mà phải tự mình lựa chọn được Hồn sủng thích hợp nhất.

Ví dụ, nếu Hồn sủng là lợi khí chiến đấu, một Hồn Sư như Sở Y Thủy không thể chọn vũ khí nặng nề như đại đao hay búa rìu. Nàng phải sử dụng đoản kiếm, nhuyễn kiếm nhẹ nhàng, xảo diệu mới có thể phát huy ưu thế chiến đấu lớn nhất.

Trong suốt một tháng, Sở Y Thủy học được rất nhiều từ Sở Mộ: cách phán đoán các loại Hồn sủng qua vẻ ngoài, cách nắm bắt quá trình chiến đấu, cách khống chế Hồn sủng, và phương pháp vận dụng kỹ năng. Nhờ đó, thực lực của Sở Y Thủy đã vô tình tăng lên đáng kể.

Cuối cùng, Sở Mộ xác định được một Hồn sủng đạt yêu cầu, cho phép Sở Y Thủy ký kết hồn ước với Yêu Linh Điệp bốn đoạn bốn giai.

Ngay từ đầu, Sở Mộ đã cảm thấy nha đầu thông minh như Sở Y Thủy nên khống chế Hồn sủng Yêu Linh Điệp nhanh nhẹn, tốc độ cao, có khả năng ngự phong là thích hợp nhất. Trải qua một tháng sàng lọc, Sở Mộ đã chọn được cho Sở Y Thủy một con Yêu Linh Điệp có phẩm chất tối ưu.

Con Yêu Linh Điệp này có tư chất thuộc tính rất cường hãn, hơn nữa thiên phú Phong hệ quan trọng nhất đã tiếp cận với thiên phú Băng hệ của Băng Không Tinh Linh.

"Hồn tinh cấp năm hai thuộc tính Yêu Linh hệ, Phong thuộc tính?" Trên đường trở về gia tộc, Sở Y Thủy kinh ngạc nhìn món quà nhỏ Sở Mộ đưa cho mình. Nàng dùng bàn tay nhỏ nhắn che miệng, đôi mắt long lanh không dám tin nhìn sang hắn.

"Yêu Linh Điệp của muội còn một chút thiếu sót, đó là sinh mệnh lực không đủ mạnh mẽ. Muội cần bổ sung thêm thuộc tính Yêu Linh cho nó, dĩ nhiên quan trọng nhất vẫn là cường hóa Phong thuộc tính. Viên hồn tinh này có thể bù đắp thiếu sót đó, sau đó muội cứ tiếp tục cường hóa Phong thuộc tính là được." Sở Mộ giải thích.

Sở Y Thủy ngây ngốc nhìn viên hồn tinh cấp năm trong tay, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn. Nàng không hề ngốc. Nhờ sự giúp đỡ của Sở Mộ, nàng mới bắt sống được con Yêu Linh Điệp trị giá năm vạn kim tệ này. Hồn sủng cấp chiến tướng có giá trị năm vạn đã là rất cao, trong khi Hồn sủng cấp thống lĩnh sơ đẳng bình thường cũng chỉ đạt mười vạn kim tệ mà thôi.

Mà giờ đây, Sở Mộ lại tặng nàng viên hồn tinh cấp năm hai thuộc tính trị giá ít nhất năm vạn kim tệ, tính ra tổng giá trị đã lên tới mười vạn, ngang bằng với một con Hồn sủng cấp thống lĩnh sơ đẳng.

Có lẽ sau khi cường hóa và thăng giai, Yêu Linh Điệp vẫn không phải đối thủ của cấp thống lĩnh sơ đẳng. Nhưng Yêu Linh Điệp là Hồn sủng cấp chiến tướng, đối với một Hồn Sĩ có thể triệu hồi nó ra chiến đấu, chắc chắn sẽ chiếm ưu thế rất lớn.

"Ca ca, cái này cho ta thật sao?" Sở Y Thủy chớp chớp mắt hỏi lại.

"Ừ, phải giữ bí mật, không được nói cho người khác biết." Sở Mộ dặn dò.

"A... Ca ca đối xử với Y Thủy tốt quá!" Sở Y Thủy phấn khích đến mức nước mắt cũng lăn nhẹ trên má. Nàng nhiệt tình ôm lấy cổ Sở Mộ, bộ ngực nhỏ mềm mại áp chặt vào người hắn, hôn liên tiếp lên mặt hắn. Chốc lát sau, hai má hắn đã ướt nhẹp.

Sở Mộ không ngờ lại bị đường muội cưỡng hôn bất ngờ như vậy, hắn ho khan mấy tiếng để tránh khỏi xấu hổ. Mặc dù Sở Mộ vẫn coi tiểu nha đầu này là muội muội, nhưng trên thực tế Sở Y Thủy đã mười lăm tuổi, thân thể đã bắt đầu trổ mã xinh đẹp, ngây thơ thu hút ánh mắt người khác không ít.

Sở Mộ biết hắn không hề có liên hệ máu mủ với các thành viên Sở gia. Nếu Sở Y Thủy còn áp sát không chút e dè như thế, e rằng Sở Mộ sẽ không kìm được mà nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái.

Một tháng trôi qua, Sở Mộ không chỉ đơn thuần dẫn Sở Y Thủy đi tìm kiếm và lựa chọn Hồn sủng. Trong khoảng thời gian này, Chiến Dã (Mặc Dã) đã nhanh chóng tăng cường từ ba đoạn năm giai lên tới ba đoạn tám giai. Sở Mộ dự định khi trở lại Cương La thành sẽ cho nó sử dụng hồn tinh cấp sáu để điều huấn.

Sử dụng hồn tinh cấp sáu điều huấn cho Hồn sủng ba đoạn là một việc khá nguy hiểm, bởi lẽ năng lượng trong hồn tinh cấp sáu quá khổng lồ. Một khi Hồn sủng không hấp thu được hoàn toàn sẽ gây ra thương tổn nghiêm trọng. Thông thường, Hồn sủng ba đoạn chỉ có thể dùng hồn tinh cấp bốn để điều huấn.

Thế nhưng, Chiến Dã mang huyết thống Trùng hệ. Đặc điểm lớn nhất của Trùng hệ là sinh mệnh lực cường đại; ở trình độ ba đoạn, nó miễn cưỡng chịu được hồn tinh cấp năm sẽ không thành vấn đề.

Hơn nữa, Chiến Dã lại có thiên phú Trùng hệ có thể nói là bẩm sinh hiếm có. Năng lực tự lành mạnh gấp sáu lần các Hồn sủng khác, sinh mệnh lực tự nhiên cũng nhiều gấp ba lần các Hồn sủng Trùng hệ khác. Sở Mộ cảm thấy việc sử dụng hồn tinh cấp sáu điều huấn sẽ không gặp nhiều trở ngại.

Sử dụng hồn tinh cấp sáu để điều huấn cho Chiến Dã chắc chắn sẽ lãng phí một ít năng lượng. Nhưng vì để bù đắp thiếu sót thuộc tính Thú cho Chiến Dã, Sở Mộ vẫn quyết tâm đầu tư một khoản tiền lớn lên người nó.

"Tứ đệ, ngươi ở Lạc Dạ Lĩnh có nghe tin gì không? Ha ha ha, quả thực đại khoái nhân tâm! Mấy tên Dương gia kia không có chuyện gì lại đi trêu chọc Yêu Nghĩ Hoàng. Kết quả là Yêu Nghĩ Hoàng chạy tới lãnh địa bọn họ làm tổ, sinh sôi nảy nở càn quét khắp nơi, giết sạch tất cả gia thần ở đó. Bọn họ mất hơn hai mươi ngày, hao tổn không ít Hồn sủng, cuối cùng mới xử lý được Yêu Nghĩ Hoàng. Chỉ có điều, lãnh địa cũng bị phá hủy tan tành, bây giờ nhiều lắm chỉ còn coi là một khối lãnh địa cấp hai thôi. Ha ha ha!" Sở Trữ vừa thấy Sở Mộ trở về đã cười phá lên, thông báo tin tức mới nhất.

"Quả thật rất sảng khoái." Sở Mộ cười đáp.

Đêm đó, sau khi Sở Mộ giết sạch toàn bộ gia thần Dương gia, hắn đã dẫn Yêu Nghĩ Hoàng và đám Yêu Nghĩ con tới trang viên Dương gia, gặm nhấm toàn bộ thi thể không còn sót lại một dấu vết nào. Mặc dù đám người Dương gia thấy chuyện này quỷ dị, nhưng cuối cùng đành đổ hết thảm án lên đầu sự tập kích của Yêu Nghĩ Hoàng.

Dĩ nhiên, đối với Sở Mộ, đây chỉ là một bài học nho nhỏ. Bởi vì, hành động trả thù chân chính bây giờ mới bắt đầu mà thôi.

Đề xuất Voz: Nhật ký tán gái
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN