Chương 1534: Đường Trác Trúng Kế

Thế nhưng, Thương Huyết Chi Dực của Đường Trác rõ ràng đã dốc toàn bộ thực lực, cho dù Dạ tận lực né tránh vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi những đợt công kích như vũ bão.

Yêu Linh vốn có sinh mệnh lực yếu kém, Đường Trác nhìn thấy thương thế trên người đối phương ngày một nhiều thêm thì lòng thầm đắc ý. Vốn dĩ hắn còn giữ lại một chút lực lượng phòng bị, nhưng hiện tại đã không cần do dự nữa, lập tức hạ lệnh cho Thương Huyết Chi Dực dốc toàn lực công sát.

Thương Huyết Chi Dực thi triển kỹ năng không ngừng nghỉ, cả phiến thiên không rộng lớn bị nhuộm thành một màu đỏ sẫm vô cùng quỷ dị.

Dạ vẫn duy trì phương thức né tránh, thỉnh thoảng mới phát động phản kích nhằm kìm hãm tốc độ của đối phương.

Đường Trác biết rõ sinh mệnh lực của Thương Huyết Chi Dực mạnh hơn Dạ, có đôi khi hắn cố ý để Hồn sủng của mình chịu đòn nhằm đổi lấy việc gia tăng thương thế trên người Dạ.

“Tình huống không ổn rồi, một khi Dạ bị áp chế hoàn toàn thì rất khó tìm ra cơ hội đánh ra một kích trí mạng.”

Diệp Hoàn Sinh trầm giọng lên tiếng.

“Cũng không hẳn, ngươi không nhìn thấy tốc độ của Dạ vẫn không hề suy suyển sao?”

Triêu Lãnh Xuyên khẽ cười nói.

Triêu Lãnh Xuyên đã từng chứng kiến Dạ cường đại đến nhường nào, hắn tin tưởng vị vương giả Yêu Linh trên con đường Hoàng Tuyền không thể nào dễ dàng bị một đầu Thương Huyết Chi Dực đánh bại như vậy.

“Ca ca và Dạ chỉ biết gạt người thôi.”

Trữ Mạn Nhi cười khúc khích, bộ dạng không hề có chút lo lắng nào.

Diệp Khuynh Tư ngược lại cảm thấy nghi ngờ, nhỏ giọng hỏi thăm Trữ Mạn Nhi.

Trữ Mạn Nhi tiến tới sát bên Diệp Khuynh Tư giải thích một phen, lúc này nàng mới chợt hiểu ra, khóe mắt híp lại đầy hứng thú.

Theo thương thế trên người tăng dần, tốc độ của Dạ dường như càng lúc càng chậm lại.

Đường Trác chỉ huy Thương Huyết Chi Dực càng đánh càng hăng, mỗi lần công kích đều mang theo khí thế dạt dào, bức cho Dạ liên tục bại lui.

“Giam cầm nó cho ta!”

Ánh mắt Đường Trác chợt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, trong lúc tiến công dồn dập, hắn đã bắt được một cơ hội ngàn vàng.

Lúc trước Thương Huyết Chi Dực chưa từng thi triển kỹ năng Dực hệ Tù Lung, đây là chiêu bài Đường Trác cố ý ẩn giấu để đối phương lầm tưởng rằng Hồn sủng của hắn chỉ thuần thục cận chiến.

Quả nhiên đúng như dự liệu, kỹ năng Dực hệ Tù Lung đột nhiên xuất hiện không chỉ khiến Dạ ứng phó không kịp, mà ngay cả đám khán giả phía dưới cũng phải trợn mắt kinh ngạc.

Từng đạo quang mang huyết sắc xoay tròn quanh thân Dạ, từ từ khép lại thành một cái lồng giam kiên cố, bức tường đỏ rực tỏa ra lực lượng cường đại áp chế khiến Dạ không thể di chuyển.

Dạ bị giam cầm, Mộng Giác trên đầu lập tức phóng ra từng đạo gợn sóng mộng cảnh.

Nếu đối thủ là một Yêu Linh Hồn sủng tiến hành giam cầm, Dạ có lẽ sẽ gặp không ít khó khăn, nhưng chỉ một đầu Thương Huyết Chi Dực thì chưa đủ tư cách vây khốn nó. Mộng Giác rung động, b*n r* mấy lượt gợn sóng đã nhanh chóng phá hủy nhà tù huyết sắc kia.

Thế nhưng ngay vào lúc này, trên mặt Đường Trác lại hiện lên nụ cười đắc ý. Hắn vốn không trông cậy Dực hệ Tù Lung có thể vây khốn được một con Yêu Linh lâu dài, cái hắn cần chính là tranh thủ thời gian để Thương Huyết Chi Dực ngưng tụ năng lượng.

Thương Huyết Chi Dực sải rộng đôi cánh, quang mang ngưng tụ thành một thanh lợi kiếm màu máu đâm toạc trời xanh.

Luồng năng lượng khổng lồ khiến cho chiến trường Phù Sơn vốn đang xao động bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường. Nhưng đây chính là sự tĩnh lặng trước cơn giông bão, một trận phong bạo hủy diệt kinh hồn bạt vía sắp sửa giáng xuống.

“Gào!”

Thương Huyết Chi Dực ngửa mặt lên trời gào thét, năng lượng huyết sắc huyễn hóa thành sương mù dày đặc che khuất cả bầu trời.

Trừng Phạt Song Dực một trái một phải hiện ra bao vây lấy Dạ, không ngừng thu nạp năng lượng xung quanh để lớn mạnh thêm.

Không ai biết Dạ sẽ phải đối mặt với điều gì trong không gian giam cầm đó, nhưng chắc chắn kết cục sẽ vô cùng thảm khốc.

“Với sinh mệnh lực yếu ớt của Yêu Linh, chắc chắn nó không thể chịu nổi một kích này.”

Đường Trác rốt cuộc đã tìm lại được nụ cười tự tin vốn có.

Trận chiến căng thẳng vừa rồi đã khiến Đường Trác phải xốc lại tinh thần, cảm giác kiêu ngạo chí cao vô thượng lại một lần nữa tràn trề trong lòng hắn. Cái gì mà mộng cảnh, cái gì mà lừa gạt, tất cả đều không dọa được hắn. Trong mắt hắn lúc này, Sở Mộ đã là kẻ bại trận.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, Thương Huyết Chi Dực đã đánh ra được huyết tính, khí thế dâng cao chưa từng có. Nhờ đó mà cục diện đã hoàn toàn bị đảo ngược, Đường Trác tự tin đứng đón gió lộng giữa không trung.

Hiện tại Thương Huyết Chi Dực đã thi triển kỹ năng tối cường, đồng nghĩa với việc trận chiến này có thể kết thúc được rồi. Một đầu Yêu Linh không thể nào sống sót dưới đòn phối hợp giữa Trừng Phạt Song Dực và Huyết Sắc Lợi Kiếm.

Trừng Phạt Song Dực che trời lấp đất từ từ thu nhỏ lại, không gian di chuyển của Dạ càng lúc càng bị thu hẹp.

“Vụt!”

Đúng lúc này, Dạ đột ngột né thoát thanh Huyết Sắc Lợi Kiếm đang chém tới. Nó hờ hững liếc nhìn Trừng Phạt Song Dực một cái, thân hình mạnh mẽ bộc phát tốc độ kinh người.

Dạ hóa thành một đạo Ám Tinh sáng chói, lao vút qua không gian giam cầm của Trừng Phạt Song Dực, tốc độ vẫn không ngừng tăng nhanh.

“Cái này… sao có thể… không phải nó đã bị thương nặng rồi sao? Tại sao tốc độ vẫn nhanh như vậy?”

Nhìn thấy Dạ lao tới nhanh như chớp giật, nụ cười trên mặt Đường Trác lập tức cứng đờ.

Hắn vốn đinh ninh đối phương đã bị trọng thương và đang bị giam cầm nên mới ra lệnh thi triển kỹ năng tối cường. Cho dù Dạ có tránh được thanh kiếm kia, với thân thể đầy thương tích cũng tuyệt đối không thể thoát ra ngoài kịp lúc.

Nhưng tốc độ của Dạ Lôi Mộng Thú lúc này hoàn toàn không giống kẻ bị thương, thậm chí Đường Trác còn cảm giác nó còn nhanh hơn cả lúc ban đầu vài phần.

Trên bầu trời, Trừng Phạt Song Dực sắp sửa khép lại hoàn toàn.

Ngay tại thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, một đạo Ám Tinh phóng xuyên qua khe hở nhỏ nhoi còn sót lại. Dạ bộc phát tốc độ kinh khủng thoát khỏi đòn chí mạng, khiến đám khán giả phía dưới không khỏi kinh hãi thốt lên.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao vết thương trên người nó lại biến mất nhiều như thế?”

Bỗng nhiên, một người trong đám đông hô lớn.

“Đúng vậy, thương thế giảm đi rất nhiều, chẳng lẽ nó có khả năng hồi phục nhanh đến thế sao? Không thể nào, trên đời làm gì có Yêu Linh nào sở hữu kỹ năng tự chữa lành thần tốc như vậy?”

Mọi người phía dưới xôn xao bàn tán, ai nấy đều lộ rõ vẻ nghi hoặc trong lòng.

Lục Phân Tuyết nhìn chăm chằm vào Dạ, trong đầu nghĩ mãi cũng không thông.

Tại sao trước khi bị giam cầm, đầu Mộng Thú này toàn thân đều là vết thương máu me bê bết, vậy mà sau khi thoát khỏi kỹ năng của Thương Huyết Chi Dực, thương thế lại giảm đi ít nhất một phần ba?

“Lâm tỷ tỷ, chuyện này là sao?”

Lục Phân Tuyết quay sang hỏi Lâm Mộng Linh.

Ánh mắt Lâm Mộng Linh lộ vẻ hứng thú, khẽ giải thích:

“Đó chính là kỹ năng Mộng Cảnh Chân Thật.”

“Mộng Cảnh Chân Thật? Kỹ năng này có hiệu quả trị liệu sao… à, ý của tỷ là…”

Lục Phân Tuyết bỗng nhiên tỉnh ngộ, lắp bắp nói không nên lời.

Lâm Mộng Linh mỉm cười gật đầu:

“Dùng mộng cảnh chân thật để tạo ra những vết thương giả nhằm lừa gạt đối thủ, sau đó tìm cơ hội phản công chiếm thế thượng phong. Phương thức chiến đấu này quả thật vô cùng đặc biệt.”

Vốn dĩ mộng cảnh thường được dùng để mê hoặc kẻ địch, nhưng có mấy ai nghĩ đến việc dùng mộng cảnh để tự gia tăng vết thương cho chính mình nhằm đánh lừa đối phương?

Cho dù là những cường giả cấp bậc Bất Hủ cũng khó lòng nhìn thấu được kỹ xảo tinh vi của Sở Mộ, huống chi là Đường Trác đang ở trong cuộc chiến đầy căng thẳng.

Thương Huyết Chi Dực quả thật có gây ra thương tích cho Dạ, nhưng vết thương thực sự không hề nghiêm trọng như những gì Đường Trác nhìn thấy. Bởi lẽ hai phần ba thương thế đó đều là do Dạ dùng mộng cảnh chân thật tạo ra để đánh lạc hướng.

Dĩ nhiên, Dạ cũng vô cùng tinh quái, nó dựa vào mức độ “thương tích” giả đó mà điều chỉnh tốc độ chậm lại tương ứng để vở kịch thêm phần hoàn hảo.

Lại một lần nữa, Đường Trác rơi vào cái bẫy mộng cảnh đầy tinh vi.

Sau khi thi triển kỹ năng Trừng Phạt Song Dực, Thương Huyết Chi Dực đã rơi vào trạng thái suy yếu ngắn ngủi. Còn thời điểm nào thích hợp hơn lúc này để phát động một kích trí mạng?

Tốc độ của Dạ đã tăng cường đến mức đỉnh phong, thân thể hóa thành một tia sáng đen tuyền lao thẳng về phía Thương Huyết Chi Dực.

Cơ hội trôi qua trong chớp mắt, nếu để Thương Huyết Chi Dực kịp khôi phục, trận chiến sẽ còn dây dưa rất lâu. Mà Sở Mộ lúc này đã không còn kiên nhẫn để chơi đùa với Đường Trác thêm nữa rồi.

Đề xuất Voz: Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN