Chương 1553: Đại chiến Hấp Huyết Ma Trùng
Sở Mộ không hề triệu hoán Dạ ra ngoài tham chiến, bởi lúc này Dạ chính là át chủ bài mạnh nhất dùng để áp trận. Trong tình huống đối phó với những Hồn sủng cấp thấp, hắn chưa cần đến nó. Ấn cốc vốn là nơi hung hiểm tứ phía, sinh vật cường đại không ít, hắn bắt buộc phải giữ lại một đầu Hồn sủng cấp Bất Hủ bên mình mới có thể thực sự an tâm.
Vong Mộng, Tần và Ngưng đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế chiến đấu. Lần này số lượng quân địch không nhiều, so với đợt trước chỉ bằng một nửa.
Tuy nhiên, trong ba con Hồn sủng này, chỉ có Vong Mộng là thực lực tương đối mạnh. Về phần Tần và Ngưng, tu vi hiện tại cũng chỉ mới đạt đến cấp độ Chúa Tể đỉnh phong.
“Nghệ!”
Vong Mộng hạ cánh bên người Sở Mộ, thông qua tinh thần âm báo lại rằng kẻ địch chỉ có một con duy nhất. Có lẽ trong lúc vô tình đi ngang qua đây, nó đã bị tiên khí nồng đậm thu hút tới.
“Đại khái là cấp bậc gì?”
Sở Mộ trầm giọng hỏi.
“Nghệ!”
“Tiếp cận Bất Hủ sao?”
Thực lực của Vong Mộng vốn kém hơn Hồn sủng cấp Tiếp cận Bất Hủ hai bậc, cho dù có Tần và Ngưng hỗ trợ hết mình thì e rằng cũng khó lòng địch lại đối phương.
Sở Mộ tuyệt đối không muốn quá trình cường hóa bị một con Hồn sủng vô tình xông vào cắt đứt, bởi đây chính là cơ hội nghìn năm có một để Quỷ Khung Quân Vương chân chính bước lên cấp bậc Bất Hủ.
“Gào!”
Vong Mộng dùng tinh thần âm khẳng định chắc nịch, nó muốn Sở Mộ hãy để nó ra trận ngăn cản đối phương.
“Được rồi, các ngươi nhất định phải cẩn thận, tận lực trì hoãn thời gian, tuyệt đối không được ngạnh kháng.”
Sở Mộ hiểu rằng thời điểm khảo nghiệm thực lực của Vong Mộng, Tần và Ngưng đã tới. Chúng nó đã có lòng kiên trì xuất trận, hắn cũng không thể ngăn cản làm nhụt đi chí khí của Hồn sủng.
Chỉ trong một khắc Sở Mộ phân tâm trò chuyện, năng lượng từ Quỷ Tiên Thạch đã lập tức bị tổn thất không ít.
Bây giờ đã quyết định giao cho ba đầu Hồn sủng chiến đấu, Sở Mộ lựa chọn hoàn toàn tin tưởng chúng nó, lập tức thu hồi tâm trí, toàn thần quán chú vào việc cường hóa Quỷ Khung Quân Vương.
Mùi máu tươi nồng nặc luôn là thứ dẫn dụ những sinh vật có khứu giác bén nhạy nhất.
Hấp Huyết ma trùng chính là loại sinh vật đặc biệt nhạy cảm đó. Những con Hấp Huyết ma trùng đẳng cấp cao thậm chí có thể đánh hơi thấy mùi máu từ cách xa vạn dặm.
Bản năng nhạy bén này khiến đám Hấp Huyết ma trùng trở thành chủng tộc bị các Hồn sủng khác cực kỳ kỳ thị. Thường thì hễ nơi nào vừa kết thúc chiến trận, chúng sẽ là kẻ đến sau để quét dọn chiến trường, ngay cả những sinh vật còn thoi thóp cũng không thoát khỏi vận mệnh bị chúng hút cạn máu huyết.
Một con Hấp Huyết ma trùng vốn thường xuyên di chuyển trong khu vực này đã bị mùi máu tanh tưởi từ thung lũng hấp dẫn.
Khi tiến lại gần, nó lập tức phát ra những tiếng kêu hưng phấn tột độ, bởi nó nhận ra phía dưới kia chính là một hồ máu khổng lồ. Bên trong huyết trì đó chứa đựng tinh huyết của mấy ngàn đầu Hồn sủng cấp Chúa Tể. Nếu có thể hấp thu sạch sẽ chỗ máu này, chỉ cần qua một thời gian ngắn tiêu hóa, nó chắc chắn sẽ bước chân vào cấp bậc Chuẩn Bất Hủ.
Giữa Tiếp cận Bất Hủ và Chuẩn Bất Hủ tuy chỉ cách nhau một bước chân, nhưng đó lại là một bức tường chọc trời cực kỳ khó vượt qua. Bất kỳ đầu Hồn sủng cấp Bất Hủ nào cũng có thể tùy ý ức hiếp kẻ yếu hơn mình.
Mùi máu nồng đậm khiến Hấp Huyết ma trùng phát điên vì hưng phấn, nó chẳng thèm quan tâm nơi này có địch nhân hay không, chỉ muốn trực tiếp lao xuống hồ máu kia để hưởng dụng một bữa tiệc linh đình.
Thân thể Hấp Huyết ma trùng vô cùng to béo nhưng di chuyển lại cực nhanh, mỗi lần tiến tới giống như một đống thịt mỡ khổng lồ đang ngọa nguậy. Trên khắp các bộ vị trên người nó đều mọc ra những xúc tu dùng để hút máu.
Khi Hấp Huyết ma trùng vừa xuất hiện, Vong Mộng, Tần và Ngưng đã dàn trận chờ sẵn bên ngoài thung lũng, dáng vẻ như lâm đại địch.
Hấp Huyết ma trùng vốn không có mắt, nhưng khứu giác nhạy bén đã giúp nó nhận ra sự hiện diện của ba con Hồn sủng khác. Đồng thời, nó cũng cảm nhận được khu vực phía dưới thung lũng đang tỏa ra tiên khí dày đặc.
Nó vô cùng hưng phấn, nơi này vừa có máu, lại vừa có tiên khí, quả thực chính là thiên đường dành cho nó.
Hấp Huyết ma trùng hoàn toàn không để ba đầu Hồn sủng cấp Chúa Tể vào mắt, thân thể to mập của nó cứ thế bay thẳng về phía trước.
Cuồng phong đục ngầu thổi quét tứ phía khi Hấp Huyết ma trùng bắt đầu tiến vào phạm vi thung lũng.
Ngưng lập tức thi triển kỹ năng Băng hệ oanh kích xuống, thế nhưng con ma trùng kia không hề có chút phản ứng nào, tốc độ tiến tới vẫn giữ nguyên. Cho dù những kỹ năng đó đánh lên thân thể gây ra vài vết thương nhỏ thì cũng chẳng có tác dụng gì đáng kể.
Hấp Huyết ma trùng là loại Hồn sủng Trùng hệ nổi danh với sức sống dai dẳng và kiên cường nhất. Đặc biệt, lớp mỡ dày bao phủ bên ngoài cơ hồ có thể ngăn cản mọi đòn công kích từ đối thủ đồng cấp.
Đối với những đòn tấn công từ cấp Chúa Tể đỉnh phong, nó chỉ coi như là gãi ngứa, trầy chút da thịt mà thôi. Hấp Huyết ma trùng thậm chí không buồn nhìn Tần và Ngưng, nó bỏ qua mọi kỹ năng đang dội tới, chậm rãi bò xuống vực sâu đầy máu.
“Rào rào rào!”
Hấp Huyết ma trùng bắt đầu điên cuồng uống máu, từ dưới vực sâu truyền lên những thanh âm rợn người, mực nước trong hồ máu cũng theo đó mà tụt giảm nhanh chóng.
Thân thể nó không ngừng phập phồng va chạm, với tốc độ hấp thu kinh hoàng này, e rằng chỉ cần vài phút nữa thôi, cả hồ máu sẽ bị nó hút cạn sạch.
Vong Mộng dĩ nhiên biết rõ không thể để mặc cho con ma trùng tiếp tục hấp thu máu huyết, nếu để đẳng cấp của nó tăng lên thì hậu quả sẽ vô cùng khôn lường.
“Nghệ!”
Vong Mộng gào lên một tiếng rung trời chuyển đất, mây đen trên đỉnh đầu lập tức lóe lên những tia lôi điện, năng lượng tích tụ ngày càng dày đặc.
Ngay sau đó, một đạo Cuồng Lôi tím đen hung hãn nện thẳng xuống thân thể Hấp Huyết ma trùng.
“Ầm!”
Thân thể con ma trùng nổ tung một mảng lớn, cú đánh bất ngờ khiến nó choáng váng đầu óc, bao nhiêu máu vừa hút được đều bị nôn sạch ra ngoài.
Hấp Huyết ma trùng lăn lộn hồi lâu mới bài trừ được lực lượng lôi điện đang tàn phá trong cơ thể. Tất cả nhục tu trên người nó đồng loạt chỉ về phía Vong Mộng, dường như nó đang vô cùng phẫn nộ vì bị phá hỏng bữa ăn ngon.
Vong Mộng không hề run sợ, nó vẫn duy trì tư thế bay lượn ở tầm thấp, quanh thân lượn lờ lôi điện, chuẩn bị cho đợt công kích tiếp theo.
Máu tươi bắn tung tóe dung nhập ngược lại vào hồ máu, có thể thấy rõ vô số chi thể đứt lìa, nội tạng nổi lềnh bềnh trên mặt nước đỏ ngầu. Lúc này, Hấp Huyết ma trùng khống chế nhục tu phun ra một làn huyết thủy có tính ăn mòn cực mạnh. Nếu Tần và Ngưng trúng phải đòn này, nhất định sẽ không chết cũng trọng thương.
Tần và Ngưng vẫn giữ khoảng cách an toàn, đòn tấn công của ma trùng vốn nhắm thẳng vào Vong Mộng, vì thế cả hai tạm thời chưa phải lo lắng về việc bị truy kích.
Vong Mộng sở hữu khả năng né tránh cực cao, nhưng huyết thủy rơi xuống như mưa, dù linh hoạt đến đâu cũng không thể tránh hết. Nó đành phải phóng thích lôi điện bao phủ toàn thân, hình thành một đạo Vong Lôi Thuẫn kiên cố để ngăn cản máu độc xuyên thấu.
Độc huyết bắn xuống đất không hề biến mất mà dần dần tụ lại, biến thành vô số con nhuyễn trùng cực kỳ quỷ dị.
Từng con, từng con Huyết Nhuyễn Trùng xuất hiện trên nền đất đá gồ ghề, số lượng mỗi lúc một đông.
Sau khi đạt đến số lượng nhất định, đàn Huyết Nhuyễn Trùng lập tức nhào tới bao vây Vong Mộng. Chúng tuy công kích không mạnh nhưng lại có khả năng tàn phá lân giáp và năng lượng phòng ngự đáng sợ. Một khi bị cả đàn bu lại, chúng sẽ gặm nhấm đến mức ngay cả xương cốt cũng không còn.
Huyết Nhuyễn Trùng vốn do huyết thủy biến thành, Vong Mộng bị cả đàn vây khốn rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Thân thể nó đột ngột mờ nhạt đi, sau đó nhanh chóng phân rã hóa thành một đàn Vong Linh Hồ Điệp.
Mỗi một con hồ điệp đều mang theo một phần năng lượng lôi điện, tản ra bốn phương tám hướng để phản kích. Đám Huyết Nhuyễn Trùng chưa kịp tiếp cận đã bị từng đạo vong lôi đánh trúng, chết không kịp ngáp.
Huyết Nhuyễn Trùng có tới hàng vạn con, nhưng số lượng Vong Linh Hồ Điệp cũng không hề kém cạnh.
Trong phút chốc, cả thung lũng biến thành chiến trường rực lửa giữa nhuyễn trùng và hồ điệp. Huyết thủy và lôi điện đan xen vào nhau, hàng loạt sinh linh nổ tung rồi tan biến, cảnh tượng hãi hùng như một cuộc đại chiến chủng tộc.
Tần và Ngưng dù không thể gây thương tổn nặng cho ma trùng bản thể, nhưng lại có thể dễ dàng tiêu diệt đám nhuyễn trùng. Mỗi đòn kỹ năng tung ra đều quét sạch hàng trăm đầu Huyết Nhuyễn Trùng.
Dần dần, đàn Tinh Linh Điệp màu đen chiếm thế thượng phong, bóng dáng Huyết Nhuyễn Trùng biến mất rất nhanh, trên bầu trời chỉ còn lại đàn bướm đang bay múa đầy kiêu hãnh.
“Cô cô cô!”
Hấp Huyết ma trùng tức giận gào lên, nó di động thân thể kinh tởm nhào tới giữa đàn Tinh Linh Điệp.
Mỗi sợi nhục tu quét ngang là một đám hồ điệp bị tiêu diệt, thoáng chốc nó đã g**t ch*t gần ngàn con bướm đen.
Đàn Tinh Linh Điệp vội vàng tản ra chạy trốn, sau khi tới vị trí an toàn liền ngưng tụ lại thành bản thể Vong Mộng. Tuy nhiên, qua màu sắc thân thể có thể thấy Vong Mộng đã suy yếu đi vài phần, vong lôi trên người cũng mờ nhạt hẳn.
“Nghệ!”
Vong Mộng vỗ cánh bay vút lên cao, lực lượng vong lôi ngưng tụ thành một mũi thương lôi đình rực lửa, nhắm thẳng vào Hấp Huyết ma trùng mà đâm xuống.
“Phụt!”
“Ầm!”
Thân thể con ma trùng bị đánh trúng, một cái lỗ khổng lồ xuất hiện, lực lượng vong lôi lập tức bùng nổ tàn phá kinh hoàng. Máu thịt văng tung tóe, tiếng ma trùng gào thét thảm thiết xé rách không gian, bầu trời cao cũng bị nhuộm thành một màu đỏ rực.
Hấp Huyết ma trùng điên cuồng xoay người lại, đột ngột tăng tốc lao tới. Mấy trăm cái nhục tu từ khắp các hướng vươn ra, quấn chặt lấy thân thể Vong Mộng.
Cái miệng khổng lồ chiếm tới hai phần ba thân thể mở to, để lộ ra thực quản đen ngòm tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc không gì sánh nổi. Có thể nói bất kỳ sinh vật cấp Chúa Tể bình thường nào chỉ cần ngửi thấy mùi này cũng đủ để chết ngay tại chỗ.
Trăm cái nhục tu điên cuồng lôi kéo Vong Mộng vào trong miệng ma trùng. Một khi bị nuốt vào, chất dịch ăn mòn kinh khủng trong dạ dày nó nhất định sẽ tiêu hóa Vong Mộng trong nháy mắt.
Hơn nữa, cho dù có kháng được độc tố, cũng sẽ bị mùi hôi thối kia hun chết.
Phần lớn Hồn sủng Trùng hệ đều sở hữu những kỹ năng bỏ qua phòng ngự. Đừng nói là Vong Mộng cấp Chúa Tể, ngay cả Hồn sủng Chuẩn Bất Hủ nếu bị nuốt vào bụng cũng khó lòng có cơ hội sống sót trở ra.
Mấy trăm cái nhục tu bện chặt thành một tấm lưới bền chắc, Hấp Huyết ma trùng gia tăng lực lượng, mắt thấy Vong Mộng sắp sửa bị kéo vào miệng rộng.
“Phốc phốc phốc phốc!”
Trong thời khắc nguy cấp, Vong Mộng lại một lần nữa phân hóa thành vô số Tinh Linh Điệp tản ra bốn phương tám hướng. Nhục tu của ma trùng có thể trói buộc thân thể to lớn, nhưng không cách nào giữ được những con bướm nhỏ bé linh hoạt.
Hấp Huyết ma trùng cắn vào hư không, nhưng con quái vật này dường như đã lường trước được chiêu này. Nhục tu trên người nó đột ngột rời ra rồi nhanh chóng đan xen vào nhau, tạo thành một cái Nhục Tu Võng khổng lồ bao trùm lấy không gian.
Tấm lưới thịt phủ xuống, một nhóm lớn Tinh Linh Điệp bị cuốn chặt, không còn đường thoát.
“Cô cô cô!”
Hấp Huyết ma trùng mạnh mẽ nuốt trọn cả tấm lưới thịt vào bụng, những con Tinh Linh Điệp bị khốn trụ cũng trở thành miếng mồi ngon cho nó.
Những con Tinh Linh Điệp còn lại may mắn chạy thoát nhanh chóng ngưng tụ ở phía xa, hiện ra bản thể Vong Mộng. Nhưng lúc này, Vong Mộng đã vô cùng suy yếu, vong lôi trên người lụi tàn đi trông thấy.
“Cô cô cô!”
Thấy Vong Mộng đã bị thương nặng, Hấp Huyết ma trùng phát ra những tiếng kêu như đang cười nhạo. Thân thể to béo của nó từ trên không rơi xuống, tiếp tục truy sát Vong Mộng đến cùng.
Lúc này, Tần và Ngưng đã hoàn thành kỹ năng liên hợp, một đạo phong bạo băng tuyết cuồng bạo ập tới khiến ma trùng quay cuồng trong màn sương mù, lớp da bên ngoài cũng bị đóng một tầng băng dày đặc.
Hấp Huyết ma trùng cực kỳ giận dữ, nó quyết định phải nhanh chóng giải quyết hai con ruồi phiền phức này trước.
Vong Mộng tranh thủ thời gian thở dốc, vội vàng bay cao lên, tiếp cận đám mây đen phía trên để lấy thêm sức mạnh.
“Nghệ!”
Đám mây chứa đựng lực lượng vong lôi uy mãnh hạ xuống, điện lưu chạy tán loạn khắp nơi.
“Ầm!”
Một đạo Cuồng Lôi đánh thẳng xuống đầu Hấp Huyết ma trùng.
Thế nhưng, nó vẫn đứng yên tại chỗ, để mặc cho lôi điện tùy ý oanh kích.
Làn da của nó bị đánh đến biến dạng nhưng thực tế không hề chịu tổn thương đáng kể. Thỉnh thoảng nó còn hấp thu luôn cả lực lượng lôi điện, rồi lại chấn động thân thể phá hủy đòn công kích của Vong Mộng.
Lúc trước, đòn đánh của Vong Mộng còn có thể gây thương tích cho nó, nhưng sau khi bị nuốt mất một phần ba Tinh Linh Điệp, lực lượng của hồ điệp rõ ràng đã suy giảm trầm trọng.
“Phách!”
Bỗng nhiên, một chiếc roi thịt đột ngột xuất hiện, quất mạnh xuống người Vong Mộng.
Vong Mộng trúng đòn quá nặng, thân thể đảo lộn mấy vòng trên không trung rồi văng ra xa, trượt dài đến sát trận đồ tu luyện mới có thể dừng lại.
Hấp Huyết ma trùng vốn là sinh vật Tiếp cận Bất Hủ, mỗi đòn công kích của nó đều mang theo sức uy hiếp chí mạng đối với Vong Mộng.
Tần và Ngưng chứng kiến Vong Mộng bị thương thì lo lắng tột độ, chỉ tiếc là chúng không có đủ lực lượng để đánh tan con trùng ghê tởm kia thành đống thịt vụn.
Từ đầu đến cuối, Ngưng và Tần vẫn không ngừng phóng thích băng tuyết và cuồng phong, nhưng bấy nhiêu vẫn không đủ để ngăn cản bước tiến của Hấp Huyết ma trùng về phía Vong Mộng.
Cái miệng rộng một lần nữa mở ra, lần này con ma trùng quyết tâm bằng mọi giá phải nuốt trọn Vong Mộng vào bụng.
Vong Mộng cố gắng vỗ cánh bay lên, nhưng tốc độ của nó giờ đây đã quá chậm chạp. Chỉ một giây sau, nhục tu của ma trùng đã quấn chặt lấy thân thể nó.
“Cô cô cô cô cô!”
Hấp Huyết ma trùng ngọ nguậy thân xác, phát ra những âm thanh đầy hưng phấn.
Nó mạnh bạo kéo Vong Mộng về phía mình. Lần này Vong Mộng không dám hóa thân thành Tinh Linh Điệp nữa, vì nó biết ngay khi vừa phân rã, tấm lưới thịt kia sẽ lập tức phủ xuống, kết cục cũng chẳng khác gì bị nuốt sống.
Vị trí Vong Mộng đang chiến đấu đã áp sát ngay cạnh trận đồ tu luyện.
Lúc này, Sở Mộ đang tập trung cao độ vào việc cường hóa, hồn niệm của hắn vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới tinh thần của Quỷ Khung Quân Vương.
Vong Mộng không hề phát ra tín hiệu cầu cứu, nó có tôn nghiêm của chính mình. Chính nó đã chọn ra trận, nên tuyệt đối không muốn làm phiền đến chủ nhân vào lúc quan trọng nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là Sở Mộ không nhận ra chiến sủng của mình đang gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Sở Mộ vẫn chưa mở mắt, bởi đây là giai đoạn xung kích cuối cùng. Nếu đột ngột dừng lại, hắn sẽ phải chịu linh hồn phản phệ cực kỳ kịch liệt, cường độ phản phệ có thể khiến hắn choáng váng, và trong khoảnh khắc cấp bách này, hắn sẽ không kịp thu hồi Vong Mộng.
Chính vì vậy, bất luận tình huống có tồi tệ đến đâu, hắn bắt buộc phải hoàn thành quá trình này.
“Phốc phốc phốc phốc!”
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vong Mộng đành phải liều mình phân hóa thân thể để thoát khỏi sự trói buộc của nhục tu.
Quả nhiên, Hấp Huyết ma trùng lại một lần nữa bện thành lưới thịt phủ xuống.
Lần này, số lượng Tinh Linh Điệp thoát được càng ít hơn trước. Khi Vong Mộng ngưng tụ lại bản thể, nó đã suy yếu đến mức cực điểm.
Trên thực tế, Vong Mộng là Hồn sủng có tỷ lệ tử vong thấp nhất trong tất cả các chiến sủng của Sở Mộ, nhờ vào khả năng hóa thân thành triệu con Tinh Linh Điệp. Chỉ cần một con bướm nhỏ chạy thoát, Vong Mộng vẫn có thể sống sót.
Dù kẻ địch có mạnh đến đâu, dù kỹ năng có đáng sợ thế nào cũng khó lòng ngăn cản được hàng triệu con bướm tản ra khắp nơi, càng không thể tiêu diệt sạch sẽ chúng.
Nhưng trận chiến này lại quá đặc thù, Vong Mộng bắt buộc phải tranh thủ thời gian để Sở Mộ yên tâm cường hóa. Nó không thể lựa chọn rời đi, mà phải không ngừng thu hút sự chú ý của ma trùng.
Vô số Tinh Linh Điệp lại biến thành thức ăn trong miệng Hấp Huyết ma trùng. Hiện tại sinh mệnh lực của Vong Mộng e rằng chưa tới một phần tư. Nếu còn bị cắn nuốt thêm một lần nữa, nó sẽ chạm tới giới hạn chịu đựng và không thể duy trì trạng thái chiến đấu được nữa.
Tình thế vẫn không hề xoay chuyển, Hấp Huyết ma trùng sau khi tìm ra phương pháp tác chiến chính xác đã coi Vong Mộng như một món mỹ vị nằm gọn trong tay. Vài phút sau, Vong Mộng không còn đủ sức duy trì trạng thái Hoàng tộc, nó mệt mỏi hóa thành một con Tinh Linh Điệp màu đen duy nhất, chập chững vỗ cánh bay về phía Sở Mộ.
Hấp Huyết ma trùng không có ý định buông tha, nó tiếp tục di chuyển thân hình đồ sộ đuổi theo sát nút.
Con bướm đen nhỏ bé hạ xuống bả vai Sở Mộ, và đúng lúc đó, hắn cũng mở mắt.
Nhìn thấy Vong Mộng trong trạng thái điệp hóa suy yếu đến tội nghiệp, trong lòng Sở Mộ trào dâng một nỗi xúc động khôn tả.
Dù chỉ còn một con Tinh Linh Điệp còn sống thì Vong Mộng vẫn không chết, nhưng để khôi phục từ trạng thái này trở lại bản thể Hoàng tộc sẽ phải mất hàng năm trời.
Vong Mộng đã tận lực rồi. Với thực lực cấp Chúa Tể mà có thể đối kháng với sinh vật Tiếp cận Bất Hủ, trì hoãn thời gian lâu đến vậy, nó đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.
“Được rồi, ngươi về nghỉ ngơi đi, việc còn lại cứ giao cho Quỷ Quân.”
Sở Mộ nhẹ nhàng vuốt ve cánh bướm, mỉm cười an ủi.
Vong Mộng mệt mỏi gật đầu, đôi mắt đen láy từ từ nhìn xuống đồ án rực sáng dưới chân chủ nhân.
Từ bên trong trận đồ, một thân ảnh uy nghiêm lẫm liệt từ từ trồi lên. Toàn thân nó bao phủ bởi lớp khải giáp nham thạch bóng loáng, tỏa ra một cảm giác lực lượng kinh người. Lúc này, Quỷ Quân mới thực sự thể hiện rõ ưu thế áp đảo của Cự Nhân tộc.
Trong tay nó là một thanh Quỷ Kiếm – kết tinh lực lượng thuần túy của Quỷ Khung Quân Vương. Thân kiếm tỏa ra hàn quang rạng rỡ, khí phách bá đạo vô song.
“Quân Vương Quỷ Biến, tiến công!”
Sở Mộ dõng dạc hạ lệnh.
Thân thể Quỷ Khung Quân Vương bắt đầu giãn nở không ngừng. Nếu như Hấp Huyết ma trùng là một quả cầu thịt khổng lồ, thì Quỷ Khung Quân Vương lúc này chính là một tòa cao sơn sừng sững ngàn trượng. Thanh Quân Vương Quỷ Kiếm trong tay nó kéo dài ra, vượt qua cả những ngọn núi bao quanh thung lũng, đâm thẳng vào tầng mây.
Thật khó có thể tưởng tượng được cảnh tượng một thanh Quỷ Kiếm to lớn hơn cả núi non, nằm trong tay một cự nhân đầu đội trời, chân đạp đất, lại mang đến sự chấn động mãnh liệt đến nhường nào.
Quỷ Khung Quân Vương dùng cả hai tay cầm kiếm, giơ cao quá đầu. Không khí trong thung lũng bỗng chốc ngưng đọng một cách kỳ dị, hồ máu phía dưới vực sâu bắt đầu sôi trào kịch liệt.
Hấp Huyết ma trùng dùng máu để tăng cường thực lực, nhưng Quỷ hệ Hồn sủng mới thực sự là kẻ nắm giữ quyền năng khống chế máu huyết tối cao.
Hồ máu đột nhiên phun trào dữ dội, biến thành hàng trăm cột máu điên cuồng ngưng tụ vào thanh Quỷ Kiếm.
Sau khi uống trọn tinh huyết, thanh kiếm tỏa ra một luồng sát khí bàng bạc, lan tỏa ra xa tới ngàn dặm.
Một kiếm này chém xuống, lực lượng bộc phát sẽ kinh khủng đến mức nào?
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý