Chương 1554: Trấn thủ 25 ngày

Bầu trời tối đen như mực, Quỷ Khung Quân Vương điên cuồng hấp thụ quỷ khí giữa thiên địa, tích tụ vào thân kiếm. Mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, bắn ra từng đợt huyết quang kinh hồn bạt vía.

Chốc lát sau, thanh quỷ kiếm trong tay Quân Vương đột nhiên bừng sáng chói mắt, một kiếm chém xuống đỉnh đầu Hấp Huyết ma trùng với khí thế khai thiên phá thạch, không gì cản nổi.

Tốc độ của nhát kiếm này cực nhanh, bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ một luồng huyết quang khổng lồ xé toạc bầu trời thành hai mảnh.

Năng lực né tránh của Hấp Huyết ma trùng vốn đã kém cỏi, sau khi bị Quỷ Khung Quân Vương khóa định vị trí, nó căn bản không thể trốn thoát khỏi đòn công kích hủy diệt này.

Một kiếm bổ dọc từ đỉnh đầu xuống suốt thân thể ma trùng, thế như chẻ tre, dường như không gặp phải một chút lực cản nào. Quỷ kiếm thuận lợi xé rách thân thể ma trùng, kết liễu nó ngay tại chỗ.

Trong thân thể Hấp Huyết ma trùng toàn là máu huyết, vừa trúng một kích lập tức nổ tung như một quả cầu da, máu tươi hôi thối bắn ra xối xả như mưa trút.

Một kiếm tất sát.

Quỷ Khung Quân Vương thi triển kỹ năng chủng tộc Quân Vương Quỷ Biến khiến cho lực lượng của nó tăng cường gấp bội, cộng thêm việc hấp thu năng lượng Quỷ hệ tinh thuần đã thúc đẩy uy lực của nhát chém kia đạt tới trình độ kinh hoàng.

Hấp Huyết ma trùng vốn định hấp thu hồ máu để đột phá bình cảnh, nhưng cuối cùng lại phải táng thân ở chốn này. Thi thể của nó từ trên cao rơi xuống vực sâu, nổi lềnh bềnh trên mặt nước đỏ ngầu tử khí.

Tần và Ngưng không trở lại bên cạnh Sở Mộ mà bay vòng quanh Quỷ Khung Quân Vương. Có lẽ chúng đang cất lời ca ngợi và bày tỏ sự hâm mộ trước thực lực cường đại của Quỷ Quân.

Quỷ Khung Quân Vương thu kiếm về, khí thế hiên ngang, khí phách mười phần đứng yên tại chỗ. Tần và Ngưng hạ xuống hai bên vai nó, trận chiến lúc nãy chúng đã buông thả kỹ năng liên tục nên hao phí gần hết thể lực, giờ phải tranh thủ thời gian quý giá để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những trận chiến khốc liệt tiếp theo.

Quỷ Khung Quân Vương thật thà đứng đó, dùng một tay gãi đầu đầy vẻ mơ hồ. Chính nó cũng không ngờ uy lực một kiếm kia lại kinh khủng đến thế, chỉ một đòn đã lấy mạng Hấp Huyết ma trùng chuẩn Bất Hủ.

Sở Mộ thấy Quỷ Khung Quân Vương uy vũ khí phách, trong lòng cũng vui mừng khôn tả. Trước giờ cấp bậc của Quỷ Khung Quân Vương tương đối thấp, phần lớn các trận chiến hắn đều không có cơ hội triệu hoán nó. Hiện tại nhóm hồn sủng đã tiến vào cấp Bất Hủ, Quỷ Khung Quân Vương với ưu thế lực lượng và phòng ngự tuyệt đối chắc chắn sẽ là vị trí tiên phong chủ chốt.

Hơn nữa, thời gian trấn thủ vẫn còn mười ngày, Sở Mộ chỉ còn lại Quỷ Khung Quân Vương và Dạ là có đủ năng lực chiến đấu. Nếu như gặp phải một đợt vây công quy mô lớn nữa, e rằng hai con hồn sủng này cũng sẽ bị rút cạn thể lực.

Lần này Sở Mộ đã chuẩn bị sẵn sàng, thực lực Quỷ Quân tăng lên kéo theo năng lực khống chế Nham thuộc tính và Quỷ thuộc tính càng thêm cường đại. Hắn lập tức ra lệnh cho Quỷ Quân gia cố hàng rào phòng ngự bằng nham thạch, từng dãy thành lũy kiên cố bắt đầu mọc lên bên trong thung lũng.

Lúc này đây, khu vực trung tâm thung lũng chẳng khác gì một tòa quan ải sừng sững dựng đứng giữa thiên địa, khí thế uy nghi, vững chãi đủ sức ngăn cản vạn quân.

Sở Mộ đứng trên cao quan sát tòa quan ải dài mấy chục dặm, trong lòng cảm khái không thôi. Cho dù là quân đoàn ngàn đầu hồn sủng cấp Chúa Tể cũng khó lòng đột phá hai tầng phòng ngự Nham hệ và Mộc hệ này, phần lớn chúng sẽ phải chết thảm trước khi chạm được vào bên trong trận đồ tu luyện.

Sự thật đã chứng minh năng lực phòng thủ của Quỷ Khung Quân Vương cường đại tới mức nào. Trong những ngày kế tiếp, rất nhiều hồn sủng hoang dã trong Ấn cốc điên cuồng lao tới, từng đợt từng đợt xuất hiện cơ hồ không ngơi nghỉ giây phút nào.

Nhưng đối mặt với tòa pháo đài phòng ngự khổng lồ này, chúng thực sự lực bất tòng tâm, lần lượt bỏ mạng dưới chân bức tường nham thạch và những cạm bẫy rễ cây đầy gai độc.

Bên trong pháo đài, thi thể chất chồng càng lúc càng cao, ngay cả những bức tường cũng bị nhuộm thành một màu đỏ lòm, mùi tanh hôi lan xa hàng trăm dặm.

Đến ngày thứ mười ba, một quân đoàn ngàn đầu hồn sủng Chúa Tể lại kéo đến. Ngày thứ mười bảy, năm đầu hồn sủng chuẩn Bất Hủ tập kích. Ngày thứ hai mươi ba, hai ngàn đầu hồn sủng cấp Chúa Tể hạo hạo đãng đãng xông tới. Xen giữa ba lần tập kích quy mô lớn này là những đội ngũ sinh vật hoang dã phân tán đột kích, nhưng cuối cùng tất cả đều biến thành thây ma.

Chiến đấu không hề đình chỉ ngày nào, trong quá trình đó Quỷ Quân và Dạ đã tiêu hao thể lực nghiêm trọng. Cũng may Mạc Tà và Ma Thụ Chiến Sĩ kịp thời khôi phục lực chiến đấu để bắt đầu vòng chém giết thứ hai.

Mãi cho đến ngày thứ hai mươi lăm, tất cả hồn sủng của Sở Mộ đều đã cạn kiệt sức lực.

Tòa pháo đài nham thạch bị phá hủy tan hoang, cạm bẫy Mộc hệ rã rời. Ly lão nhi bận rộn chạy xuyên qua đống thi thể để thu thập chiến lợi phẩm.

Sở Mộ và đám hồn sủng đã mỏi mệt đến mức không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão xử lý công việc còn lại.

Nếu như nhóm hồn sủng còn thể lực, Sở Mộ cũng không ngại tiếp tục chiến đấu. Bởi vì chỉ có những tình huống gay cấn, chém giết điên cuồng như thế mới giúp hồn sủng đạt được hiệu quả rèn luyện cao nhất.

“Thiếu chủ, đánh thức bọn họ đi. Mặc dù cơ hội chiến đấu rất hiếm có, nhưng tiên khí thất lạc cũng không thể bù đắp nổi. Ngươi phải tận dụng thời gian tu luyện đề thăng cảnh giới, đó mới là vương đạo.”

Ly lão nhi quay trở về nói với Sở Mộ.

Sở Mộ gật đầu, dùng tinh thần âm đánh thức Lâm Mộng Linh và Hạ Âm.

Lâm Mộng Linh là người mở mắt đầu tiên, cặp mắt trong suốt của nàng tò mò đánh giá Sở Mộ một lượt.

“Sắc mặt của ngươi tại sao lại khó coi như vậy?”

Lâm Mộng Linh mở miệng hỏi.

Sở Mộ cười khổ không biết trả lời thế nào, hiện tại hồn lực của hắn cũng đã tiêu hao sạch sẽ. Ở trận chiến cuối cùng, chính hắn cũng phải đích thân xuất chiến đảm nhiệm vai trò lá chắn thịt.

Sở Mộ không thể Bán Ma hóa, nhưng năng lực phòng ngự của cơ thể Bán Ma vẫn luôn tồn tại. Trong tình huống nguy cấp, hắn lập tức xông lên đỡ đòn thay cho hồn sủng, giúp chúng có cơ hội thở dốc và điều chỉnh tinh thần.

“A? Chuyện gì xảy ra thế này?”

Ánh mắt Lâm Mộng Linh nhìn quanh một vòng, lập tức há miệng kinh ngạc.

Thung lũng đã hoàn toàn biến dạng, chỉ cần nhìn lướt qua là có thể thấy những vực sâu không đáy, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, tường thành nghiêng ngả... cảnh tượng thực sự kinh tâm động phách.

Đập vào mắt Lâm Mộng Linh là hình ảnh tà dương đỏ như máu chiếu xuống chiến trường đẫm máu. Tuy rằng năng lực chịu đựng của nàng rất tốt, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc này vẫn cảm thấy buồn nôn.

Đây vốn không phải là thung lũng, mà là một tòa thành vừa trải qua một trận thảm sát điên cuồng. Dõi mắt nhìn ra xa, không còn một chút dấu hiệu nào của sự sống.

“Sở huynh đệ, ngươi đã giết bao nhiêu sinh vật Ấn cốc rồi?”

Thời điểm Hạ Âm mở mắt ra, hắn cũng bị cảnh tượng trước mắt hù dọa không nhẹ.

Khi Hạ Âm trấn thủ, mỗi lần giải quyết địch nhân hắn đều quét dọn thi thể sạch sẽ. Hắn có một đầu hồn sủng Thi hệ, thi thể chính là nguồn năng lượng hữu dụng. Vì thế lúc hắn bàn giao cho Sở Mộ, thung lũng không có thay đổi nhiều.

Nhưng quãng thời gian hai mươi lăm ngày trôi qua, toàn bộ thung lũng có thể nói là triệt để biến dạng. Ngoại trừ mảnh đất bọn họ đang tu luyện là bình yên vô sự, những nơi khác không có chỗ nào nguyên vẹn, đất đá thi thể chất chồng hỗn loạn, nhìn qua còn kinh khủng hơn nhiều so với tưởng tượng của bọn họ.

“Ờ, số lượng địch nhân hơi nhiều, thường xuyên xuất hiện quân đoàn Chúa Tể quy mô lớn, trên dưới ngàn con hồn sủng cùng đột kích. Khi ngươi trấn thủ, tốt nhất là ưu tiên bố trí phòng ngự.”

Sở Mộ không có tính cách kỳ quái như Hạ Âm nên đã tốt bụng nhắc nhở Lâm Mộng Linh đề phòng.

“Quân đoàn Chúa Tể trên một ngàn con sao?”

Lâm Mộng Linh trợn mắt kinh ngạc, ánh mắt run rẩy nhìn sang phía Hạ Âm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN