Chương 1558: Lôi trận, Quang trận – Hai con Thất Tội Hồ?
Thất Tội Hồ Quang Vương... Cho đến tận bây giờ, Sở Mộ vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc Hàn lão nhân nhắc về truyền thuyết ấy, một cảm giác chấn động không thôi len lỏi trong tâm khảm hắn.
Thực tế, lần đầu tiên Sở Mộ tiếp xúc với truyền thuyết về Thất Tội Hồ chính là từ phụ thân Sở Thiên Mang.
Vào khoảnh khắc đó, bất kể Sở Thiên Mang có diễn giải ra sao, truyền thuyết về Thất Tội Hồ vẫn vẽ nên một tương lai tươi đẹp vô hạn trong lòng Sở Mộ. Hắn từng khao khát bản thân mình trở nên cường đại hơn, để rồi đi khắp thế gian tìm xem liệu Thất Tội Hồ có thực sự tồn tại hay không.
Đã bao năm trôi qua, Sở Mộ chưa từng quên đi truyền thuyết ấy. Hơn nữa, Hàn lão nhân cũng từng chỉ ra sự khác biệt giữa các chủng tộc Hạ vị hồ, Trung vị hồ và Thượng vị hồ. Trên đường Hoàng Tuyền, hắn đã từng gặp một con Trung vị hồ Nham Đế. Và giờ đây, sự xuất hiện của Thượng vị hồ Quang Vương ngay trước mắt đã minh chứng rằng truyền thuyết về Thất Tội Hồ hoàn toàn là sự thật.
Thế nhưng, Sở Mộ không ngờ mình lại có thể hội ngộ một đầu Thất Tội Hồ Quang Vương ngay trong Ấn Cốc này.
Hình bóng Thất Tội Hồ Quang Vương oai dũng chiến đấu khiến máu trong người Sở Mộ như sôi trào chiến ý. Hình ảnh này hoàn toàn trùng khớp với những lời kể của phụ thân hắn năm xưa.
“Quá đáng tiếc, thật là đáng tiếc!”
Ly lão nhi lắc đầu thở dài đầy vẻ ai oán.
“Đáng tiếc cái gì?”
Sở Mộ cảm thấy khó hiểu, liền lên tiếng hỏi lại.
“Trên người nó vẫn còn mang theo xiềng xích của chủng tộc, đây là một đầu Quang Vương chưa được xá tội.”
Ly lão nhi trầm giọng nói.
Tội Hồ chi hình là một loại phong ấn chủng tộc tàn khốc, cần phải trải qua ngàn đời vạn kiếp mới có thể chuộc hết tội khiên. Sở Mộ không thể tưởng tượng nổi đám Yêu Hồ này rốt cuộc đã phạm phải tội nghiệt tày trời đến mức nào mà phải gánh chịu hậu quả thảm khốc đến thế. Chẳng lẽ chúng đã chạm vào thiên cơ nên mới bị ý trời trừng phạt?
Nếu không có tầng gông xiềng này, chủng tộc Thượng vị hồ như Quang Vương và Ám Vương thậm chí có thể vượt qua cả Ngũ Đại Bất Tử trong truyền thuyết. Chỉ có chúng mới xứng đáng được xưng tụng là chủng tộc tối cường.
Bỗng nhiên, trong đầu Sở Mộ lóe lên một tia sáng linh cảm.
“Chẳng lẽ Thiên Giới Bi tại Tân Nguyệt Địa ghi lại chính là ám chỉ Thất Tội Hồ?”
Sở Mộ lại dâng lên nghi vấn này trong lòng.
Từng là chủng tộc mạnh mẽ nhất, những bí mật và ký ức của sinh vật viễn cổ ghi trên Thiên Giới Bi, liệu có phải đang ám chỉ đến thời kỳ huy hoàng của Thất Tội Hồ và kể về nguyên nhân khiến chúng rơi vào cảnh lầm than?
Nhưng rốt cuộc Thất Tội Hồ đã mang trên lưng tội nghiệt gì? Thế lực nào có quyền định tội chúng? Ở thời đại trước, Thất Tội Hồ là chủng tộc tối cường, tồn tại như thần linh, làm sao có thể bị kẻ khác trừng phạt?
Vô vàn câu hỏi vây quanh tâm trí Sở Mộ.
“Thiếu chủ, giờ ngài đã hiểu rõ địa vị của Ngũ Đại Bất Tử chưa?”
Thanh âm của Ly lão nhi lại vang lên.
“Ý ông là sao?”
Sở Mộ vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong chuyện này.
“Lấy một ví dụ nhé, tiểu hồ ly của ngài chính là truyền thuyết U Minh Bất Tử. Cấp bậc chủng tộc vốn là Chúa Tể hoàn mỹ, thực lực chân chính có thể sánh ngang với chuẩn Bất Hủ hoặc sơ đẳng Bất Hủ.”
“Bốn chủng tộc bất tử còn lại là Hoàng Tuyền, Âm Tào, Cửu U và Nại Hà, cấp bậc đều cao hơn U Minh một bậc. Năm đại chủng tộc này được liệt vào hàng ngũ truyền thuyết là bởi thực lực của lãnh tụ mỗi đời đã chạm đến cảnh giới Bất Tử. Đồng thời, lực chiến đấu của chúng luôn đứng đầu trong các chủng tộc cùng cấp.”
“Thất Tội Hồ Quang Vương hiển nhiên có thiên phú cực kỳ mạnh mẽ. Đáng tiếc là vì mang gông xiềng nên thực lực bị suy giảm trầm trọng. Nếu Mạc Tà có cùng cấp bậc với nó, khi U Minh và Quang Vương đối kháng, chắc chắn U Minh sẽ chiếm ưu thế.”
Ly lão nhi lựa lời giải thích cặn kẽ cho Sở Mộ dễ hình dung.
“Vậy trong Ngũ Đại Bất Tử truyền thuyết, đẳng cấp chủng tộc của U Minh là thấp nhất sao?”
Sở Mộ rốt cuộc cũng nhận ra điểm khác thường.
“Đúng vậy, nếu xét về đẳng cấp chủng tộc thì U Minh thấp nhất. Nại Hà và Cửu U cao hơn một bậc, nằm trong khoảng từ Cao đẳng Bất Hủ đến Đỉnh phong, có thể sánh ngang với Quang Vương.”
Ly lão nhi dừng lại một chút, rồi mới bổ sung thêm:
“Dĩ nhiên, chủng tộc cấp bậc càng cao thì tốc độ trưởng thành càng chậm. Hơn nữa, trong quá trình lớn lên, chúng cần phải hấp thụ những loại năng lượng vô cùng đặc thù.”
Những lời này của Ly lão nhi khiến Sở Mộ chợt nhớ đến Thiện Ác Nữ Vương.
Cho đến giờ hắn vẫn không rõ đẳng cấp chủng tộc của nàng, nhưng thực lực của nữ nhân kia không hề kém cạnh so với lúc hắn hóa thân Bán Ma. Cần phải biết rằng, khi đó nàng còn chưa đạt tới mười đoạn mà đã có sức mạnh kinh hồn như vậy. Một khi nàng hoàn toàn trưởng thành, sức mạnh ấy sẽ khủng khiếp đến nhường nào?
Đặc biệt, tốc độ trưởng thành của nàng còn chậm chạp hơn cả những chủng tộc cấp bậc Bất Hủ.
Hắn tạm thời suy đoán cấp bậc của Thiện Ác Nữ Vương tương đương với Nại Hà Hoa. Vậy thì thực lực hiện tại của nàng vào khoảng sơ đẳng Bất Hủ, nhưng vì chưa đạt tới mười đoạn, điều này chứng minh cấp bậc chủng tộc của nàng phải cao hơn U Minh rất nhiều.
“Năm chủng tộc U Minh, Hoàng Tuyền, Âm Tào, Cửu U, Nại Hà đại diện cho lĩnh vực Bất Hủ. Bởi vì truyền thuyết ghi lại rằng lãnh tụ của chúng đã bước vào cảnh giới Bất Tử, trở thành những kẻ mạnh nhất thời bấy giờ. Trên thực tế, trong lĩnh vực Bất Hủ vẫn có một vài chủng tộc sở hữu huyết thống cao hơn cả U Minh, Hoàng Tuyền hay Âm Tào, thậm chí không loại trừ khả năng vượt qua cả Cửu U và Nại Hà. Thất Tội Hồ Quang Vương chính là một minh chứng rõ ràng. Nhưng đó chỉ là lý thuyết, chừng nào Quang Vương chưa được xá tội, nó vẫn không thể đánh bại một U Minh cùng cấp.”
Ly lão nhi chậm rãi phân tích.
Sở Mộ gật đầu đồng ý. Khi nghe về truyền thuyết Ngũ Đại Bất Tử trước đây, hắn đã có những nhận định cơ bản cho riêng mình.
“Ly lão nhi, vậy theo góc nhìn của ông, ta nên đánh giá huyết thống chủng tộc thế nào cho chính xác?”
Sở Mộ hỏi.
“Cấp bậc chủng tộc ư? Ta cho rằng Thế Chủ Thụ nhất định là cao nhất, từ cổ chí kim nó luôn đại diện cho sự tồn tại của thần linh.”
“Dưới Thế Chủ Thụ sẽ là Thất Tội Hồ Quang Vương, Thiện Ác Yêu Cơ, Giao Nhân cổ xưa... cấp bậc của chúng tương đương với Nại Hà Hoa.”
“Xuống một bậc nữa là Cửu U, Hắc Yểm Ma và Thương Thiên Long Vương.”
“Thấp hơn chút nữa là hàng ngũ Âm Tào, thiếu chủ cũng đã gặp không ít chủng tộc cùng cấp với nó rồi. Ví dụ như Ám Thương Vương, Đấu Thi Ma Chủ, hay Tử Dương Tiên Linh của nha đầu Thần Tông kia.”
Sở Mộ từng thấy Đấu Thi Ma Chủ, đó chính là hồn sủng mà Hạ Âm đã triệu hoán khi phòng thủ trận đồ tu luyện.
Hạ Âm là một kẻ che giấu thực lực rất sâu, trong trận chiến hắn không hề để lộ toàn bộ khí tức của Đấu Thi Ma Chủ. Lúc đầu Sở Mộ chỉ nghĩ đó là một con Thi hệ bình thường, sau này nhờ Ly lão nhi nhắc nhở mới biết đẳng cấp của nó còn cao hơn cả U Minh. Hơn nữa, con Đấu Thi Ma Chủ đó vẫn chưa đạt đến mười đoạn.
Tốc độ trưởng thành của Đấu Thi Ma Chủ vô cùng chậm chạp, lại cần thôn phệ vô số thi thể. Đừng nhìn dáng vẻ Hạ Âm có vẻ ôn hòa, hay đùa cợt, tên này tuyệt đối là một ác ma sát nhân không gớm tay. Nếu không, làm sao hắn có thể nuôi dưỡng nổi một con Đấu Thi Ma Chủ?
Còn về Tử Dương Tiên Linh của Lâm Mộng Linh, Sở Mộ chưa từng tận mắt chứng kiến vì lúc đó hắn đang tĩnh tu. Có lẽ Ly lão nhi đã âm thầm quan sát mới biết rõ như vậy.
Đẳng cấp chủng tộc của Tử Dương Tiên Linh ngang hàng với Âm Tào, vậy thì thực lực chắc chắn là vô cùng kinh khủng.
Ly lão nhi còn tiết lộ rằng Lâm Mộng Linh cũng gặp tình trạng giống như Sở Mộ, cấp bậc của hồn sủng bị giới hạn bởi cảnh giới hồn niệm của chủ nhân.
Hèn gì Lâm Mộng Linh lại nôn nóng thăng cấp đến thế, hóa ra Tử Dương Tiên Linh bị hồn niệm của nàng áp chế quá mức, nếu không cẩn thận sẽ dẫn đến tình trạng hồn sủng phản bội.
Lâm Mộng Linh luôn nói Sở Mộ thâm tàng bất lộ, nhưng thực tế cả nàng và Hạ Âm đều chẳng phải hạng vừa, kẻ nào kẻ nấy đều đầy rẫy mưu mô tính toán. Mà cũng phải thôi, nếu tâm lý không vững, tố chất không đủ, thiên phú lại yếu kém thì có lẽ họ đã sớm vùi thây nơi đất khách quê người, chẳng thể đi đến được bước này.
“Thấp hơn nữa là cấp bậc của Hoàng Tuyền và U Minh, những chủng tộc gần gũi hơn có Ma Linh, Vũ Vân Long, Âm Ảnh Thú... Từ U Minh trở xuống thì còn rất nhiều. Khi thực lực của thiếu chủ tăng cao, tầm mắt rộng mở, tự khắc ngài sẽ có cái nhìn cụ thể hơn.”
Ly lão nhi nói.
Sở Mộ cười khổ:
“Trước đây ta cứ ngỡ U Minh Hồ Tôn đã là đẳng cấp cao nhất rồi.”
“Nói vậy cũng không sai, bởi vì những hồn sủng có đẳng cấp chủng tộc cao hơn như Quang Hoàng, Hắc Yểm Ma, Đấu Thi Ma Chủ hay Thương Thiên Long Vương đều chưa có con nào đạt tới cảnh giới Bất Tử. Trong khi đó, lãnh tụ của U Minh đã từng đạt đến thực lực cấp Bất Tử, điều này ở một khía cạnh nào đó đã chứng minh chủng tộc U Minh mạnh mẽ hơn chúng.”
Ly lão nhi cười đáp.
Sở Mộ gật đầu tán đồng. Thực tế huyết thống chỉ là ưu thế thiên phú bẩm sinh, thực lực chân chính vẫn phải dựa vào quá trình tu luyện. Hắn tin rằng chỉ cần tìm được phương pháp đúng đắn, ngay cả Băng Không Tinh Linh hay Ma Thụ Chiến Sĩ vốn chỉ là cấp Chiến Tướng, hiện tại cũng không hề thua kém những chủng tộc cao quý kia.
“Cuối cùng chúng cũng dừng lại rồi.”
Lâm Mộng Linh chỉ về phía trước, vội vàng lên tiếng.
“Thật là tiếc, ta còn đang muốn xem con nào sẽ giành chiến thắng...”
Hạ Âm thở dài một hơi đầy vẻ nuối tiếc.
Dù vậy, việc ba người bọn họ được chứng kiến cuộc đối đầu đỉnh cao giữa hai sinh vật Quang hệ mạnh mẽ nhất đã là một sự may mắn cực lớn. Ít nhất bọn họ đã hiểu thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, cảm giác chấn động này chắc chắn sẽ còn ám ảnh họ rất lâu.
Sau một đợt va chạm kịch liệt cuối cùng, hai con hồn sủng nhanh chóng tách ra. Quang Hoàng vỗ cánh bay về phía Vân Hoàng Sào, còn Thất Tội Hồ Quang Vương vẫn đứng lại, dường như tòa sơn cốc này chính là lãnh địa của nó.
Thất Tội Hồ Quang Vương đã sớm nhận ra có kẻ nhìn trộm. Nó cao ngạo liếc nhìn về phía ba người Sở Mộ một cái, nhưng không để tâm quá lâu. Thân hình nó hóa thành một luồng sáng rực rỡ rồi biến mất hút vào sâu trong sơn cốc.
“Chúng ta theo sau!”
Lâm Mộng Linh vội vã thúc giục.
“Đuổi theo làm gì? Định đục nước béo cò sao?”
Hạ Âm khó hiểu hỏi lại.
“Đừng có nói nhảm, mau đuổi theo!”
Lâm Mộng Linh lườm Hạ Âm một cái cháy mắt, chỉ hận không thể tát cho cái miệng hay nói leo kia một cái.
Hạ Âm không nói thêm gì nữa, thấy nàng vội vã đuổi theo Quang Vương, hắn cũng đành thúc giục hồn sủng bám sát phía sau.
Sở Mộ cũng muốn khám phá lãnh địa của Thất Tội Hồ Quang Vương, thế là cả ba cùng nhau tăng tốc đuổi theo.
Không biết đã chạy bao lâu, địa thế bắt đầu dốc đứng lên cao, những vách đá dựng đứng như những thanh kiếm đâm thẳng từ lòng đất lên trời xanh.
Tốc độ của Thất Tội Hồ Quang Vương quá nhanh, khi tới chân vách núi thì ba người đã mất dấu nó, chỉ có thể lần theo khí tức còn sót lại mà tìm kiếm.
Thời gian lặng lẽ trôi, cuối cùng họ cũng leo lên đến đỉnh núi cao vời vợi. Sở Mộ ngoảnh đầu nhìn lại, thấy sau lưng là một dãy sơn cốc liên miên bất tuyệt, bất chợt trong đầu hắn hiện lên một hình ảnh quen thuộc đến lạ kỳ.
Đó là một dãy sơn cốc tràn ngập lôi điện, không gian đậm đặc lôi nguyên tố. Đứng từ trên đỉnh cao nhìn xuống, có thể thấy cả vùng đất ấy hợp thành một trận đồ khổng lồ, được tạo nên từ vô số đồi núi, vực sâu và khe suối.
“Là Lôi Cốc tại Yêu Cảnh, ta nhớ ra rồi!”
Sở Mộ chợt bừng tỉnh, mừng rỡ vỗ mạnh vào đùi một cái.
Hắn nhớ lại lần đầu đi cùng Mục Thanh Y tiến vào Yêu Cảnh rồi tới Lôi Cốc. Khi đó, họ đã chứng kiến một trận đồ cổ xưa kỳ vĩ khiến tâm hồn rung động khôn nguôi.
Trận đồ ấy ẩn chứa sức mạnh lôi điện vô biên, bao trùm cả một vùng đất rộng lớn vượt ngoài tầm mắt. Phải đứng trên đỉnh núi cao nhất, Sở Mộ mới có thể thu trọn toàn cảnh của nó vào tầm mắt.
Nhưng hắn không ngờ rằng ngay tại Ấn Cốc này cũng tồn tại một trận đồ tương tự, điểm khác biệt duy nhất chính là nơi đây được bao phủ bởi ánh sáng vạn trượng hào hùng.
Một bên là Lôi trận, một bên là Quang trận.
Đồng thời xuất hiện cả Thất Tội Hồ Lôi Quân và Thất Tội Hồ Quang Vương, rốt cuộc bí mật nào đang ẩn giấu đằng sau sự trùng hợp kỳ lạ này?
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần