Chương 1594: Ma nhân, Hoa nữ - Dị nhân kinh hiện

Ma diễm ngợp trời bao phủ khắp thế gian, dãy núi nơi này vốn cách Tranh Minh chủ thành không xa. Những kẻ đang đứng trên cao đều có thể nhìn thấy những luồng ma hỏa hừng hực cuộn trào trên chín tầng mây, kéo dài liên miên bất tuyệt tới hàng vạn dặm.

Ngay khoảnh khắc hắc ma diễm và ngân ma diễm đồng thời bùng lên, khu vực Thần Sơn đã có vô số kẻ tan thành tro bụi trong nháy mắt.

Sở Mộ chưa hề thi triển bất kỳ kỹ năng nào, chỉ riêng lĩnh vực ma diễm tỏa ra đã mang theo uy lực kinh hồn bạt vía. Phàm là sinh linh dưới cấp Chúa Tể, hầu như không một ai có đủ khả năng chống chọi.

Nếu chúng có thời gian để tụ họp, kết thành trận hình, họa chăng mới mong chống đỡ được cỗ uy áp ma diễm kia. Thế nhưng lĩnh vực này ập đến quá nhanh, từ người đến hồn sủng đều không kịp trở tay, cứ thế bỏ mạng dưới ngọn lửa vô tình.

Trong số năm mươi kẻ địch, chỉ một thoáng đã bị mạt sát hơn nửa. Mười mấy người còn sống sót run rẩy nhìn trân trân vào Sở Mộ, nhất là khi thấy hắn đang bóp nát mảnh vỡ trái tim vẫn còn rỉ máu trong lòng bàn tay, ai nấy đều cảm thấy da đầu tê dại, lạnh toát sống lưng.

Ở nơi này, Cổ Tây Sa là kẻ có thực lực tối cường, vậy mà đám thuộc hạ của lão lại bị giết sạch một cách dễ dàng như cỏ rác. Ngay cả lão cũng không kịp ra tay cứu viện, khiến cơn giận dữ đối với tên Ma nhân thần bí kia bốc lên ngùn ngụt.

Bất kể đối phương là thứ quái thai nào, Bia Khóc có sức hấp dẫn quá lớn, lão nhất định phải chiếm bằng được. Dẫu có phải hy sinh toàn bộ thuộc hạ cũng không sao, chỉ cần đoạt được Bia Khóc, lão xem như đã giành được thắng lợi lớn nhất đời mình.

“Giết hắn cho ta!”

Cổ Tây Sa gầm lên đầy phẫn nộ. Mười kẻ đứng sau lão đều là cường giả cấp Bất Hủ, nhưng lúc này ai nấy đều do dự, không một ai dám manh động tiến lên.

Điều này càng khiến Cổ Tây Sa điên tiết, lão tự mình niệm chú triệu hoán hồn sủng. Ngày hôm nay, lão thề không để Bia Khóc vuột khỏi tầm tay.

Tại hậu sơn Thần Tông.

“Phía bắc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Một nam tử trung niên vận kim giáp đứng sừng sững trên Thánh tháp, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía luồng khí tức tà ác đang cuộn trào cách đó không xa.

Ma khí lan tỏa không ngừng, chỉ trong chốc lát, lĩnh vực ma diễm đã bao trùm một phần tư Tranh Minh chủ thành. Uy áp càng lúc càng đậm đặc, khiến không khí trở nên nặng nề tới mức ngạt thở.

“Đỗ tông chủ, đám người Cổ Tây Sa đang trấn giữ nơi đó. Có lẽ bọn chúng đã xảy ra xung đột với người của Ám Tông.” – Hàn Nham đứng bên cạnh lập tức bẩm báo.

“Ta đương nhiên biết chuyện này, thứ ta muốn hỏi là cỗ khí tức kia rốt cuộc là thứ gì?” – Đỗ tông chủ chỉ tay về phía chân trời đang bị oán khí và ma diễm bao phủ quỷ dị.

“Chuyện này...” – Hàn Nham nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào.

Hắn nhận ra đây là lĩnh vực của một sinh linh cực kỳ cường đại, nhưng loại năng lượng phân hóa rõ rệt hai màu ngân – hắc như thế này thì quả thực là chuyện xưa nay chưa từng thấy. Lần đầu chứng kiến cảnh tượng quỷ dị này, hắn hoàn toàn không thể đoán định đó thuộc về chủng tộc nào.

“Phía bên kia không xảy ra sơ sót gì chứ?” – Đỗ tông chủ liếc nhìn Hàn Nham, trầm giọng hỏi.

“Bẩm tông chủ, mọi thứ đã được sắp xếp chu toàn. Chỉ cần có hồn sủng hiếm có với huyết thống cao chạy ra, chúng ta sẽ lập tức giăng thiên la địa võng bắt gọn.” – Hàn chưởng môn cung kính đáp lời.

“Được, chuyện ở đây cứ giao cho thuộc hạ lo liệu. Chúng ta qua đó xem sao!” – Đỗ tông chủ hướng mắt về phía lĩnh vực ma diễm, ra lệnh.

Hàn chưởng môn khẽ gật đầu, niệm chú triệu hoán ra Quang Cự Hổ.

Đỗ tông chủ thì triệu hoán một đầu Long Thủ Ma Ưng. Nó mang trên mình cái đầu uy nghiêm của Long tộc, khí vụ lượn quanh, nhưng thân hình lại là của Ưng tộc mạnh mẽ cường tráng, toàn thân tỏa ra hào quang hoàng kim tôn quý.

Nhìn Đỗ tông chủ cưỡi Long Thủ Ma Ưng bay vút lên trời, rồi lại nhìn lại Quang Cự Hổ của mình có phần lép vế, Hàn chưởng môn không khỏi dâng lên niềm ngưỡng mộ sâu sắc.

Trong Thần Tông, địa vị giữa chưởng môn và phó tông chủ chỉ cách nhau một bậc, nhưng Hàn chưởng môn thừa hiểu khoảng cách thực lực này cả đời hắn khó lòng vượt qua, trừ phi gặp được đại cơ duyên.

Gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, Hàn chưởng môn thúc giục Quang Cự Hổ đạp không đuổi theo sau.

Phía bên trong Nguyệt Cung, Cao phu nhân vội vã đi về phía tẩm cung.

“Sự tình không ổn rồi, cả Đỗ tông chủ và Hàn chưởng môn của Thần Tông đều đang tiến về khu vực hậu sơn.” – Cao phu nhân gấp gáp lên tiếng.

Thiện Ác Nữ Vương đang lười biếng nằm trên chiếc trường kỷ phủ gấm, đôi mắt nửa nhắm nửa mở đầy vẻ uể oải. Thế nhưng ngay khi nghe thấy tên hai người kia, ánh mắt nàng lập tức biến đổi sắc sảo.

“Ngươi hãy đích thân thực hiện kế hoạch đó đi.” – Thiện Ác Nữ Vương dặn dò Cao phu nhân.

“Thánh nữ, vậy ngài định...?” – Cao phu nhân có chút nghi hoặc.

“Đúng lúc ta cũng cần mượn lực lượng của hắn một chút.”

Thiện Ác Nữ Vương chậm rãi đứng dậy, lớp lụa mỏng manh trên người trượt xuống, để lộ làn da trắng ngần như tuyết, mê hoặc lòng người.

Cao phu nhân không dám nhìn thẳng. Dẫu là phận nữ nhi, bà vẫn cảm thấy việc nhìn vào thân thể Thánh nữ là một hành vi khinh nhờn không thể dung thứ.

Thiện Ác Nữ Vương khoác lên mình bộ y phục trang nhã, ung dung lướt qua trước mặt Cao phu nhân.

Đỗ tông chủ và Hàn chưởng môn không mang theo bất kỳ thuộc hạ nào khi tiến về phía bắc, bởi họ biết Cổ Tây Sa đang phục kích người của Ám Tông ở đó.

Kỳ thực, Đỗ tông chủ vốn định tới hậu sơn Thần Tông để chứng kiến cảnh tượng các loại hồn sủng huyết thống cao cấp tháo chạy khỏi Ấn Cốc, rơi vào cạm bẫy lão đã kỳ công sắp đặt. Thế nhưng luồng ma khí nồng nặc ở phương bắc lại khiến lão liên tưởng đến một chủng tộc đáng sợ.

Đó chính là Hắc Yểm Ma.

Đỗ tông chủ nhận ra khí tức nơi đó cực kỳ giống với Hắc Yểm Ma – chủng tộc mang huyết thống cao quý nhất trong Yểm Ma nhất tộc, cũng là loài sinh vật tà ác và cuồng bạo bậc nhất thế gian.

Chỉ khi đạt đến cảnh giới như Đỗ tông chủ, người ta mới thấu hiểu tầm quan trọng của huyết thống. Ấn Cốc tuy có vô số chủng tộc mạnh mẽ, nhưng lão không ngờ ngay cả Hắc Yểm Ma cũng xuất hiện tại đây.

Lúc này, chỉ cần bắt được một con Hắc Yểm Ma, Đỗ tông chủ cảm thấy bao nhiêu năm tâm huyết bố trí kế hoạch này đều hoàn toàn xứng đáng.

“Kỳ quái, tại sao lại có cả ngân ma diễm?”

Đỗ tông chủ bay lên cao, dần dần nhìn rõ lĩnh vực ma hỏa đang phân chia hai màu đen trắng rõ rệt.

Hai luồng ma hỏa tách biệt nhưng lại hòa quyện, tạo nên một khung cảnh vô cùng chấn động. Đây không phải là sức mạnh của Bạch Yểm Ma và Hắc Yểm Ma hợp lực, mà là một sự dung hợp hoàn mỹ phát ra từ một cá thể duy nhất.

“Ma khí thật kinh khủng!”

Càng tiến gần, Hàn chưởng môn càng thêm kinh hãi. Ban nãy đứng xa nhìn, hắn chỉ thấy ma khí mịt mờ, nhưng khi thực sự đối mặt với lĩnh vực này, hắn mới cảm nhận được thực lực của con ma đầu kia đáng sợ đến nhường nào, tâm can không tự chủ mà run rẩy.

Bất chợt, một Ma ảnh lửng lơ giữa tầng không, đôi mắt cuồng ngạo nhìn xuống chúng sinh phía dưới.

Thân hình con quái vật ấy vô cùng tà dị, một nửa là ngân sắc, một nửa là hắc ám, hai luồng ma diễm luân phiên hoán đổi. Lúc này, bàn tay ma quỷ của hắn đang bóp chặt cổ họng một nam tử, chỉ cần hắn khẽ động ngón tay, kẻ kia chắc chắn sẽ hồn phi phách tán.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tái Sinh Vô Hạn Trong Thế Giới Quỷ Dị
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN