Chương 1613: Tìm về ký ức
Ngày thường mỗi khi Sở Mộ trở về Cung điện đều sẽ tùy ý chào hỏi mọi người, nhưng chẳng biết từ lúc nào, bọn họ đã đồng loạt thay đổi cách xưng hô, thống nhất gọi hắn một tiếng Sở Vương.
Những người khác gọi thì thôi, đằng này ngay cả Đằng Lãng cũng mở miệng một tiếng Sở Vương, hai tiếng Sở Vương khiến hắn nghe mà nhức cả đầu, trong lòng quả thực chẳng thấy thoải mái chút nào.
“Ta đây chẳng phải đang tỏ lòng tôn kính với ngươi sao? Ngươi đến Tranh Minh chủ thành lâu như vậy, mau kể vài chuyện sảng khoái cho ta nghe chút nào!” Đằng Lãng cười hì hì trêu chọc.
“Chuyện đó dài lắm, giờ ta không rảnh tiếp ngươi. Cút đi!” Mối quan hệ giữa Sở Mộ và Đằng Lãng vốn đã quá thân thiết, hắn dứt khoát đuổi khéo cho xong chuyện.
Đi qua hậu điện, Sở Mộ gặp Uyển Trữ công chúa tại Thánh Thư Quán, rồi lại bắt gặp Thượng Hằng và Đình Lan trên dãy hành lang dẫn tới đại điện. Tiếp đó là đại bá Sở Thiên Hằng cùng mấy đệ tử Sở gia không quản ngại dặm trường xa xôi tìm đến chúc mừng đại hôn.
Cả đoạn đường vừa đi vừa dừng, chào hỏi nói cười cũng tiêu tốn không ít thời gian.
Khi hắn đứng trước cửa trang viện của mình thì trời đã về đêm. Lúc này hắn mới nhận ra nơi ở của mình đã được trang hoàng lộng lẫy, chẳng khác nào một hoa viên tiên cảnh, từ trên tường đến dưới đất đều rực rỡ sắc tím của hoa Tử Xuyến, hương thơm say đắm lòng người.
Đám thị nữ đang bận rộn cắt tỉa hoa lá, kẻ quét dọn sân vườn, tiếng nói cười ríu rít không dứt. Không khí nơi này thật tường hòa và êm ả, bất giác Sở Mộ cũng nở nụ cười vui vẻ, áp lực đè nặng trong lòng dường như vơi đi vài phần.
Mấy vị nữ quản sự lớn tuổi đi lại đôn đốc, sắp xếp công việc cho các thị nữ một cách ngăn nắp, đâu ra đó. Có lẽ họ đã nhận được chỉ thị phải chuẩn bị chu toàn mọi thứ trước ngày đại hôn, thái độ vô cùng nghiêm túc, không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nhỏ nào.
Bước vào trong trang viện, Sở Mộ chợt nghe thấy tiếng cười quen thuộc, trong trẻo như chuông bạc, mang theo một ma lực đặc biệt khiến lòng người tan biến mọi phiền muộn.
“A? Ca ca về rồi!” Chủ nhân của tiếng cười vừa nhận ra Sở Mộ liền xoay người nhào tới.
Một thân thể mềm mại như làn gió thơm ập vào lòng Sở Mộ, đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy hắn không buông.
“Một năm không gặp, muội lại trưởng thành và xinh đẹp hơn rồi.” Sở Mộ thân thiết véo nhẹ vào gò má phúng phính của nàng. Trữ Mạn Nhi giờ đây đã thực sự là một đại mỹ nhân, chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười cũng đủ khiến bao người điên đảo.
“Thật không?” Trữ Mạn Nhi hiếm khi được Sở Mộ khen ngợi, trong lòng vui sướng vô cùng.
“Lừa muội thôi, vẫn chỉ là một tiểu nha đầu.” Nhìn vẻ mặt đắc ý của nàng, Sở Mộ cố ý châm chọc một câu.
“Không được gọi muội là tiểu nha đầu, muội hai mươi tuổi rồi đó!” Trữ Mạn Nhi phụng phịu đáp.
“Tỷ tỷ muội đâu? Nàng ở trong phòng sao?” Sở Mộ hỏi.
“Không có ở đây.”
“Vậy nàng ở đâu?”
“A di nói không được tiết lộ cho ca ca.” Trữ Mạn Nhi tỏ thái độ cực kỳ kiên quyết.
“Tại sao?” Sở Mộ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao đại hôn sắp tới mà hắn lại không được gặp Diệp Khuynh Tư?
“A di nói, trước khi hôn lễ diễn ra, ca ca phải tự mình đi tìm tỷ tỷ. Sau khi tìm được rồi, nàng mới chịu gả cho huynh.” Giọng điệu Trữ Mạn Nhi vô cùng nghiêm túc.
“Còn có quy củ này sao? Sao ta không biết nhỉ?” Sở Mộ lúc này đang rất muốn gặp Diệp Khuynh Tư. Mỗi khi tâm trạng sa sút, nàng chính là bến đỗ bình yên nhất của hắn.
“Ca ca thật ngốc, đây là tập tục trước hôn nhân. Phải xem ca ca có tìm được tỷ tỷ hay không, nếu tìm không ra thì hôn lễ này coi như hủy bỏ.” Trên mặt Trữ Mạn Nhi hiện lên nụ cười tinh quái, hệt như một tiểu ác ma đang chờ xem kịch vui.
Sở Mộ gãi đầu, hắn thực sự chẳng biết cưới vợ lại lắm quy tắc đến thế. Nói thật, làm sao hắn biết Diệp Khuynh Tư đã đi đâu? Tân Nguyệt Địa rộng lớn nhường này, dù hắn có đi đi lại lại mấy vòng cũng chưa chắc đã tìm thấy nàng.
“Mạn Nhi à, Mạn Nhi ngoan, lén nói cho ca ca biết nàng đang trốn ở đâu được không?” Sở Mộ hạ thấp giọng nài nỉ.
“Ca ca phải tuân thủ tập tục chứ.” Vẻ mặt Trữ Mạn Nhi vô cùng đoan chính.
“Vậy không có gợi ý nào sao?” Sở Mộ lại hỏi tiếp.
Sở Mộ thừa biết Trữ Mạn Nhi đang cầm lông gà làm lệnh tiễn, nhìn cái điệu bộ chấp hành nhiệm vụ kiên quyết kia là biết trong đầu nàng đang ấp ủ trò gì rồi.
“Chung quy cũng chỉ là những nơi hai người từng đi qua thôi.” Có lẽ thấy làm khó được hắn là một niềm vui, Trữ Mạn Nhi cười giảo hoạt rồi nói thêm một câu.
Sở Mộ cười khổ, sao người ta cưới vợ đơn giản thế, mà đến lượt mình lại gian nan vậy chứ?
Trang viện của hắn hiện đang có quá nhiều người dọn dẹp, vì vậy hắn cùng Trữ Mạn Nhi tản bộ ra ngoài một vòng. Sau đó, tiểu nha đầu viện cớ chuồn mất, khiến hắn linh cảm bên trong chuyện này hẳn còn ẩn giấu bí mật nào đó.
Chẳng còn cách nào khác, Sở Mộ đành đi tìm Liễu Băng Lam để hỏi thăm sự tình.
Đến Nữ Tôn điện, Sở Mộ thấy Liễu Băng Lam đang nhàn nhã ngồi trong đình viện, tay cầm một quyển sách tinh xảo.
Những năm qua, với tư cách là người đứng đầu Tân Nguyệt Địa, nàng luôn bận rộn trăm công nghìn việc, hiếm khi Sở Mộ thấy nàng có được giây phút thanh thản như thế này.
Khi Liễu Băng Lam trầm mặc, nàng giống như một tòa băng sơn ngàn năm, phảng phất có vài phần tương đồng với Sở Thiên Mang khi còn giả danh Thiên Lục.
Trong ấn tượng của hắn, Sở Thiên Mang vì gánh vác trọng trách nặng nề nên mới buộc phải xa lánh người thân, còn khí chất lạnh lùng của Liễu Băng Lam vốn là bẩm sinh. Bản thân Sở Mộ cũng chẳng khác là bao, xem ra người nhà hắn thực sự quá giống nhau rồi.
Sở Mộ tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai mẫu thân.
Liễu Băng Lam biết là hắn nên không ngẩng đầu lên, chỉ vỗ vỗ vào mu bàn tay hắn.
Bàn tay Sở Mộ hơi lạnh, dường như qua đó nàng cảm nhận được tâm tư bất ổn của con trai mình.
“Có chuyện gì sao?” Liễu Băng Lam ôn nhu hỏi.
Sở Mộ lắc đầu, cuối cùng vẫn quyết định không nói chuyện ở Ấn Cốc cho nàng biết.
“Khuynh Tư rất lo cho con đấy.” Liễu Băng Lam nói.
“Nàng đang đợi con sao?” Sở Mộ hỏi.
“Ừm, đi tìm nàng đi. Theo tập tục, tân nương sẽ tránh mặt vào ngày thứ năm trước đại hôn. Chú rể phải tìm được nàng trong vòng năm ngày, sau đó nắm tay nàng dẫn lên tế đàn chúc phúc. Nàng đã đợi con hai ngày rồi.” Liễu Băng Lam chậm rãi giải thích.
Sở Mộ gật đầu ra hiệu đã hiểu. Khi hắn định rời đi, Liễu Băng Lam vẫn không buông tay, dường như nàng biết con trai đang trăn trở điều gì nhưng không biết mở lời ra sao.
“Ta đã truyền tin tức về hôn lễ ra ngoài, hy vọng phụ thân con có thể biết được. Có lẽ vào lúc con và Khuynh Tư kết hôn, ông ấy sẽ đứng ở một góc nào đó dõi theo và chúc phúc cho con.” Nàng nhẹ giọng nói.
Dù thế nào đi nữa, Sở Mộ vẫn là kết tinh tình yêu của nàng và Sở Thiên Mang. Ngày vui của hắn là chuyện đại hỷ, nàng hiểu rõ tầm quan trọng của Sở Thiên Mang đối với Sở Mộ, nên mới chuẩn bị chu toàn mọi thứ, mong rằng ông sẽ xuất hiện.
Liễu Băng Lam không hiểu vì sao Sở Thiên Mang mãi không chịu lộ diện, nhưng nàng luôn cảm giác rằng ông vẫn thường đứng ở đâu đó, thầm lặng nhìn nàng, nhìn Sở Mộ.
“Vâng, con biết rồi.” Sở Mộ khẽ gật đầu, chào tạm biệt mẫu thân rồi xoay người rời đi.
Không muốn để mẫu thân nhìn thấy vẻ u sầu trên mặt mình, hắn vội vã rời khỏi Nữ Tôn điện.
Có lẽ trong quá khứ, Sở Thiên Mang thực sự đã dõi theo hắn trưởng thành từ phương xa, nhưng lần này, phụ thân e rằng khó lòng xuất hiện.
Tiết đầu hạ là lúc vạn vật sinh sôi, là giai đoạn mọi chủng tộc trên thế gian bừng bừng sức sống.
Chương 1456: Tìm về ký ức (Hạ)
Toàn bộ Tân Nguyệt Địa phủ đầy hoa thơm cỏ lạ, vô số Hoa hệ hồn sủng vui sướng bay múa, muôn loài linh thú chạy nhảy tung tăng, tìm kiếm bạn đời.
Sở Mộ quyết định bay về phía Tây.
Điểm dừng chân đầu tiên của hắn là Hướng Vinh thành, nơi vẫn luôn là thiên đường của Tinh Linh Điệp, bao quanh bởi rừng cây xanh ngắt đẹp tựa tiên cảnh.
Lượng lữ khách đổ về Hướng Vinh thành còn đông hơn cả Vạn Tượng thành. Tòa thành này thực sự rất đẹp, từng góc phố, con đường đều được chạm trổ tinh xảo, trang hoàng bằng hoa lá bắt mắt.
Sở Mộ đáp xuống ngoại ô Hướng Vinh thành, sau đó chậm rãi đi bộ vào vườn hoa trong thành.
Sở Mộ nhớ lại khoảnh khắc mình cầu hôn Diệp Khuynh Tư tại nơi này, mong nàng đồng ý gả cho mình.
Khi ấy, Diệp Khuynh Tư khẽ mỉm cười ngượng ngùng, gương mặt ửng hồng khiến Sở Mộ ngẩn ngơ say đắm.
Hai người đã ước định trọn đời ở nơi này, có lẽ nàng đang ở gần đây, âm thầm chờ hắn đến đón.
Sở Mộ bước vào vườn hoa, rồi tiến sâu vào khu rừng nơi hai người từng ôm nhau thắm thiết.
Trong rừng hoa lá vẫn nở rộ, cảnh vật chẳng khác gì ngày hôm đó. Chỉ tiếc rằng, Diệp Khuynh Tư không có ở đây.
Sở Mộ thở dài một tiếng, tiếp tục nương theo ký ức đi tìm nàng.
Địa điểm thứ hai hắn dừng chân là Linh thành, cụ thể là Bạch Hoa Lâm ở ngoại vi thành phố.
Tại nơi này, hắn đã tháo chiếc mặt nạ của nàng xuống, hai người trải qua sinh ly tử biệt rồi mừng rỡ tái ngộ. Sức mạnh của Bia Khóc không chỉ giúp linh hồn Sở Mộ hồi phục mà còn khôi phục dung mạo cho nàng, khiến tình cảm hai người thăng hoa đến cực điểm.
Sở Mộ biết Bạch Hoa Lâm hẳn là nơi khắc sâu nhất trong tâm khảm Diệp Khuynh Tư, phải chăng nàng đang chờ hắn ở đây?
Nhưng hắn vẫn không thấy bóng dáng nàng đâu. Rừng hoa trắng khẽ lay động trong gió, tiếng suối róc rách chảy qua khe đá, hắn đứng bên bờ suối, thẫn thờ hồi tưởng lại nụ hôn nồng cháy khi xưa.
Bắt đầu là những giọt nước mắt lạnh băng khiến hắn run rẩy, rồi dần chuyển thành cảm giác ấm áp, tình thâm như lửa mà cả đời này hắn không thể nào quên.
“Nàng không có ở đây sao?” Sở Mộ nhìn khu rừng trống vắng, trong lòng cảm thấy có chút hụt hẫng.
Sở Mộ cứ ngỡ nếu nàng không ở Hướng Vinh thành thì Bạch Hoa Lâm chính là nơi quan trọng nhất, đáng tiếc là hắn đã đoán sai.
Sở Mộ tiếp tục hành trình về phía Tây, chẳng mấy chốc Thiên Hạ thành đã hiện ra trước mắt.
Tòa cổ thành này gợi lại trong hắn bao nhiêu kỷ niệm, những hình ảnh kinh tâm động phách lần lượt hiện về.
Bước vào Thiên Hạ thành, hắn đi thẳng tới Tây Nhai, tìm đến một ngõ hẻm nhỏ hẹp theo trí nhớ. Ngõ hẻm hơi tối, Sở Mộ nhớ khi đó Diệp Khuynh Tư đã úp mặt vào tường mà lệ rơi đầy mặt.
Đó là lần đầu tiên Sở Mộ thấy được khía cạnh yếu đuối của nàng, dung nhan tiều tụy cùng những giọt nước mắt lăn dài khiến trái tim hắn thắt lại. Khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra Diệp Khuynh Tư đã chiếm một vị trí không thể thay thế trong cuộc đời mình.
Từ khi quen nhau ở Hàn Đàm thành, đến Đại Sở thế gia, rồi Ly thành, Thiên Hạ thành, họ đã cùng nhau đi qua gần nửa Tân Nguyệt Địa. Trong suốt quá trình đó, họ vẫn luôn duy trì quan hệ bạn đồng hành.
Lúc ấy nàng chưa bận tâm đến hắn nhiều, bản thân hắn cũng chẳng có ý định gì với nàng. Thỉnh thoảng trong giấc mơ hắn thấy hình bóng nàng, nhưng rồi cũng nhanh chóng quên đi.
Sở Mộ vẫn luôn nhớ về một Cẩn Nhu công chúa mỹ lệ thoát tục, nhưng hắn cảm thấy vẻ đẹp ấy quá xa vời, khó lòng chạm tới. Rồi chẳng biết tự lúc nào, hình bóng ấy dần phai nhạt, nhường chỗ cho thân ảnh của Diệp Khuynh Tư.
Bản thân hắn cũng không rõ mình yêu nàng từ khi nào, vì giữa hai người vốn không có nhiều khoảnh khắc rung động mãnh liệt. Họ chỉ đơn giản là cùng nhau lưu lạc, cùng nhau chiến đấu, không cần quá nhiều lời hỏi han sáo rỗng.
Những lúc vô tình chạm mắt rồi vội vã né tránh, hay những khi nàng ân cần chăm sóc, tất thảy đã khiến trái tim Sở Mộ dần tan chảy.
Ánh mắt Sở Mộ thẫn thờ nhìn vào con hẻm nhỏ, ánh sáng mờ ảo nơi đây dường như rất hợp với tâm trạng hắn lúc này.
Nhưng thật đáng tiếc, nàng cũng không có ở đây.
Đi qua ba địa danh gắn liền với những cột mốc đặc biệt, nếu nàng không ở những nơi này, vậy nàng đang ở đâu?
Trong phút chốc, Sở Mộ cảm thấy vừa mông lung vừa hổ thẹn.
Diệp Khuynh Tư luôn hiểu thấu lòng hắn, thậm chí chẳng cần nói ra nàng cũng biết hắn đang nghĩ gì.
Còn hắn thì sao? Hắn có thực sự hiểu nàng không? Ngay cả việc nàng đang chờ mình ở đâu, hắn cũng không biết chắc.
Hắn tiếp tục bay về hướng Tây, cho đến khi tới Hàn Đàm thành ở Tây giới.
Khi xưa nơi này từng xảy ra một trận Tai Hoang khủng khiếp, khoảng thời gian đó trôi qua rất nhanh, hắn cũng không dám chắc nàng sẽ chờ mình ở đây.
Vượt qua dãy sơn mạch trùng điệp, Sở Mộ nhìn thấy một tòa thành đơn độc nằm dưới chân núi.
Hàn Đàm thành giờ đây đã phát triển sầm uất hơn xưa, dòng người qua lại đông đúc, không còn vẻ hiu quạnh của ngày trước.
May mà tòa thành này vẫn còn đó, nếu nó biến mất, hắn biết tìm nàng nơi nao?
Trong lòng Sở Mộ dâng lên niềm hy vọng, hắn tiến về phía cửa thành. Hắn nhớ lần đầu gặp Diệp Khuynh Tư là khi nàng đứng cạnh ca ca Diệp Hoàn Sinh. Lúc ấy Diệp Hoàn Sinh đang mải mê tranh cãi với một nữ nhân giữa đường, còn nàng thì im lặng đứng đó, coi như không quen biết.
Ấn tượng đầu tiên và sâu sắc nhất của hắn chính là đôi chân thon dài, tuyệt đẹp của nàng. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn còn lưu luyến làn da trơn bóng, đầy quyến rũ ấy.
Hai người gặp nhau ở tòa thành này, và kể từ đó, hành trình tu hành của Sở Mộ không còn cô độc nữa.
Mỗi khi hắn bị thương, nàng sẽ trị liệu; khi hắn cô đơn, nàng sẽ trò chuyện cho hắn vui.
Trải qua bao biến cố, Sở Mộ dần nhận ra mình đã yêu nàng sâu đậm, không thể chịu nổi cảm giác thiếu vắng nàng.
Những lúc mệt mỏi, hắn chỉ muốn ôm nàng vào lòng, hít hà mùi hương thanh khiết trên cơ thể nàng rồi chìm vào giấc ngủ.
Lúc này đây, Sở Mộ cũng khao khát được ôm lấy nàng. Sau khi rời khỏi Ấn Cốc, cả tâm hồn và thể xác hắn đều rã rời, niềm tin theo đuổi từ nhỏ dường như đang rạn nứt, tan biến theo bóng lưng kiên định của phụ thân.
Đôi khi, hắn cũng như một đứa trẻ, cần một người phụ nữ dịu dàng an ủi, cần đôi bàn tay mềm mại vỗ về mới có thể ngủ yên.
Tất cả những điều đó minh chứng rằng hắn yêu nàng, yêu đến mức cả đời này không thể rời xa.
Cuối cùng, Sở Mộ cũng nở nụ cười hạnh phúc.
Bởi vì nơi cửa thành, có một nữ tử đang lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời, dáng vẻ như đang chờ đợi một ai đó.
Một cơn gió nhẹ lướt qua làm tung bay mái tóc dài của nàng, khuôn mặt xinh đẹp thoát tục, khí chất vẫn thanh lãnh như xưa.
Sở Mộ đáp xuống đất, từng bước tiến về phía trước với nụ cười rạng rỡ chưa từng có. Hắn chẳng màng đến ánh mắt của mọi người xung quanh, tiến tới ôm chầm lấy nàng vào lòng.
“Ha ha, hóa ra cô nương này đứng đây là để đợi hắn sao? Tiểu tử này cũng thật là... để người ta đợi suốt hai ngày trời.” Một lão nhân thường xuyên buôn bán ở cửa thành nhìn thấy đôi tình nhân ôm nhau liền cười vang sảng khoái.
Mọi người xung quanh cũng lộ vẻ ngưỡng mộ. Hiển nhiên họ không biết đây chính là Vương và Vương hậu của Tân Nguyệt Địa, trong mắt họ, đây chỉ là một đôi kim đồng ngọc nữ vô cùng hoàn mỹ.
Sở Mộ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Diệp Khuynh Tư không hề tô son, nhưng đôi môi mềm mại, thơm ngát của nàng đã đưa hắn vào một giấc mộng đẹp nhất thế gian.
“Chờ lâu không?” Sở Mộ mỉm cười hỏi.
Diệp Khuynh Tư khẽ lắc đầu, trong mắt lấp lánh tia sáng của tình yêu và sự say mê mãnh liệt.
Dù đã bên nhau bao lâu, cảm giác thân thuộc vẫn không hề phai nhạt. Mỗi khi xa cách dù chỉ một thời gian ngắn, hắn lại nôn nóng muốn được gặp nàng ngay lập tức.
Sở Mộ đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối cho nàng, thì thầm:
“Đi thôi, sau này chúng ta sẽ dành thật nhiều thời gian để ‘sáng tạo’ ra một tiểu Sở Mộ, hoặc là một tiểu Khuynh Tư.”
Diệp Khuynh Tư vốn đang đắm chìm trong sự lãng mạn, nghe câu nói đó liền bị phá hỏng bầu không khí. Nàng liếc nhìn Sở Mộ, hứ một tiếng:
“Vẫn cái tính tình y hệt lần đầu gặp mặt, hừ, một bụng toàn ý nghĩ xấu xa.”
“Biết rõ vậy mà nàng vẫn không chịu rút lui sao?” Sở Mộ cười trêu.
Thấy nàng định dỗi, Sở Mộ biết mình đã được hời còn khoe mẽ, vội vàng chuyển chủ đề:
“Mà sao nàng lại đứng đây chờ ta?”
“Ta đang nghĩ, nếu như năm đó chúng ta không gặp nhau ở tòa thành này, không cùng nhau đồng hành, liệu giờ đây chúng ta có phải là hai người xa lạ, vẫn tiếp tục sống cuộc đời cô độc của riêng mình hay không. Nghĩ đến chuyện đó, ta cảm thấy sợ hãi vô cùng.”
Diệp Khuynh Tư ôm chặt lấy cánh tay Sở Mộ, như thể sợ hắn sẽ đột ngột biến mất.
Sở Mộ nhìn quanh tòa thành một lượt, khung cảnh vẫn bình dị, dòng người vẫn tấp nập.
Cuộc gặp gỡ tại đây thực sự mang ý nghĩa trọng đại, là khởi đầu cho một hành trình vượt qua bao gian nan, cách trở để cuối cùng có thể cùng nhau bước tới hôn nhân. Nếu không có tòa thành này, có lẽ mùa hạ năm nay, cả hai vẫn còn đang mải miết trong sự cô độc và mông lung.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần