Chương 1632: Hải quân Tân Nguyệt anh dũng thiện chiến

Trên dòng sông băng cực hàn, chẳng biết từ lúc nào bão tuyết đã mịt mù khắp lối. Sắc xanh của bầu trời dần bị che lấp, chỉ còn lại cuồng phong và tuyết trắng vây khốn tầm nhìn, cái lạnh thấu xương tạt thẳng vào mặt.

Bên tai mọi người vang lên những tiếng gào thét phẫn nộ, thi thoảng từ trong màn tuyết, hàng loạt Băng Nhận và Phong Liêm xé gió lướt qua, găm sâu vào lòng băng lạnh lẽo.

Khi hải quân Tân Nguyệt vượt qua một ngọn núi băng sừng sững, ai nấy đều không kìm được mà hít vào một hơi khí lạnh. Trên cánh đồng băng mênh mông phía trước, vô số cặp mắt đỏ ngầu của đám quái vật hiện ra. Chúng chia thành từng đàn, gườm gườm nhìn về phía đoàn người, dường như đã nhận ra lũ nhân loại này đang xâm phạm lãnh địa với ý đồ bất thiện.

“Gào!”

“Rống... rống... rống!”

Trên không trung truyền đến tiếng kêu chói tai của đám quái điểu, chúng không ngừng vỗ cánh, khiến lông vũ hóa thành tuyết rơi phủ kín đất trời. Có lẽ trận bão tuyết đột ngột vừa rồi chính là kiệt tác của lũ quái điểu này. Hải quân Tân Nguyệt thậm chí còn chẳng nhận ra chúng đã xuất hiện trên đầu mình từ khi nào.

Sở Mộ không ngờ đám quái vật này đã mai phục từ lâu. Hắn lướt mắt nhìn qua quân đoàn hải quân Tân Nguyệt, dùng hồn niệm khuếch đại thanh âm:

“Chuẩn bị chiến đấu!”

Mọi người lập tức niệm chú ngữ, nhanh chóng triệu hồi Hồn sủng. Hơn một ngàn đầu Hồn sủng cấp Chúa Tể chiếm cứ toàn bộ tuyết sơn, khí thế hừng hực lan tỏa, ngưng tụ thành một luồng khí tràng ngăn cách bão tuyết bên ngoài.

“Đây là cái gì?”

Một gã tiểu đội trưởng kinh hãi chỉ về phía hai điểm sáng khổng lồ phía trước. Hai điểm sáng to như cửa hang động đang nhấp nháy đối diện quân đoàn, mang lại cảm giác quỷ dị khó tả.

Chợt hai điểm sáng ấy lóe lên hung quang, cả dãy núi băng bỗng rung chuyển, phát ra những tiếng đùng đùng như sấm dậy. Một bóng hình khổng lồ chiếm trọn tầm mắt dần hiện ra, không ai rõ sinh vật kia rốt cuộc to lớn đến nhường nào. Đến lúc này, hải quân Tân Nguyệt mới bàng hoàng nhận ra đó chẳng phải là sơn mạch, mà là một con Băng thú hung tàn, và hai điểm sáng kia chính là đôi mắt của nó.

Cực Thiên Băng Ma.

Thân hình Vũ Vân Long vốn đã to lớn vượt xa đại đa số các chủng tộc Hồn sủng, vậy mà khi bay lượn trên đầu Cực Thiên Băng Ma, nó chỉ nhỏ bé như một hạt đậu, nếu không nhìn kỹ thì khó lòng phát hiện ra.

“Trời đất ơi! Đây là quái vật phương nào?”

Các thành viên hải quân Tân Nguyệt đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết lặng. Họ từng xông pha khắp các hải vực quanh Hằng Hải, hải thú gì cũng đã gặp qua, nhưng chưa từng thấy sinh vật nào khổng lồ đến mức này.

Cực Thiên Băng Ma thuộc Cự Nhân tộc, toàn thân bao phủ bởi một tầng băng khải dày cộp, bốn chân tráng kiện như cột trụ chống trời, móng vuốt sắc lẹm đầy uy lực, thân thể dài dằng dặc như một dãy núi. Mỗi khi nó cử động đều kéo theo địa chấn kinh hoàng, mỗi bước chân lún xuống tạo thành hàng loạt khe nứt. Quanh thân nó luôn có những luồng hàn phong khủng khiếp, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh vật nào dám lại gần.

Dưới chân Cực Thiên Băng Ma còn có vô số quái vật cấp Chúa Tể. Dẫu hình thể của chúng cũng cao tới hơn trăm thước, nhưng đứng cạnh Cực Thiên Băng Ma, chúng chỉ như những kẻ làm nền nhỏ bé.

“Rống!”

Cái miệng khổng lồ mở ra, vòm họng sâu thẳm như hố đen muốn nuốt chửng cả bầu trời. Tiếng gầm thét xuyên qua bão tuyết, ập thẳng vào hải quân Tân Nguyệt. Họ vốn đã quen với sóng to gió lớn, nhưng chưa từng chứng kiến cảnh tượng tuyết lở kinh thiên động địa thế này, so với sóng thần còn khủng khiếp hơn gấp bội.

“Ta và Vũ Vân Long sẽ đối phó Cực Thiên Băng Ma, các ngươi hãy mau chóng xử lý đám quái vật và quái điểu cấp Chúa Tể kia.”

Sở Mộ đứng nơi đầu chiến tuyến, dặn dò Hùng Thủ Viên Tuế.

Viên Tuế gật đầu nhận lệnh, không nói một lời. Cực Thiên Băng Ma là kẻ địch vượt quá khả năng của họ. Hải quân Tân Nguyệt có mặt ở đây là để giảm bớt áp lực từ quân đoàn quái vật, không để chúng quấy nhiễu trận chiến giữa Sở Vương và Băng thú.

“Khuynh Tư, nàng hãy hỗ trợ họ.”

Sở Mộ nói với thê tử của mình. Hải quân Tân Nguyệt là lực lượng nòng cốt của Tân Nguyệt Địa, trận chiến này họ không chiếm ưu thế tuyệt đối, thậm chí chỉ có thể coi là ngang ngửa. Nếu chiến sự kéo dài, hải quân chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề, Sở Mộ buộc phải tìm cách bảo toàn tính mạng cho binh sĩ.

Có Diệp Khuynh Tư ở đây, nàng có thể trị thương hiệu quả cho binh sĩ. Chỉ cần không bị một đòn chí mạng, quân đội sẽ không đến mức hao binh tổn tướng quá nhiều.

“Cứ yên tâm giao cho thiếp!”

Diệp Khuynh Tư gật đầu đáp lại. Hôm nay, nàng khoác trên mình bộ trường bào trắng muốt, đứng hiên ngang trên đỉnh núi. Sở Mộ hạ lệnh cho hải quân lấy Diệp Khuynh Tư làm trung tâm để dàn trận.

Quân đoàn lập tức di chuyển, từng tiểu đội tản ra vây quanh Diệp Khuynh Tư, ai nấy đều trầm mặc chuẩn bị xung phong. Nàng khẽ niệm chú ngữ, triệu hồi Băng Hỏa Yêu Tinh, gia trì cho binh sĩ một tầng băng khải. Những người lính dày dạn trận mạc đều hiểu rõ giá trị của một Hồn sủng sư phụ trợ; chỉ cần bảo vệ tốt vị trí này, thực lực tổng thể sẽ tăng lên gấp bội, chẳng còn nỗi lo mất mạng vì trọng thương.

Nhờ tầng băng khải của Diệp Khuynh Tư, phòng ngự của hơn một ngàn Hồn sủng cấp Chúa Tể tăng thêm ba phần, tạo thêm một tầng bảo hộ vững chắc trước đám quái vật.

Chưa dừng lại ở đó, Linh Âm Thiếp cũng được triệu hồi, tiếng nhạc du dương vang vọng khắp chiến trường. Vô số cánh hoa phiêu lãng giữa không trung, mang theo ánh sáng trị liệu thẩm thấu vào quân đoàn.

“Đây là những cánh hoa trị liệu, có tác dụng hồi phục thể lực và chữa lành vết thương liên tục. Nếu các ngươi hoặc Hồn sủng bị thương, hãy cố gắng di chuyển đến vùng có hoa dày đặc, hiệu quả sẽ tốt hơn.”

Diệp Khuynh Tư dùng tâm niệm truyền âm nhắc nhở. Các thủy thủ ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện bão tuyết quanh mình đã bị thay thế bởi một vùng cánh hoa rực rỡ. Nếu đúng như lời nàng nói, chẳng phải họ sẽ luôn được trị thương hay sao? Hai kỹ năng quần thể này đã củng cố niềm tin cho hải quân Tân Nguyệt, khiến khí thế của họ bùng nổ mạnh mẽ.

“Đến đây đi! Để lão tử được giết một trận thống khoái!”

Một gã đội trưởng hải quân hô lớn, đôi mắt rực cháy vẻ cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào bầy quái vật đang tràn tới như triều dâng. Hắn là một mãnh tướng có tiếng trong hải quân Tân Nguyệt, từ nhỏ đã bôn ba khắp các vùng biển, tôi luyện nên một thân huyết tính kinh người. Từ khi gia nhập hải quân, thực lực của hắn thăng tiến vượt bậc chỉ trong vài năm ngắn ngủi.

Hải quân Tân Nguyệt có rất nhiều thành viên ký kết hồn ước với Ma Linh tộc, vì vậy quá trình tu luyện của họ vô cùng thuận lợi. Nhờ nỗ lực cùng nguồn tài nguyên dồi dào, họ đã trở thành những tinh anh thực thụ của Tân Nguyệt Địa, trong huyết quản luôn sục sôi một luồng nhiệt huyết chiến đấu không ngừng nghỉ.

Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ​ [A time to remember]
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN