Chương 1644: Hạo Kiếp Hải Yêu
Nãy giờ Sở Mộ vẫn luôn giữ thái độ cảnh giác, bởi lẽ thực lực của ba con Quan Yêu này vô cùng thâm hậu. Nếu chúng bất chợt phát động tấn công, hắn chắc chắn sẽ gặp không ít phiền toái. Nào ngờ khi Trữ Mạn Nhi vừa tiến lại gần, chúng lại ngoan ngoãn như ba con mèo nhỏ, để mặc nàng tùy ý vuốt ve.
Xem ra, ngay cả Hồn sủng cấp Bất Hủ cũng không thể kháng cự được năng lực thiên phú đặc thù của Trữ Mạn Nhi.
“Ca ca, chúng sẽ dẫn đường cho chúng ta.”
Trữ Mạn Nhi nở nụ cười rạng rỡ, vừa dứt lời đã nhún người nhảy lên lưng một con Quan Yêu.
“Ta tự đi được!”
Sở Mộ cảm nhận được đám Quan Yêu này chỉ thân thiện với mỗi mình Trữ Mạn Nhi, còn đối với hắn thì hoàn toàn ngó lơ, xem như không tồn tại.
“Vậy ca ca phải cố gắng lên nha! Tốc độ của chúng nhanh lắm đó.”
Nàng cười khanh khách, dáng vẻ hưng phấn như vừa tìm được một trò chơi mới lạ.
“Yên tâm, không lạc được đâu!”
Vừa dứt lời, ba con Quan Yêu đã hóa thành một luồng gió lốc, đưa Trữ Mạn Nhi biến mất ngay tức khắc.
Sở Mộ sững sờ, không ngờ tốc độ của Quan Yêu lại kinh người đến thế. Hắn nhìn thoáng qua những gợn sóng không gian còn sót lại, sau khi xác định được phương vị liền vội vàng thi triển Thác Vị Ma Ảnh đuổi theo.
Đuổi được một đoạn, tiếng cười của Trữ Mạn Nhi đã văng vẳng bên tai.
Tiếng cười ấy vang vọng giữa rừng già, trong trẻo như tiếng chuông bạc, khiến lòng người bao phiền não đều tan biến.
Những sinh vật trong rừng nghe thấy tiếng cười cũng ngoái đầu nhìn lại, tò mò muốn biết âm thanh ấy phát ra từ đâu. Sở Mộ nhìn kỹ, thấy bóng dáng nàng thấp thoáng sau những tán lá, gương mặt tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Xem ra Thiên Cảnh Yêu Trủng này có nhiều nét tương đồng với Tịch Tĩnh Lâm. Tại nơi này, Trữ Mạn Nhi đã tìm lại được cảm giác của những ngày thơ ấu sống bên cạnh Thế Chủ Thụ. Chính vì vậy, nụ cười của nàng mới thuần khiết đến thế, bởi đó là niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
Nàng là một tiểu tiên nữ thuần chân, hoàn mỹ, vốn dĩ nên được sống trong cảnh an nhàn, xa rời thế sự. Thuở còn ở Tịch Tĩnh Lâm, Phong Ưng nhất tộc đã dùng tính mạng để bảo vệ nàng, ngay cả Hà Thương đến chết cũng không muốn nàng phải chịu chút ưu phiền nào. Chỉ cần là sinh linh còn chút lương tri, hẳn sẽ không ai nỡ nhìn thấy nàng bị tổn thương.
Bởi lẽ nàng là đứa con của tự nhiên, là nhân loại thuần khiết duy nhất còn tồn tại trên cõi đời này.
Đám Quan Yêu băng qua rừng rậm, đạp lên những cành cây cổ thụ, tốc độ mỗi lúc một nhanh. Vô số dây leo đan xen giữa các tán lá tạo thành một con đường đặc biệt kéo dài tít tắp.
Chúng cực kỳ linh hoạt, di chuyển thoăn thoắt như những cơn gió. Sở Mộ phải dốc hết bản lĩnh mới không bị bỏ lại phía sau.
Hắn nhận ra con đường này vốn là một mê trận hệ Mộc, chỉ cần mất dấu đám Quan Yêu, rất có thể sẽ bị lạc lối vĩnh viễn trong này.
Dường như đám Quan Yêu đang cố ý khảo nghiệm thực lực của Sở Mộ, tốc độ của chúng không ngừng gia tăng, lại còn liên tục chuyển hướng khiến hắn vô cùng đau đầu. Mỗi khi hắn vừa nhìn thấy bóng dáng chúng thì ngay lập tức chúng lại biến mất trong nháy mắt.
Nếu ở nơi trống trải không có vật cản, Sở Mộ hoàn toàn có thể dễ dàng vượt qua ba con Quan Yêu. Nhưng nơi đây là rừng rậm thâm u, thực vật giăng kín lối, hắn vốn không quen thuộc với địa hình này nên gặp phải trở ngại không nhỏ.
“Hí!”
Sau một hồi lâu, Sở Mộ nghe thấy tiếng kêu gọi của Dạ.
Dạ muốn ra ngoài, bởi nếu cứ tiếp tục như vậy, bản thân hắn rất khó lòng đuổi kịp đám Quan Yêu kia.
Địa hình rừng rậm vốn là sở trường của Dạ, Sở Mộ cũng không miễn cưỡng, lập tức niệm chú ngữ triệu hoán Dạ ra trước mặt.
Hắn nhảy lên lưng Dạ, một bóng đen lập tức lao đi như tia chớp, chỉ để lại cái đuôi trắng muốt phiêu dật vẽ nên một quỹ đạo tuyệt mỹ.
Tốc độ và sự linh hoạt của Dạ vượt xa Sở Mộ, nhất là trong hoàn cảnh này, ưu thế của nó càng được thể hiện rõ rệt.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng của ba con Quan Yêu đã hiện ra trong tầm mắt. Dù chúng có thay đổi phương hướng thế nào cũng không thể làm khó được Dạ. Cuối cùng, Dạ đã chạy song song cùng đám Quan Yêu trên một đường thẳng.
Nếu như Dạ biết rõ lộ trình, e rằng nó đã sớm bỏ xa đám Quan Yêu lại phía sau rồi.
“Ca ca thật đáng ghét, sao huynh lại gọi Dạ ra chứ!”
Thấy Sở Mộ đã đuổi kịp mình, Trữ Mạn Nhi bĩu môi, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên thật cao.
Nàng khó khăn lắm mới có cơ hội làm khó ca ca một chút, kết quả lại bị huynh ấy bắt kịp nhanh như vậy, trong lòng không khỏi có chút mất hứng.
Tốc độ di chuyển của cấp Bất Hủ vốn dĩ vô cùng đáng sợ, vậy mà chạy ròng rã bấy lâu vẫn chưa thấy điểm cuối của rừng già. Có thể thấy diện tích khu rừng này rộng lớn đến nhường nào.
Cả đoàn tiếp tục tiến về phía trước, khoảng vài canh giờ sau, trò chơi đuổi bắt cuối cùng cũng kết thúc. Hiện ra trước mắt Sở Mộ là một cây cổ thụ chọc trời.
Sở Mộ nhớ lại khi xưa chiến đấu ở Đông Cuồng Lâm, hắn từng gặp không ít Hồn sủng thuộc chủng tộc hệ Mộc, trong đó Vạn Đồng Ma Thụ vốn có thân hình cực kỳ khổng lồ, tán cây vươn tới tận trời xanh.
Thế nhưng, so với cây cổ thụ trước mặt này, Vạn Đồng Ma Thụ chẳng khác nào một hạt mầm bé nhỏ đứng cạnh đại thụ mà thôi.
Quan Yêu dẫn Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi leo lên những nhánh cây cổ thụ. Trên thân cây chi chít những lỗ hổng, nhìn qua tựa như những huyệt động dành cho sinh linh trú ẩn.
Đi theo đám Quan Yêu vào một huyệt động, bên trong là những lối đi thông suốt bốn phương tám hướng. Trên đường đi, hắn còn thấy không ít tổ ấm của các Hồn sủng thuộc hệ Yêu Linh.
Trong thân cây khổng lồ này lại tồn tại vô số sinh mệnh, càng đi sâu vào trong, không gian lại càng mở rộng.
Thỉnh thoảng có vài tia nắng len lỏi chiếu xuống, khiến Sở Mộ có cảm giác như đang bước vào một tòa cổ bảo kỳ bí.
Có lẽ chẳng ai ngờ được bên trong một gốc cây lại ẩn chứa cả một thế giới diệu kỳ đến thế.
“Ca ca, chúng nói Ly lão nhân ở ngay chỗ này.”
Trữ Mạn Nhi chỉ vào một huyệt động đơn sơ phía trước.
“Ừ.”
Sở Mộ gật đầu, cất bước xuyên qua những sợi dây leo rỗng ruột, chậm rãi tiến vào căn nhà gỗ kỳ lạ kia.
“Các ngươi tới rồi.”
Dường như Ly lão nhân đã sớm biết Sở Mộ sẽ đến, hắn còn chưa kịp bước vào thì thanh âm của lão đã vang lên từ bên trong.
Căn nhà gỗ không có cửa, hắn bước vào liền thấy Ly lão nhân khoác một chiếc áo choàng rộng thùng thình đang ngồi trên ghế, tay cầm chén gỗ nhâm nhi thứ gì đó. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên người lão, trông vô cùng nhàn nhã và ấm áp.
“Ơ?”
Trữ Mạn Nhi vừa nhìn thấy Ly lão nhân liền thốt lên kinh ngạc, bởi nàng nhận ra hình dáng của lão nhân này cực kỳ giống với Ly lão nhi. Từ vóc dáng đến cái đầu báo đều y hệt, điểm khác biệt duy nhất chính là lão nhân này có chòm râu bạc trắng và những nếp nhăn hằn sâu dấu vết của thời gian trên trán.
“Tiểu cô nương, ngươi chính là người kế thừa của Thế Chủ Thụ phải không?”
Ly lão nhân mỉm cười ôn hòa, nhìn Trữ Mạn Nhi hỏi.
“Làm sao ngài biết được ạ?”
Trữ Mạn Nhi mở to hai mắt, kinh ngạc hỏi lại.
Ly lão nhân chỉ cười không đáp, sau đó ánh mắt lão lướt qua Sở Mộ, cuối cùng dừng lại trên người Dạ đang đứng bên cạnh.
Huyết văn trên người Dạ đã quá rõ ràng, khí tức của nó không còn mang theo linh tính của sinh mạng bình thường nữa. Ly lão nhân chỉ cần liếc mắt đã nhận ra Dạ đã bị thi hóa vô cùng nghiêm trọng.
“Ừm, khí tức đã mạnh hơn rất nhiều!”
Ly lão nhân nhận ra thực lực của Dạ đã tăng tiến không ít, hẳn là đã đạt tới cấp độ sơ đẳng Bất Hủ.
Năm đó, Dạ đã từ bỏ cơ hội tiến vào Thiên Cảnh Yêu Trủng, lựa chọn đi theo Sở Mộ ra ngoài lịch luyện.
Khi ấy, ngay cả Ly lão nhân cũng không dám chắc liệu Dạ có thể bước chân vào cảnh giới Bất Hủ hay không.
Vậy mà hiện tại, thực lực của Dạ không chỉ dừng lại ở chuẩn Bất Hủ mà còn mạnh mẽ hơn hẳn dự liệu của lão. Ly lão nhân tỏ vẻ hài lòng và vô cùng tán thưởng năng lực của Sở Mộ.
Lão quan sát Dạ một lúc lâu, rốt cuộc mới quay sang nhìn kỹ Sở Mộ. Dường như nhận thấy khí tức trên người hắn có điểm đặc thù, lão chậm rãi lên tiếng:
“Ngươi đã thay đổi rồi, hoàn toàn khác hẳn so với lần trước.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đế Tôn