Chương 1661: Địch nhân tứ phía

Trước đó vốn đã thăm dò kỹ lưỡng, Khuất Phong vẫn luôn cảm thấy lão hộ vệ đi theo bên cạnh Nữ Tôn Băng Lam trông rất quen mắt.

Mới đầu hắn chỉ nghĩ chẳng qua là người này có bộ dạng hơi giống mà thôi. Nhưng lời nhắc nhở của lão quản gia đã khiến Khuất Phong lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười.

Khuất Phong vốn là một cao thủ Hoàng tộc, địa vị không hề thấp. Dù là xuất hiện tại Tranh Minh đại địa hay Ô Bàn đại địa cũng khó tìm được đối thủ.

Thế nhưng bản lĩnh hiện tại của hắn, ở một mức độ nào đó, đều phải quy công cho lão giáo đầu Vũ Phong Địch. Bởi vì trước khi lão giáo đầu về hưu, ông đã từng chỉ điểm cho hắn suốt mấy tháng trời.

Trong thời gian ngắn ngủi vài tháng đó, Khuất Phong đã nhận được ích lợi không nhỏ, thực lực tăng mạnh đến mức danh tiếng lan truyền nhanh chóng trong nội bộ Hoàng tộc.

Hiện tại hắn đã là một cao thủ lừng lẫy, chuẩn bị tiến vào hàng ngũ thành viên trọng yếu. Kết quả lão phu nhân lại truyền xuống mệnh lệnh bắt người ngay trong tay lão giáo đầu, chuyện này chẳng khác nào bảo hắn đi tìm cái chết?

“Xem ra lần này chúng ta không có hy vọng tiến vào hàng ngũ thành viên trọng yếu rồi. Chỉ mong lão phu nhân không trách tội mà cách chức chúng ta là tốt lắm rồi.”

Khuất Phong thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ.

“Không thử sao biết được? Ngươi cũng nói là lão đã già rồi mà.”

Trần Tĩnh vẫn không muốn từ bỏ ý định dễ dàng như thế.

“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Khuất Phong nhìn hắn.

“Hiểu cái gì?”

“Chẳng lẽ ngươi không thấy lão đã xuất hiện bên cạnh Nữ Tôn từ lâu rồi sao? Ngươi nghĩ đây chỉ là trùng hợp thôi chắc?”

“Ý ngươi là...”

Trần Tĩnh ngẩn người, lộ vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy, bên trong tộc chúng ta đã có người âm thầm bảo vệ nàng, hơn nữa còn bắt đầu từ rất sớm.”

Hội nghị sẽ chính thức diễn ra vào ba ngày sau, trong thời gian này, thường xuyên có những người lạ mặt tiến vào Lưỡng Khôn Sơn. Đôi khi các thế lực khác nhau lại tìm cơ hội qua lại bàn bạc, tăng cường quan hệ. Vì thế chỉ trong một đoạn thời gian ngắn, thế cục nơi này trở nên vô cùng phức tạp, đặc biệt là Tân Nguyệt Địa vẫn luôn bị người ta xa lánh.

Cũng may đoàn người Hòa Thành và Tân Nguyệt Địa vẫn thường xuyên qua lại, nhờ đó Liễu Băng Lam không đến nỗi cảm thấy mình bị cô lập. Về sau cũng có thêm một vài thế lực nhỏ gia nhập vào vòng tròn lãnh thổ tự do, tình thế của Tân Nguyệt Địa mới khá hơn đôi chút.

“Trước kia ta từng tới Lưỡng Khôn Sơn, có một vị cố nhân địa vị tương đối cao. Bây giờ ta muốn đi bái phỏng người đó, Nữ Tôn có thể cùng đi với ta. Chuyện này sẽ có ảnh hưởng tốt đối với Tân Nguyệt Địa.”

Vũ Bá nói với Băng Lam.

Dạo gần đây, Liễu Băng Lam thực sự rất rảnh rỗi, cả ngày không ai tới hỏi thăm thì thôi, lại còn có không ít kẻ tới lui dò xét. Chuyện này khiến nàng có cảm giác không thoải mái.

“Vâng, cũng tốt! Đó hẳn là một vị tiền bối sao?”

Băng Lam gật đầu đáp ứng.

“Cũng chưa già lắm!”

Vũ Bá cười nói.

Băng Lam đi theo Vũ Bá tới một tòa sơn trang, rồi men theo con đường mòn đi ra phía sau núi. Khung cảnh trước mắt nàng dần mở rộng, giữa khu đất trống là một mái nhà tranh tao nhã. Đây hẳn là nơi ở của một vị lão nhân ưa thích sự thanh tịnh.

“Nữ Tôn chờ một lát, để ta vào thông báo một tiếng.”

Vũ Bá nói.

Băng Lam khẽ gật đầu, đứng bên bờ suối lẳng lặng chờ đợi. Nàng cũng hơi ngạc nhiên, một người có được trang viên riêng biệt trong lãnh địa Hoàng tộc rốt cuộc là nhân vật cỡ nào?

Căn nhà gỗ đơn giản mà sạch sẽ, bên trong chỉ đặt một cái bàn, hai cái ghế và một bộ trà cụ, hoàn toàn không có bất kỳ vật dụng dư thừa nào.

Vũ Bá đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng kéo bức mành lụa ra.

Ông cúi người thi lễ, dùng ngữ khí cung kính nói với một nam tử mái tóc đen nhánh nhưng hai bên tóc mai lại bạc trắng kỳ lạ:

“Gia chủ, nàng đang chờ ở ngoài cửa.”

Gã nam tử kia chậm rãi mở mắt, khí chất trên người lập tức biến đổi, tựa như một con Giao long vừa chợt tỉnh giấc. Hắn nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

“Ngươi nói với nàng ta muốn nghỉ ngơi, hôm nay không muốn người khác quấy rầy.”

“Gia chủ, tại sao lại như vậy? Chẳng phải ngài vẫn luôn muốn gặp nàng sao?”

Trên mặt Vũ Bá lộ rõ vẻ khó hiểu.

“Ta đứng bên cửa sổ nhìn nàng là được rồi. Nàng đang đứng bên bờ suối đúng không?”

“Chuyện này...”

Vũ Bá còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại không biết nên mở lời thế nào. Cuối cùng ông đành phải gật đầu:

“Được rồi!”

Vũ Bá định bước ra khỏi nhà gỗ, phía sau lại truyền tới tiếng của vị Gia chủ:

“Ngươi đừng đi ra ngay, đợi một lát!”

Vũ Bá nhìn thoáng qua vị Gia chủ, lập tức hiểu được ý tứ của hắn, liền đứng yên tại chỗ.

Một lát sau, Vũ Bá mới bước ra ngoài, mở lời với Băng Lam đang chờ đợi:

“Nữ Tôn, vị cố nhân của ta đang lúc tu luyện nên không muốn bị quấy rầy. Lần sau chúng ta lại đến vậy!”

“Vâng, vậy chúng ta trở về thôi!”

Băng Lam gật đầu nói.

Trên đường trở về đi ngang qua sơn trang tổ chức hội nghị, Liễu Băng Lam phát hiện nơi này tụ tập không ít người. Phần lớn đều là những gương mặt xa lạ đối với nàng. Liễu Băng Lam không muốn nhiều lời với bọn họ, vẫn giữ tốc độ như cũ đi về phía nơi ở của mình.

“Vị này không phải là Nữ Tôn Tân Nguyệt Địa, Liễu Băng Lam đó sao?”

Một gã Cương chủ lập tức nhận ra nàng, mỉm cười chào hỏi.

Vị Cương chủ này nói chuyện khá lớn tiếng, khiến những người có mặt trên hành lang đều nghe thấy rõ ràng.

Trong đám người đó, một nữ tử có mái tóc đỏ rực như lửa bước ra, cố ý chặn trước mặt Băng Lam, cười nói:

“Từ lâu đã nghe danh Nữ Tôn Tân Nguyệt Địa là một vị Băng mỹ nhân, còn mọi người thì luôn gọi ta là Hỏa phu nhân. Ta là Phái chủ Hỏa phái thuộc Nguyên Tố tông, thật vinh hạnh khi có thể gặp ngươi ở nơi này.”

Băng Lam lẳng lặng quan sát nữ nhân trước mặt, bộ dáng vẫn duy trì lễ tiết đơn giản nhưng không vội vàng trả lời.

“Lúc trước những sự việc kia là do thuộc hạ của ta thương lượng với Tân Nguyệt Địa, có lẽ bọn họ lỡ lời mạo phạm, mong Nữ Tôn đừng để trong lòng. Đúng lúc gặp nhau ở đây, nếu không ngại, chúng ta cùng ngồi xuống bàn bạc một chút về chuyện Yểm Ma Thánh vực, thấy thế nào?”

Hỏa phu nhân nói xong liền lùi lại một bước, bày ra tư thế mời gọi.

Phái chủ Nguyên Tố tông đã có lời mời, Liễu Băng Lam không thể từ chối. Hai người cùng nhau đi tới một gian đình viện vắng vẻ.

“Nếu như thành viên Hỏa phái muốn đến Yểm Ma Thánh vực tu luyện, chúng ta sẽ không cự tuyệt. Nhưng các ngươi không thể nắm quyền quản lý Yểm Ma Thánh vực, tuyệt đối không thể.”

Băng Lam đi thẳng vào vấn đề chính.

Nguyên Tố tông Hỏa phái đã cho người tới thương lượng với nàng chuyện Yểm Ma Thánh vực từ sớm. Bọn họ rất muốn thu phục Yểm Ma tộc làm Hồn sủng, trực tiếp thay thế quyền quản lý của Yểm Ma cung.

Thế lực Yểm Ma cung không thể so sánh với Nguyên Tố tông Hỏa phái, nhưng lại có vị trí vô cùng trọng yếu đối với Tân Nguyệt Địa. Nguyên Tố tông Hỏa phái đã thể hiện sự bá đạo của mình, muốn trực tiếp mua đứt Yểm Ma Thánh vực. Liễu Băng Lam làm sao có thể đáp ứng?

“Nữ Tôn, giao dịch vốn dĩ phải trải qua thương lượng, chỉ cần có lợi ích thì chuyện gì cũng có thể thông qua. Ngươi không cần thiết phải từ chối nhanh như vậy, biết đâu điều kiện chúng ta đưa ra lại khiến ngươi hài lòng thì sao?”

Hỏa phu nhân vẫn mỉm cười ôn hòa.

Cho đến lúc này, rất nhiều thế lực đang nhắm vào tám đại Thánh vực của Tân Nguyệt Địa. Nhưng trên thực tế, Yểm Ma Thánh vực mới là nơi trọng yếu nhất.

Đầu tiên, lãnh thổ Yểm Ma tộc vốn nằm trong tay Yểm Ma Thống Trị Giả do Sở Mộ phái tới trông coi. Theo diện tích Thánh vực không ngừng mở rộng, đến ngày hôm nay, thuộc hạ dưới trướng Yểm Ma Thống Trị Giả đã tương đương với một thế triều rồi.

Cho dù Liễu Băng Lam có đáp ứng giao quyền quản lý Yểm Ma Thánh vực cho Nguyên Tố tông Hỏa phái, thì Yểm Ma tộc chắc chắn cũng không bao giờ đồng ý phục tùng.

Tiếp theo, bên trong Yểm Ma Thánh vực ngoài Yểm Ma tộc ra, còn có Ma Linh tộc đang nương tựa.

Ma Linh nhất tộc xem Cẩn Nhu công chúa là Nữ vương của mình. Chủng tộc này sinh sản rất chậm, nhưng bây giờ càng lúc càng phồn vinh. Hơn nữa, cứ cách một đoạn thời gian, Ma Linh nhất tộc sẽ cử ra một vài thành viên ưu tú để ký kết hồn ước với các thanh niên cao thủ Tân Nguyệt Địa, trợ giúp bọn họ phá vỡ hạn chế đẳng cấp chủng tộc.

Mấy năm gần đây, Tân Nguyệt Địa xuất hiện nhân tài lớp lớp phần lớn là nhờ công lao của Ma Linh nhất tộc. Giao Yểm Ma Thánh vực cho Nguyên Tố tông chẳng khác nào đánh mất hai đại chủng tộc có tiềm lực vô hạn. Giá trị của Ma Linh nhất tộc làm sao có thể dùng linh vật, lãnh thổ hay Hồn sủng mà tính toán cho hết được?

“Chúng ta tạm thời không bàn chuyện Yểm Ma Thánh vực nữa. Thật ra Phái chủ Phong phái cũng cảm thấy hứng thú đối với Phược Phong Thánh vực. Ngoài ra, bên phía Thần Tông hẳn là đã phái người tới thương lượng sự tình Chưởng Thự Thánh vực rồi phải không?”

Hỏa phu nhân mỉm cười đầy gian trá.

“Thánh vực là căn cơ của Tân Nguyệt Địa, chúng ta không bao giờ chuyển tặng hay giao dịch.”

Liễu Băng Lam vẫn giữ vững lập trường kiên định.

“Nếu như Tân Nguyệt Địa không còn tồn tại nữa thì sao?”

Hỏa phu nhân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, buông một câu hờ hững.

Băng Lam khẽ nhíu mày, xem ra Hỏa phu nhân đang muốn uy hiếp nàng?

“Có lẽ chúng ta không có tiếng nói chung rồi, cáo từ!”

Liễu Băng Lam đứng lên, không thèm để ý tới thái độ của Hỏa phu nhân nữa.

“Tân Nguyệt Địa các ngươi xuất hiện tại Tranh Minh đại địa chưa lâu, hẳn là không hiểu một vài quy củ. Có nhiều thứ, tự mình chủ động dâng ra sẽ tránh khỏi rất nhiều chuyện không hay. Ít nhất ngươi cũng nên hiểu đạo lý ‘hoài bích có tội’. Loại địa phương nhỏ bé như Tân Nguyệt Địa không nên tự tìm thêm kẻ địch, bất kỳ thế lực nào ở Tranh Minh đại địa cũng mạnh hơn các ngươi rất nhiều. Hiện tại đã có người hảo tâm nhắc nhở, ngươi nên biết mình nên làm gì mới đúng, chứ không phải bày ra tư thái cao cao tại thượng đó. Ở Tân Nguyệt Địa người ta gọi ngươi là Nữ Tôn, nhưng ở Tranh Minh đại địa, ngươi chẳng là cái thia gì hết!”

Thấy Băng Lam không nể mặt mình, giọng nói của Hỏa phu nhân lập tức trở nên âm trầm và cay nghiệt.

Nghe thấy lời này, Vũ Bá nãy giờ vẫn im lặng đi theo phía sau Băng Lam lập tức nhíu chặt chân mày. Ông xoay người lại, nhìn thẳng vào mặt Hỏa phu nhân, lạnh lùng lên tiếng:

“Ngươi tính là thứ gì? Chẳng lẽ Nguyên Tố tông đã đến phiên một Phái chủ Hỏa hệ nho nhỏ như ngươi lên tiếng định đoạt hay sao?”

“Chủ tử đã không coi ai ra gì, ngay cả hạng lão nô cũng càn rỡ làm bậy. Từ khi nào đến phiên một lão già như ngươi được quyền xen miệng vào?”

Hỏa phu nhân tức giận quát.

Vũ Bá nghe thấy câu này liền dừng bước, ngọn lửa giận trong lòng càng bốc cao.

Cái thời mà lão nhân gia ông một tay đàn áp cường giả Nguyên Tố tông, Hỏa phu nhân này còn chưa chào đời. Thế mà bây giờ kẻ hậu bối này lại càng lúc càng khoa trương, căn bản không biết thế nào là tôn trọng tiền bối.

“Vũ Bá, bỏ đi!”

Băng Lam khẽ lắc đầu, không muốn Vũ Bá tranh luận vô nghĩa với hạng người này.

Vũ Bá vốn đã chuẩn bị ra tay dạy dỗ nữ nhân ngang tàng kia, nhưng nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Băng Lam, ông cũng nhanh chóng đè nén nộ khí trong lòng.

Hai người rời khỏi đình viện, vừa mới xuất hiện trên hành lang đã có mấy người đâm đầu đi tới chặn trước mặt Băng Lam.

“Tại hạ Vương Khoan, Chưởng môn Thú hệ Yêu Thú cung.”

Một gã nam tử có vết sẹo dài trên mặt mở miệng.

“Ta là Nguyễn Lôi, Cương chủ Đỗ Cương. Nữ Tôn, hẳn là chúng ta đã có duyên trò chuyện vài lần.”

Một gã nam tử mặc hoàng bào mỉm cười nói.

Một nữ tử khác đi cùng không hề tự giới thiệu, chỉ dùng ánh mắt kiêu ngạo đánh giá Băng Lam, khóe miệng khẽ nhếch lên vẻ khinh miệt.

Băng Lam không biết mấy người này tìm mình có chuyện gì, chỉ lạnh nhạt chờ đợi bọn họ chủ động lên tiếng.

“Chúng ta có hứng thú với lãnh thổ phương Bắc, nhưng Tân Nguyệt Địa lại áp đặt thuế vụ ở nơi đó quá cao. Không bằng Nữ Tôn giao lại quyền sở hữu lãnh thổ phương Bắc cho chúng ta, điều kiện thế nào Nữ Tôn cứ việc đưa ra.”

Gã nam tử tên Vương Khoan lên tiếng trước.

“Chuyện này sao? Để sau này bàn lại được không?”

Liễu Băng Lam nhạt nhẽo đáp.

“Không thích hợp lắm! Nếu đã gặp nhau ở đây, tốt nhất là giải quyết càng sớm càng tốt, đối với mọi người đều có lợi.”

Vương Khoan tiếp lời.

“Vậy sao? Nếu vậy các ngươi cứ phái người đến Tân Nguyệt Địa, tự nhiên sẽ có người tiếp đón. Còn việc các ngươi ngăn cản đường đi của Nữ Tôn thế này, là muốn làm khó người ta sao?”

Vũ Bá đã nhận ra ba kẻ này cố ý gây chuyện, cho nên giọng nói không hề khách khí.

“Vị lão bá này, chúng ta không có ý đó. Chẳng qua là muốn thương lượng chuyện quan trọng với Nữ Tôn, nếu như Nữ Tôn cảm thấy khinh thường việc trao đổi thì chúng ta tự nhiên sẽ tránh ra thôi.”

Nữ tử kia đột nhiên cười lạnh chen ngang.

Liễu Băng Lam lại nhíu mày lần nữa, những người này rõ ràng là đang nhắm vào nàng và Tân Nguyệt Địa. Bọn họ muốn chiếm đoạt tất cả tài nguyên và lãnh thổ của nàng.

Băng Lam hiển nhiên không thể đáp ứng, nhưng ba kẻ này lại cố ý khích bác, ý đồ cô lập Tân Nguyệt Địa với các thế lực khác.

Tân Nguyệt Địa là lãnh thổ tự do, thời gian quật khởi quá ngắn ngủi. Những người tham gia hội nghị lần này đều là nhân vật cấp Chưởng môn trở lên, nếu như Tân Nguyệt Địa lấy cứng chọi cứng, rõ ràng là tự tìm đường chết.

Trong lúc Liễu Băng Lam đang lâm vào thế khó xử, một gã nam tử mặc y phục trắng như tuyết từ hành lang đi tới.

“Mấy vị, ta có chuyện riêng cần thương nghị với Nữ Tôn, làm phiền nhường đường cho!”

Gã nam tử tiến lại gần, lãnh đạm liếc nhìn ba người kia một cái.

Ba người Vương Khoan lúc trước còn lộ vẻ khinh thường, khắc bạc, nhưng thời điểm thấy gã nam tử này xuất hiện, bọn họ vội vàng nuốt ngược những lời định nói vào bụng.

Cả ba không dám ở lại ngăn trở đường đi thêm một giây nào, đồng loạt xoay người rời khỏi hành lang thật nhanh.

Gã nam tử buông tay ra hiệu mời Băng Lam đi cùng, sau đó hai người chậm rãi bước ra khỏi đình viện.

Vương Khoan, Nguyễn Lôi cùng nữ tử kia im lặng nhìn theo bóng lưng của nam tử, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

“Tiêu... Tiêu phán quan tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?”

Vương Khoan lắp bắp kinh hãi.

Trong thế lực Thần Tông, chỉ duy nhất Tổng phán quan Tiêu Tuyết Ngang mới mặc y phục tuyết trắng kiểu này. Có thể nói đây là dấu hiệu đặc trưng của hắn, theo thời gian, toàn bộ Tranh Minh đại địa rất ít người dám mặc trang phục tương tự.

Trên thực tế, khắp cả Tranh Minh đại địa này, có mấy người đủ gan ngăn cản đường đi của Tiêu Tuyết Ngang?

Vương Khoan và Nguyễn Lôi không hiểu vì sao một Nữ Tôn của Tân Nguyệt Địa lại quen biết Tiêu Tuyết Ngang. Hơn nữa còn là nói chuyện riêng với nhau, quan hệ giữa hai người bọn họ rốt cuộc là như thế nào?

Sau khi quay về sơn trang của mình, Liễu Băng Lam nhìn thoáng qua Tiêu phán quan, trên mặt nở nụ cười cảm kích:

“Tiêu phán quan thực sự có việc cần thương lượng, hay chỉ là giúp ta giải vây?”

Tiêu Tuyết Ngang cười cười đáp:

“Tiện đường đi ngang qua, vô tình gặp ngươi nên thuận tay giải vây thôi. Mặt khác, Thần Tông quả thực có một vài người đang nhắm vào ngươi và Tân Nguyệt Địa. Những người đó không nằm trong phạm vi ta quản thúc, ta chỉ muốn nói với ngươi một câu, bọn họ vốn không phải là thuộc hạ của ta.”

“Ta hiểu rồi!”

Băng Lam gật đầu.

Liễu Băng Lam đúng là có duyên phận với Tiêu phán quan, lần trước hai người cũng từng gặp nhau trong Lãnh Thổ viện tại Tranh Minh chủ thành.

Khi đó Băng Lam vẫn cho rằng hắn là thành viên của Lãnh Thổ viện, bởi vì mấy lần tới đó đều thấy hắn đi qua đi lại, có khi hai người còn hàn huyên vài câu.

Mãi về sau, qua lời kể của Diệp Khuynh Tư, nàng mới biết được gã nam tử “vô tình đi ngang qua” này dĩ nhiên chính là Tổng phán quan Tiêu Tuyết Ngang đại danh đỉnh đỉnh của Thần Tông.

“Ta còn có vài chuyện cần xử lý, xin cáo từ trước.”

Tiêu Tuyết Ngang dẫn Liễu Băng Lam tới cửa sơn trang rồi lập tức xoay người rời đi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN