Chương 1660: Tổng giáo đầu Hoàng tộc - Vũ Phong Địch

Đoàn người Hòa Thành suốt dọc đường vẫn đồng hành cùng Tân Nguyệt Địa, thậm chí khi tiến vào Lưỡng Khôn Sơn, mặc cho những thế lực khác nhìn ngó soi mói, bọn họ cũng chẳng hề có ý định vạch rõ giới hạn.

Vừa bước vào Lưỡng Khôn Sơn, đám người hầu của hoàng tộc đã xuất hiện dưới sơn môn để chuẩn bị tiếp đãi.

Phía trên Lưỡng Khôn Sơn là một tòa sơn trang tựa như chốn thế ngoại đào nguyên. Bên trong sơn mạch trùng điệp có vô số ngọn núi, mỗi đỉnh núi đều được bố trí một tòa sơn trang dành cho khách nhân trú ngụ. Đỉnh núi cao nhất chính là nơi diễn ra hội nghị lần này, đại biểu của các thế lực sẽ tề tựu trong một gian đại sảnh xa hoa lộng lẫy.

Phần lớn sơn trang đều dành cho khách nhân, mỗi ngọn núi tiếp đãi một thế lực. Nếu hai thế lực muốn trao đổi qua lại, họ thường sẽ chọn cư ngụ cùng một nơi.

“Lâm Hàm thành chủ, mời ngài đi theo lão nô.”

Lão quản gia mỉm cười ôn hòa, đi trước dẫn đường cho đoàn người Lâm Hàm.

Một lão phụ khác chịu trách nhiệm tiếp đãi Tân Nguyệt Địa. Những lão phụ nhân này không hề có vẻ ôn hòa như vị quản gia kia, mà mang một bộ dạng lãnh đạm kỳ quặc. Bà ta chỉ buông một chữ “Mời” rồi xoay người đi thẳng về phía sơn trang, chẳng màng đến việc đám người Tân Nguyệt Địa có hiểu ý hay không.

Liễu Băng Lam khẽ liếc nhìn Lâm Hàm, đang định lên tiếng cáo từ thì hắn đã gọi giật lão phụ đang dẫn đường cho Tân Nguyệt Địa lại.

“Lâm thành chủ gọi lão thân có chuyện gì?” Lão phụ nhân lạnh nhạt hỏi.

“Sắp xếp cho chúng ta ở chung một tòa sơn trang đi. Chúng ta đều là những lãnh thổ tự do, hiện tại muốn ở gần nhau để tiện bề trao đổi.” Lâm Hàm thản nhiên nói.

Lão phụ nhân nhất thời lúng túng không biết trả lời sao cho phải. Phần lớn các thế lực đều đã được định sẵn sơn trang. Bọn họ chỉ là kẻ thi hành mệnh lệnh, từ trước đến nay chưa từng gặp phải tình huống thế này.

Lão quản gia nhanh chóng tiến lại gần, mỉm cười giải thích: “Mỗi một tòa sơn trang đều đã được an bài cho từng thế lực. Thực ra sơn trang của Tân Nguyệt Địa và Hòa Thành cách nhau không xa, việc giao lưu cũng tương đối dễ dàng. Hơn nữa, xung quanh sơn trang của Lâm thành chủ đều là những thế lực lớn, ngài có thể nhân cơ hội này mà kết giao với bọn họ, chẳng phải tốt hơn sao?”

“Ta cùng với Tân Nguyệt Địa Nữ Tôn vừa gặp đã thân, trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp. Ta không có hứng thú kết giao với những người khác. Người tới là khách, chẳng lẽ một chuyện nhỏ nhặt thế này mà các người cũng không làm nổi sao?” Trên mặt Lâm Hàm lộ rõ vẻ không vui.

“Chuyện này... vậy để lão nô đi xin chỉ thị của chủ tử, làm phiền các vị tạm nghỉ ngơi trong sảnh chốc lát.” Lão quản gia vội vàng nói.

“Ừm, đi đi!” Lâm Hàm phất tay áo một cái, sau đó tùy tiện ngồi xuống ghế.

Sau khi lão quản gia và lão phụ rời đi, Liễu Băng Lam mới nhìn thoáng qua Lâm Hàm, trong lòng thầm dâng lên một nỗi buồn bực: “Rốt cuộc là ai vừa gặp đã thân, trò chuyện tâm đầu ý hợp chứ? Mấy ngày qua nàng và hắn nói chuyện chưa quá mười câu, phần lớn chỉ là những lời lễ tiết khách sáo mà thôi.”

“Này này Thẩm Mặc, chẳng lẽ Lâm Hàm thành chủ đã nhìn trúng Nữ Tôn của chúng ta rồi?” Bàng Duyệt nhỏ giọng thì thầm với Thẩm Mặc.

“Hẳn là vậy, nhưng Lâm Hàm thành chủ bình thường rất ít khi chủ động lên tiếng, ta còn tưởng hắn là người đàng hoàng, trầm mặc ít nói. Ai ngờ kẻ này nói dối mà mắt cũng không thèm chớp cái nào. Nếu không phải hai bên cùng đi chung một đoạn đường, ta suýt chút nữa đã tin lời hắn nói lúc nãy là thật rồi.” Thẩm Mặc lắc đầu bất lực.

Trong lúc hai người kia đang xì xào bàn tán, Lâm Hàm vẫn thong dong ngồi trên ghế thưởng thức trà thơm. Một lúc lâu sau hắn mới sực nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với Liễu Băng Lam: “À, lúc nãy ta tự tiện chủ trương, Nữ Tôn chắc không phiền chứ?”

Liễu Băng Lam khẽ lắc đầu. Dù sao lời cũng đã nói ra, người cũng bị hắn đuổi đi rồi, nàng có để ý thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Thực tế, đây vốn là chuyện tốt. Hành động này của Hòa Thành đã khẳng định rõ ràng bọn họ là đồng minh của Tân Nguyệt Địa. Liễu Băng Lam không thể vô duyên vô cớ khước từ một minh hữu đầy tiềm lực như vậy.

Không lâu sau, lão quản gia quay trở lại đại sảnh, gương mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa, dẫn đám người Tân Nguyệt Địa và Hòa Thành đi tới một tòa sơn trang nghỉ ngơi.

Đó là một ngọn núi lớn có hai đỉnh cao ngang nhau, phía trên xây hai tòa sơn trang nối liền bằng một cây cầu gỗ. Xung quanh là vườn hoa rực rỡ, hai bên có thể qua lại dễ dàng.

“À, Bạch Ngữ tiên sinh, chúng ta đã sắp xếp chỗ ở cho ngài. Nhưng ngài muốn ở lại đây, hay là...” Lúc này lão quản gia mới nhớ tới một vị khách đặc biệt khác trong đoàn, vội vàng chạy lại hỏi Bạch Ngữ.

“Ta ở nơi này, có chuyện gì cứ đến gọi ta.” Bạch Ngữ lạnh nhạt đáp.

“Vâng!”

Lão quản gia theo lối sơn đạo rời khỏi trang viên. Khi hắn vừa bước xuống bậc thang, bỗng nhiên có hai bóng người hiện ra chắn ngay trước mặt.

Lão quản gia không hề kinh hoảng, ánh mắt trấn định nhìn hai người kia, mở miệng nói: “Không có cách nào khác, lúc trước ta định an bài cho Tân Nguyệt Địa ở một sơn trang hẻo lánh để các ngươi dễ bề ra tay. Nhưng thành chủ Hòa Thành lại chủ động yêu cầu ở chung một chỗ.”

“Cái tên thành chủ Hòa Thành kia đầu óc có vấn đề hay sao?” Trần Tĩnh tức giận mắng to.

Đây là Lưỡng Khôn Sơn, ra tay ở chốn này vốn đã vô cùng mạo hiểm. Nhưng mệnh lệnh của lão phu nhân không thể trái, dù thế nào bọn họ cũng phải hoàn thành nhiệm vụ này.

Hai người họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý liều mạng ra tay tại Lưỡng Khôn Sơn, kết quả đám người Hòa Thành lại muốn ở cùng với Tân Nguyệt Địa, chẳng khác nào bóp chết ý đồ của bọn họ ngay từ trong trứng nước.

“Có phải thành chủ Hòa Thành đã nhận ra điều gì rồi không? Cho nên hắn mới cố ý bảo vệ Tân Nguyệt Địa?” Khuất Phong đưa tay vuốt chòm râu, trầm ngâm nói.

“Làm sao hắn biết được? Hơn nữa, Hòa Thành và Tân Nguyệt Địa trước nay chẳng có chút liên hệ nào. Nếu nói Lâm Hàm thành chủ nhìn trúng Băng Lam nên muốn tính chuyện lâu dài thì ta còn tin một chút. Hừ hừ, cái tên Lâm Hàm này chắc ở trong phủ lâu quá nên lú lẫn rồi. Hắn không nghĩ tới với năng lực của mình làm sao chống lại chúng ta sao? Lại dám chủ động ngỏ ý liên minh với Tân Nguyệt Địa, đây chẳng phải là tự nhảy vào hố lửa sao? Chẳng lẽ hắn muốn lấy sức một người mà ngăn cản tất cả các thế lực đang muốn chinh phạt Tân Nguyệt Địa?”

Trần Tĩnh vô cùng giận dữ, sự việc diễn biến đến nước này, bản thân hắn cũng chẳng biết phải làm sao.

“Ta có một chuyện muốn nói cho các ngươi biết.” Lão quản gia cắt ngang lời Trần Tĩnh.

“Chuyện gì?”

“Ta thấy một khuôn mặt cũ trong đội ngũ của Tân Nguyệt Địa.” Lão quản gia nhỏ giọng nói.

“Khuôn mặt cũ?” Cả Trần Tĩnh và Khuất Phong đồng thời mở to mắt nhìn lão quản gia.

“Ừm, đó là Vũ lão đầu.” Lão quản gia đáp.

“Vũ lão đầu nào?” Trần Tĩnh nghe mà chẳng hiểu gì.

Sắc mặt Khuất Phong lập tức trầm xuống, hỏi lại: “Thật sự là hắn?”

“Chính là hắn, nhìn bộ dáng thì thân phận hiện tại của hắn chắc là hộ vệ cho Nữ Tôn. Chỉ cần có hắn ở đó, hai người các ngươi rất khó hoàn thành nhiệm vụ. Tốt nhất là hãy trở về xin chỉ thị của lão phu nhân đi.” Lão quản gia nói.

Dứt lời, lão quản gia phất tay áo rời đi, để mặc Trần Tĩnh và Khuất Phong đứng sững sờ tại chỗ.

“Này này, Vũ lão đầu rốt cuộc là ai?” Trần Tĩnh tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi.

“Ngươi không rõ về những thành viên ngoại tộc của hoàng tộc chúng ta đâu. Nhưng ta đã nghe không ít chuyện về người này. Hắn tên là Vũ Phong Địch, là tổng giáo đầu tiền nhiệm chuyên huấn luyện các thành viên trẻ tuổi của hoàng tộc. Rất nhiều nhân vật trọng yếu hiện nay đều là một tay hắn dạy dỗ nên người.” Khuất Phong trầm giọng giải thích.

“Không thể nào? Hắn là tổng giáo đầu tiền nhiệm sao? Vậy thì ba bốn người chúng ta cộng lại cũng chẳng phải đối thủ của hắn.” Nghe đến đây, Trần Tĩnh không khỏi giật mình kinh hãi.

“Bây giờ hắn đã già rồi, thực lực hẳn không còn như xưa. Thế nhưng, vị tổng giáo đầu đương nhiệm hiện tại chính là đệ tử đắc ý nhất của hắn.”

Đến lúc này, Khuất Phong thật sự cảm thấy đau đầu. Rõ ràng là hai người bọn họ đã rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN