Chương 1663: Văn minh ngoại tộc (Thượng)

Khi mọi người đã an tọa vào vị trí, sáu vị Gia chủ Hoàng tộc mới chậm rãi xuất hiện.

Sáu vị Gia chủ ngồi song song nơi vị trí chủ tọa, từ trên cao nhìn xuống, uy nghi tựa như sáu vị quân vương đang đối diện với thần tử của mình.

Ánh mắt Bạch Ngữ lướt qua sáu người, trong đó chỉ có Vinh Gia chủ là nữ nhân. Những người còn lại đều ở độ tuổi trung niên hoặc lão niên, nhưng từ dáng vẻ bên ngoài, thật khó lòng đoán định được tuổi thọ thực sự của bọn họ.

Vinh Gia chủ ngồi ở vị trí ngoài cùng bên trái, nàng vận một bộ y phục bó sát người tôn lên vòng eo tinh tế, lưng đeo đai màu đen, khác hẳn với dáng vẻ khi gặp Bạch Ngữ lúc trước.

Nàng búi tóc cao, đôi lông mày được tô điểm nhàn nhạt, khéo léo che đi những dấu vết của năm tháng. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, người ta sẽ có cảm giác nàng chỉ là một thiếu phụ ngoài ba mươi tuổi.

Lần đầu tiên tương ngộ, nàng đứng trên thạch đài cao ngạo nhìn xuống, không cho phép hắn tiến vào dù chỉ nửa bước, thái độ hoàn toàn là bề trên đối đãi kẻ dưới. Giờ đây, đối diện với những cường giả đỉnh cấp của nhân loại, nàng dù im lặng không nói một lời vẫn toát ra khí thế uy nghiêm nhiếp nhân tâm phách.

Bạch Ngữ không khỏi thầm kinh ngạc, chẳng rõ quyền lực trong tay nàng kinh người đến mức nào, thực lực cường đại ra sao để có thể giữ vững vẻ bình thản như thế? Nên biết rằng, tất cả những người hiện diện trong đại sảnh này đều là những nhân vật cấp lãnh tụ, chưởng môn, cương chủ, hay những vương giả nắm giữ quyền uy tối thượng trong thế giới nhân loại.

Bên tay phải Vinh Gia chủ là một nam tử với mái tóc hai màu đen trắng đan xen. Vị Gia chủ này có gương mặt cương nghị, trông như vừa bước vào thời kỳ trung niên, nhưng tóc mai bạc trắng ở hai bên đã chứng minh tuổi tác của người này không hề nhỏ. Hắn giữ được vẻ trẻ trung này hẳn là nhờ đã tiến vào cảnh giới đỉnh cao từ khi còn rất sớm. Đặc biệt nhất là đôi đồng tử màu tím, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc, mỗi khi lướt qua khu vực đại biểu của các lãnh thổ tự do đều dừng lại lâu hơn một chút.

“Người này hẳn là vị mạnh nhất trong ba vị Gia chủ của Ẩn Đồng Hoàng tộc.” Bạch Ngữ thầm nghĩ trong lòng.

Mỗi một cường giả đều mang khí chất riêng biệt, Bạch Ngữ quan sát vị Gia chủ tóc bạc kia một lúc liền kết luận người này vô cùng cường đại. Trong lòng hắn sinh ra một cảm giác nguy hiểm, thậm chí còn đáng sợ hơn Vinh Gia chủ rất nhiều.

Bên phải vị Gia chủ tóc bạc là một lão giả, nếp nhăn trên mặt xếp thành từng lớp, chỉ nhìn sơ qua cũng biết người này đã sống qua trăm tuổi. Ba vị Gia chủ của Ô Bàn Hoàng tộc cũng đều là những nhân vật thâm sâu khó lường.

Địa vị và phương thức quản lý của Ô Bàn Hoàng tộc khác hẳn với Ẩn Đồng Hoàng tộc. Ô Bàn Hoàng tộc có thể coi là thế lực nắm giữ Trữ Thị thế triều, hoặc là thế lực ủng hộ đứng sau màn cũng được. Trong ba người này, chắc chắn phải có một người mang họ Trữ.

Trữ Thị thế triều cũng có đại biểu khác tham dự hội nghị, Bạch Ngữ không rõ lắm về thế lực này, chỉ biết kẻ kia chính là vương giả của Trữ Thị, lúc nãy hắn nghe mọi người cung kính gọi là Trữ Vương.

Trữ Vương mặc y phục bình thường, tướng mạo chẳng có gì đặc biệt. Nhưng chính những kẻ như thế mới đáng sợ, bởi trước khi hắn ra tay, hẳn chẳng ai ngờ được một người có phần lôi thôi lếch thếch này lại là một cường giả cấp lãnh tụ.

Có vẻ Trữ Vương không mấy hứng thú với hội nghị lần này. Trong khi sáu vị Gia chủ Hoàng tộc đang chủ trì, hắn lại thản nhiên quay sang trò chuyện vui vẻ với một nữ chưởng môn.

Trong đại sảnh, ai nấy đều ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt đầy lo âu. Đặc biệt là những người lần đầu tiên tham dự hội nghị còn lộ rõ vẻ khẩn trương, chỉ duy nhất Trữ Vương là tùy ý hành động, hoàn toàn không để tâm đến thái độ của kẻ khác.

Tất nhiên, Trữ Vương có tư cách đó. Bởi hắn là một vị vương giả chân chính, thực lực và quyền lực đều đứng trên đỉnh cao của thế giới nhân loại. Nếu là kẻ khác dám phóng túng như vậy, e rằng đã bị đám hộ pháp trực tiếp ném ra ngoài cửa từ lâu.

Những người xuất hiện ở nơi này đều có địa vị cao thượng, nhưng chẳng mấy ai đủ sức lọt vào mắt xanh của các Gia chủ Hoàng tộc.

Thái độ của Mục Vương thuộc Mục Thị thế triều tương đối trầm ổn. Thân hình hắn cao lớn uy vũ, dù đang ngồi cũng cao hơn người bên cạnh một cái đầu.

Hai vị vương giả này chính là những nhân vật cấp lãnh tụ có địa vị tối cao. Những người đồng cấp với họ còn có Tiêu Tuyết Ngang của Thần Tông, lão tông chủ Huyền Môn Tiên Tông, Phó tông chủ Nguyên Tố Tông - Bành Mạnh, Tổng hộ pháp Yêu Thú Cung - Ân Sách, Thi Vương của Vong Linh Cung - Hồ Minh, và Tổng soái hải quân Ô Bàn - Nam Khiếu.

Đây chính là những nhân vật đại diện cho lực lượng mạnh nhất của thế giới loài người.

Theo thứ tự xếp hàng xuống phía dưới là những kẻ nắm quyền tại Mục Thị thế triều, Trữ Thị thế triều, Thần Tông, Huyền Môn Tiên Tông, Yêu Thú Cung, Nguyên Tố Tông, Vong Linh Cung và hải quân Ô Bàn. Đó chính là những nhân vật cấp chưởng môn, chưởng giáo, hộ pháp, môn chủ...

Nếu Sở Mộ có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra vài gương mặt quen thuộc, bao gồm Hỏa phu nhân từng muốn cướp đoạt Bia Khóc của Thất Tội Hồ Quang Vương, Chưởng giáo Xà Long Phái - Tằng Long, hay Tần Nghiễm - thủ hạ đắc lực của Đỗ tông chủ Thần Tông.

Nhân số ở cấp bậc này có khoảng bảy mươi người, chiếm một góc lớn trong đại sảnh.

Kế tiếp là Cương chủ của các biên giới và lãnh thổ cao cấp, số lượng khoảng chừng bốn, năm mươi người. Trong đó, một vài Cương chủ cấp tám trở lên được ngồi ngay phía dưới các vị lãnh tụ, bởi thực lực của họ không thua kém quá nhiều, chỉ có địa vị chân chính là còn kém hơn một chút.

Khu vực dành cho lãnh thổ tự do, danh gia vọng tộc, các môn phái và thế lực khác cũng được an bài ở một góc. Ngoài ra còn có không ít Hồn sủng sư được mời riêng, những người này được xếp ngồi gần nhau.

Vị trí của Bạch Ngữ chính là ở trong đám kỳ nhân dị sĩ này. Đa phần họ là những cường giả danh tiếng lừng lẫy, Hồn sủng sư lang bạt, hoặc là cao nhân đã quy ẩn. Đáng tiếc là Bạch Ngữ không quen biết bao nhiêu người, nên hắn cũng lười giao tiếp.

Thực tế, đám người này rất được các thế lực lớn tôn trọng, bởi mỗi thế lực đều cố gắng lôi kéo bọn họ. Những nhân vật có thể lan truyền danh tiếng khắp các Cương thổ rộng lớn chắc chắn là cường giả thực thụ, thậm chí trong số này còn có cả những Bi Khấp Giả.

“Hội nghị lần này có thêm không ít gương mặt mới, xem ra lại có một lớp người mới bước vào tầm mắt của chúng ta rồi.” Trữ Gia chủ của Ô Bàn Hoàng tộc lên tiếng mở lời.

“Ừm, người trẻ tuổi cũng có không ít. Xem ra hai mươi năm qua có thể nói là thời kỳ nhân tài xuất hiện lớp lớp. Lão nhân ta đã chủ trì hội nghị này đến lần thứ mười rồi, cường giả nhân loại dạo gần đây thay đổi quá nhanh, e rằng không bao lâu nữa chúng ta sẽ bị người ta thay thế mất thôi.”

Bạch Ngữ nhìn về phía Trữ Gia chủ, trong lòng thầm kinh ngạc. Chủ trì hội nghị mười lần, chẳng lẽ người này đã đạt tới cấp lãnh tụ từ hai trăm năm trước?

“Một người dù cường đại đến đâu cũng không thể chống lại thời gian. Thời đại thay đổi, cường giả luân chuyển là hiện tượng bình thường. Cho nên chúng ta không nên cảm thấy bi thương khi bản thân bắt đầu già yếu, mà nên cảm thấy vui mừng khi chứng kiến một lớp cường giả mới ra đời.”

“Cảm khái nhiều như vậy làm gì? Cho dù là khuôn mặt cũ hay mới, có thể ngồi ở chỗ này đã minh chứng các ngươi chính là những nhân vật kiệt xuất nhất của thế giới nhân loại. Chúng ta phân chia sinh linh trong thế gian thành năm tộc: Thực vật, Yêu thú, Nguyên tố, Vong linh và Ma quỷ. Mà nhân loại chúng ta chính là tộc thứ sáu, chỉ là một phần rất nhỏ bé trong đó mà thôi.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Băng Hỏa Ma Trù
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN