Chương 1839: Thiên cung đã từng diệt vong (thượng)

Hào quang Xích Hỏa Diệu Nhật rực rỡ tỏa xuống vực thẳm u tối, lũ Thiên Yêu Ma chen chúc như kiến cỏ từ trong hang động bay ra, đôi mắt chúng tham lam nhìn chằm chằm vào Sở Mộ.

Sở Mộ tiếp tục bay lên cao, lúc này quân đoàn Thiên Yêu Ma đã quần tụ thành từng đội, lượn lờ quanh vầng sáng của Xích Hỏa Diệu Nhật.

“Lũ yêu quái này không hề sợ hãi ánh sáng.”

Ánh mắt Sở Mộ quét qua đám quái vật, lòng thầm dấy lên nỗi lo âu.

Thiên Yêu Ma vốn là Hồn sủng thuộc tính Ám và Thú, thông thường chúng rất kỵ hỏa diễm và ánh sáng mặt trời.

Thế nhưng lúc này, Sở Mộ phát hiện lũ quái vật trước mắt không hề giống Thiên Yêu Ma bình thường. Chúng không có vẻ gì là sợ hãi hào quang của Xích Hỏa Diệu Nhật, ngược lại còn giống như loài đom đóm tìm thấy nguồn sáng, vô cùng hưởng thụ cảm giác được ánh sáng chiếu rọi.

“Chẳng lẽ là Thiên Yêu Ma dị biến?”

Sở Mộ nhíu mày trầm tư.

Nếu một con Thiên Yêu Ma xảy ra dị biến thuộc tính, đời sau của nó sẽ thừa hưởng khả năng kháng tính mạnh hơn hẳn đồng loại. Cứ thế sinh sôi nảy nở, sẽ có một ngày chủng tộc Thiên Yêu Ma hoàn toàn không còn sợ hãi ánh sáng nữa.

Hơn nữa, Thiên Yêu Ma là sinh vật diễn sinh, tốc độ phát triển tộc đàn nhanh hơn chuột rắn gấp nhiều lần. Nếu cả chủng tộc không còn sợ ánh sáng, e rằng khi nhật thực kết thúc, toàn bộ thế giới này sẽ biến thành địa bàn của chúng.

“Chúng mượn sức mạnh của Xích Hỏa Diệu Nhật để giúp tộc đàn Thiên Yêu Ma dị biến thuộc tính.”

Đến lúc này, Sở Mộ đã hiểu rõ tại sao năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật lại xuất hiện trong sào huyệt của Thiên Yêu Ma.

Hắn nhớ lại trong số những con Thiên Yêu Ma từng gặp, có kẻ mang trong mình một phần huyết thống nhân loại. Chắc chắn chúng hiểu rõ phương thức điều huấn thuộc tính của Hồn sủng sư.

Ly lão nhi từng nói mẫu thể Thiên Yêu Ma có chức năng tương tự Hồn sủng sư nhân loại, còn lũ Thiên Yêu Ma diễn sinh chính là Hồn sủng phụ thuộc. Rất có thể mẫu thể đã tiến hành cường hóa ngay từ khi chúng vừa sinh ra. Chỉ cần một con trong vạn vạn sinh vật diễn sinh dị biến thành công và sống sót, xem như việc điều huấn đã hoàn thành.

Nghĩ đến đây, lòng Sở Mộ nặng nề như đeo đá tảng.

Tộc Thiên Yêu Ma rõ ràng là sinh vật có trí tuệ cao, thực lực cường đại đến mức có khả năng phá hủy cả Thiên cung. Nếu để kế hoạch của chúng thành công, đám yêu ma này sẽ xâm chiếm toàn bộ thế giới, biến mọi sinh linh thành thức ăn trong bụng.

Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó, Sở Mộ đã cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

“Tê tê tê tê tê ~!”

Quân đoàn Thiên Yêu Ma lúc này đã tập trung đông nghịt, cơ hồ che kín cả vực sâu, tựa như một đám mây đen kịt phủ lên đầu Sở Mộ.

Hiển nhiên, chúng đang hấp thụ năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật và sẽ không để hắn rời khỏi đây dễ dàng.

Nhìn lũ Thiên Yêu Ma không biết sống chết đang lượn lờ trên đầu, khóe môi Sở Mộ khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn lẩm nhẩm chú ngữ, trên người lập tức bùng lên hai luồng ma diễm đen và trắng.

Ma diễm nhanh chóng huyễn hóa thành bóng dáng của Sở Mộ. Đây là hai đạo phân thân không có linh hồn, chỉ thừa hưởng hai loại năng lực của hắn, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để quét sạch quân đoàn Thiên Yêu Ma này.

“Vụt! Vụt!”

Hai cái bóng phân ra tấn công, tất cả kẻ địch ở gần Sở Mộ lập tức tan thành mây khói trong nháy mắt.

Những đầu Thiên Yêu Ma này trước đó đã thu nạp năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật, sau khi bị giết, nguồn năng lượng ấy lại quay trở về quả cầu hỏa diễm.

Đám quái vật này đã thu nạp một phần nhỏ năng lượng, chính là mầm mống họa loạn trong tương lai. Vì thế, Sở Mộ dứt khoát diệt sạch, không để chúng có cơ hội mang tai nạn xuống nhân gian.

Vực sâu vạn trượng, mỗi khi bay lên tới một độ cao nhất định, Sở Mộ lại gặp phải một tầng cấm chế ngăn cản. Để tiết kiệm thể lực, hắn dẫn dắt năng lượng từ Xích Hỏa Diệu Nhật để thi triển kỹ năng, lần lượt phá tan những đạo cấm chế ấy.

Tại Thiên thành.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Cả tòa thành đang chấn động kịch liệt. Trên bầu trời Thiên cung, một bóng thú khổng lồ bao trùm đại địa, khí tức Thú hệ đáng sợ lan tràn khắp ngõ ngách.

Thiên thành rơi vào tình trạng khủng hoảng tột độ. Nơi này không chỉ có ma đầu đang thịnh nộ, mà ở những vị trí khác còn có một con Ác Long, một đầu Hắc Yểm Ma và Tỏa Liên Quỷ Chủ.

Đông đảo cường giả từ thời đại trước, những kẻ vừa thoát khỏi kết giới phong ấn, đang trút cơn thịnh nộ lên Thiên cung.

“Ùng ùng ùng!”

Từng dãy cung điện sụp đổ dưới cơn mưa kỹ năng kinh hoàng. Quân đoàn cấm vệ trước mặt những cường giả cấp Bất Tử thật sự yếu ớt không chịu nổi một đòn.

Ngay cả khi bị Thiên Yêu Ma tập kích, Thiên cung cũng chưa từng thê thảm như lúc này. Những vị cường giả đời trước vốn trấn thủ trong cung chẳng rõ vì sao vẫn chưa lộ diện, mặc kệ quân đoàn cấm vệ liên tục ngã xuống, số lượng thương vong gia tăng đến chóng mặt.

Tại vị trí trung tâm Thiên thành, mười hai quầng sáng bao quanh trận đồ Xích Hỏa Diệu Nhật, không ngừng rót năng lượng vào Đồ Đằng Thủ Hộ.

Chính giữa trận đồ là một nữ tử đang ngồi thiền, miệng niệm chú ngữ dồn dập. Trận đồ này có năng lực cấm chế cực mạnh, dù Thiên thành có bị hủy diệt, nơi đây vẫn sẽ là khu vực an toàn cuối cùng.

Nghe thấy thanh âm hủy diệt đang tới gần, Đồ Đằng thần nữ đang niệm chú bỗng nở một nụ cười kỳ quái. Xem ra, mọi chuyện vẫn đang tiến triển đúng theo kế hoạch.

“Ầm!”

Đột nhiên, một luồng lực lượng bất thường từ hướng khác truyền tới. Không gian chấn động mạnh mẽ, lan đến tận chỗ của đội hình Đồ Đằng tín nữ. Mấy tín nữ cao cấp bị ảnh hưởng nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa đã làm đứt quãng chú ngữ.

Đồ Đằng thần nữ Đại Thanh nhíu mày, lòng thầm nghĩ kẻ nào đang quấy rối? Chẳng lẽ là Vũ Sa đang ẩn núp trong Thiên cung?

Gương mặt Đại Thanh hiện lên vẻ phẫn nộ. Trước đó, luồng năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật tinh thuần nhất đã bị Vũ Sa đánh cắp, đó là nỗi sỉ nhục lớn đối với nàng. Thế mà nữ nhân kia vẫn chưa chịu dừng tay, chẳng lẽ muốn một trận sinh tử mới thôi?

“Vù vù vù!”

Một luồng gió nhẹ lướt qua, Đồ Đằng thần nữ Đại Thanh mở mắt, đúng lúc nhìn thấy Nhân mẫu đã đứng trước mặt mình.

Đại Thanh gượng gạo mỉm cười, lên tiếng hỏi: “Nhân mẫu tới đây có chuyện gì?”

Sắc mặt Nhân mẫu lúc này đã âm trầm đến cực điểm. Ban đầu nàng không muốn tin rằng Đồ Đằng thần nữ do chính mình chọn lựa lại làm ra loại chuyện này. Nhưng sự thật bày ra trước mắt, nàng biết mình không thể trốn tránh được nữa.

“Bốp!”

Nhân mẫu vung tay, giáng cho Đại Thanh một cái tát nảy lửa.

Cái tát mạnh đến mức khiến tất cả tín nữ cao cấp đang niệm chú đều phải kinh động. Các nàng mở mắt ra, bàng hoàng thấy một bên mặt của Đại Thanh đỏ bừng, khóe miệng rỉ máu.

Đại Thanh không hề tức giận, nàng chỉ khẽ cười, một nụ cười điên cuồng và đầy hả hê.

“Bây giờ mới phát hiện sao? Đã muộn rồi!” Đại Thanh cười nhạo.

“Tại sao ngươi lại làm như vậy?” Ánh mắt Nhân mẫu lạnh lẽo như băng, nhìn chằm chằm vào nàng.

Đám tín nữ xung quanh đứng ngây người như phỗng, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Màn hào quang kết giới Đồ Đằng không ngừng chớp nháy. Từ bên ngoài Thiên cung, lực lượng cấp Bất Tử đang tàn phá mọi kiến trúc xung quanh. Cuồng phong gào thét, tro bụi mịt mù. Thiên thành tựa như đang tiến vào những giây phút cuối cùng.

Ánh mắt Nhân mẫu như phun ra lửa nhìn Đại Thanh. Nàng cũng giống như Vũ Sa và Vũ Thiếp, đều do một tay Nhân mẫu nuôi nấng, dạy dỗ. Dù trước đó Nhân mẫu chọn Vũ Sa và Vũ Thiếp, nhưng địa vị của Đại Thanh chưa bao giờ thấp, thậm chí sau này nàng còn dốc lòng bồi dưỡng Đại Thanh toàn diện.

Sự phản bội của Vũ Sa và Vũ Thiếp đã khiến Nhân mẫu đau đớn như dao cắt, phải mất bao lâu mới gượng dậy nổi. Vậy mà nàng không ngờ, ngay cả Đại Thanh cũng làm ra chuyện tày trời thế này.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng và đầy châm biếm của Đại Thanh, lòng Nhân mẫu bỗng dâng lên một nỗi chua xót vô hạn.

Vũ Sa, Vũ Thiếp và Đại Thanh, tất cả đều như nữ nhi của nàng, tại sao ai nấy cũng đều muốn từ bỏ Thiên cung?

Chẳng lẽ Thiên cung này thực sự đã trở thành một tòa thành băng giá, vô tình, nơi chỉ có sự sinh tồn tàn khốc, chẳng khác gì lũ Thiên Yêu Ma mà họ hằng căm ghét?

Có lẽ đúng là như vậy. Nếu không, tại sao trong Thiên cung lại ẩn náu nhiều Thiên Yêu Ma đến thế? Chúng đã lẩn lút ở đây bao lâu rồi?

Dù lý do là gì, Nhân mẫu cũng không muốn nghe thêm nữa. Nàng thống hận Thiên Yêu Ma, nhưng nàng càng phẫn nộ với Thiên cung hơn. Nếu không vì trọng trách trên vai, nàng thà để mặc cho lũ yêu ma kia san phẳng nơi này.

Bởi vì kẻ thù thực sự giết chết Vũ Thiếp không phải Thiên Yêu Ma, mà chính là những kẻ trong Thiên cung này. Thiên Yêu Ma dù mạnh đến đâu cũng không thể giết nổi Vũ Thiếp, chỉ có Thiên cung mới có thể khiến nàng không dám phản kháng.

Đó mới chính là điều đáng sợ nhất của nơi được gọi là Thiên cung này.

Đề xuất Voz: Con Đường Thành Thần
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN