Chương 1845: Xích Hỏa Tâm - Dung Nham Huyết (thượng)

Sở Mộ đưa mắt nhìn về phía chiến trường nơi Du Thiên và một nữ tử lạ mặt đang kịch chiến.

Nữ nhân kia rõ ràng chính là Đồ Đằng thần nữ, nhưng hành tung của nàng ta thật khiến hắn không sao hiểu nổi.

Lúc thì nàng ta trợ giúp Thiên Yêu ma tổ đánh cắp năng lượng nhật thực, khi lại liều chết tử chiến với hắn ta như kẻ thù không đội trời chung.

“Thế nào, ngươi vẫn còn sức để dẫn dắt luồng năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật này chứ?”

Nhân mẫu vừa tập trung trị thương cho Sở Mộ vừa thấp giọng hỏi han.

“Ít nhất phải dụ được kẻ kia rời đi. Hắn còn ở đây, ta căn bản không thể bay về phía tòa thành.” Sở Mộ trầm giọng đáp.

Nhân mẫu khẽ gật đầu nói: “Ta hiểu rồi, chúng ta sẽ mở cho ngươi một con đường.”

Dứt lời, bóng dáng Nhân mẫu đã bay ngược trở lại Thiên thành. Lúc này, Thiên thành đã hoàn toàn rơi vào cảnh hỗn loạn cực độ.

Sự công kích của những cường giả từ thời đại lồng giam khiến tòa thành chìm trong khủng hoảng, quân đoàn cấm vệ thương vong không sao đếm xuể. Giờ đây, nghe tin Thiên Yêu ma tổ xuất hiện, đám thành viên Thiên cung ai nấy đều mặt cắt không còn giọt máu, chẳng còn chút tâm trí nào để chiến đấu.

Những trận chiến của cấp bậc Bất Tử vốn dĩ không phải là nơi bọn họ có thể nhúng tay vào. Bầu trời lúc này chỉ còn là một vùng không gian vặn vẹo, tòa thành nguy nga giờ đã hóa thành phế tích điêu tàn.

Nhân mẫu lơ lửng giữa không trung, bắt đầu cất tiếng niệm chú ngữ cổ xưa. Một luồng hào quang rực rỡ xé toạc màn đêm trên bầu trời Thiên thành, đổ xuống nhân gian như dải ngân hà huyền ảo.

Trong quầng sáng ấy, vô số Đồ Đằng ấn ký cổ lão từ từ hiện rõ. Mỗi đạo ấn ký đều phập phồng như nhịp tim, in sâu vào thế giới tinh thần của từng người dân trong Thiên thành.

Đó chính là lời nhắn nhủ của Nhân mẫu. Nàng cho họ biết rằng Thiên cung không chỉ là kẻ thống trị, mà còn là những người thủ hộ gánh vác sự sinh tồn của vạn vật trên thế gian này.

Tất cả thành viên Thiên cung lập tức nhận thức được nguy cơ đang cận kề, họ đồng loạt xông ra không chút do dự. Đây có thể xem là một loại ma chú, cũng có thể coi là một sứ mệnh thiêng liêng không thể khước từ.

Tiếng chú ngữ của Nhân mẫu vang vọng, thức tỉnh họ rằng đã đến lúc phải hy sinh tính mạng vì sự tồn vong của thế giới. Thiên cung bỗng chốc im lặng đến lạ kỳ. Có lẽ họ đã bị Thiên Yêu ma áp chế quá lâu nên sinh lòng khiếp nhược, nhưng khi ấn ký thủ hộ mở ra, trong lòng họ chỉ còn lại ngọn lửa giận ngút trời đối với loài ma quỷ kia.

“Vụt! Vụt! Vụt!”

Những bộ khải giáp sáng ngời của cấm vệ quân lại một lần nữa tập hợp thành quân đoàn. Long đội và Thú đội tung cánh bay lên trời cao. Dưới mệnh lệnh của Nhân mẫu, hơn năm vạn quân đoàn Thiên cung đã tề tựu, mỗi người đều triệu hoán ra Hồn sủng mạnh nhất của mình, sẵn sàng tử chiến.

Năm vạn Hồn sủng che kín bầu trời Thiên thành, bao vây chặt chẽ khu vực chiến trường giữa Đồ Đằng thần nữ Đại Thanh và Thiên Yêu ma tổ, không để lộ một kẽ hở nào.

Dù những dư chấn từ trận chiến của hai cường giả kia có thể dễ dàng nghiền nát họ, nhưng quân đoàn cấm vệ lúc này không hề sợ hãi tử vong. Người trước ngã xuống, người sau lập tức tiến lên lấp vào chỗ trống.

Mỗi một đợt xung kích quét qua là một mảng lớn người và sủng bị xóa sổ. Máu tươi và thi thể đổ xuống như cơn mưa tanh nồng, nhuộm đỏ cả một vùng đại địa. Ngay cả Long tộc cường đại cũng không chịu nổi một đòn dư uy của Thiên Yêu ma tổ.

Không ai biết năm vạn quân này có thể cầm chân Thiên Yêu ma tổ được bao lâu. Sở Mộ ngoái đầu nhìn lại, thấy vô số bóng người đang tan biến thành hư ảo dưới cơn thịnh nộ của ma thần.

Thực lực của năm vạn cấm vệ quân cộng lại cũng chỉ tương đương với hai vị cường giả thời đại, trong khi Thiên Yêu ma tổ lại quá đỗi cường hãn. Ngay cả Luân Bàn Hoàng Tổ cũng chưa chắc là đối thủ của nó, đám cấm vệ quân này chẳng khác nào đang lao vào chỗ chết.

Sau khi hiệu triệu quân đoàn mở đường máu, Nhân mẫu lập tức quay lại bên cạnh Sở Mộ. Hắn cần được trị liệu gấp vì tình hình Thiên Giới Bi đã vô cùng nguy cấp. Nàng phải dốc toàn lực cứu chữa cho Sở Mộ, sau đó nhờ hắn mang năng lượng Xích Hỏa Diệu Nhật trở về Nhật Thực đại trận.

“Bọn họ đang đi nộp mạng!” Sở Mộ nhìn về phía chiến trường rực lửa ở trên cao, trầm giọng nói.

“Đó là chức trách của bọn họ!” Nhân mẫu đáp lời, gương mặt không chút gợn sóng.

Một khi đã là thành viên của Thiên cung, họ phải chuẩn bị tâm thế sẵn sàng hy sinh. Thiên cung tồn tại quá lâu, những kẻ cấp cao đã quá quen với cuộc sống an nhàn nên dần thoái hóa, tự xem mình là kẻ thống trị tuyệt đối. Họ nghĩ thế giới phải vận hành theo ý mình, nhưng giờ đây họ phải hiểu rằng khi thế giới lâm nguy, mạng sống của họ cũng không hơn gì những người dân bình thường.

Chính vì thế, bất kể họ có tự nguyện hay không, Nhân mẫu bắt buộc phải đóng ấn ký thủ hộ và sự hy sinh vào sâu trong tâm khảm họ. Nếu Thiên Giới Bi sụp đổ, Thiên cung cũng chẳng còn lý do gì để tồn tại.

“Vấn đề là không chỉ có quân đoàn Thiên cung đang hy sinh.” Sở Mộ chỉ tay xuống mặt đất.

Nhân mẫu cúi đầu nhìn xuống, kinh hãi nhận thấy đại địa đã nứt toác, biến thành những vực sâu thăm thẳm từ lúc nào không hay. Từng bầy quái vật dữ tợn từ dưới vực sâu lao lên, móng vuốt sắc lẹm, đôi mắt vàng sẫm tỏa ra sát khí tàn độc.

Ngay cả giữa lòng Thiên thành, kiến trúc và đường phố cũng vỡ vụn, hàng loạt quái vật trồi lên tấn công cấm vệ quân như một cơn thủy triều đen tối. Đó chính là quân đoàn Thiên Yêu Ma.

Số lượng sinh vật Diễn Sinh từ xưa đến nay vẫn luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất. Theo tiếng gọi của Thiên Yêu ma tổ Du Thiên, chúng đổ về như thác lũ che trời lấp đất. Cả thành phố chìm trong nỗi hoảng sợ tột độ. Không ai ngờ được loài quỷ ăn thịt người này lại có thể xuất hiện ngay bên trong nội thành kiên cố.

Thiên Yêu Ma sải cánh bay lượn, xé xác cấm vệ quân rồi ngấu nghiến máu thịt một cách man rợ. Tiếng la hét thảm thiết vang tận mây xanh, máu tươi chảy thành suối dưới mặt đất.

Quân đoàn Thiên cung vốn hưởng thái bình quá lâu, giờ đây hoàn toàn mất đi ý chí phản kháng trước lũ quái vật hung hãn này. Trong phút chốc, quân lính dẫm đạp lên nhau mà chạy trốn, mặc cho đám quan chỉ huy gào thét đến khản cổ.

Mưa máu càng lúc càng đậm, cả tòa thành chìm trong khói lửa và tiếng chém giết vang rền như sấm. Cảnh tượng thê lương với thi thể không nguyên vẹn nằm la liệt khắp nơi.

“Kiệt kiệt kiệt!”

Tiếng cười rùng rợn của Thiên Yêu ma tổ Du Thiên vang lên, hắn nhìn cảnh tượng tàn sát mà lộ rõ vẻ khoái trá. Lúc này, mọi người kinh hoàng phát hiện Đồ Đằng thần nữ Đại Thanh đã bị mất một cánh tay từ lúc nào.

Thiên Yêu ma tổ đang cầm cánh tay trắng ngần kia há miệng nuốt chửng, cảnh tượng tanh tưởi ấy khiến người ta không khỏi rùng mình. Thực lực của con quái vật này quá mạnh, ngay cả Đồ Đằng thần nữ cũng bại trận nhanh hơn dự kiến.

Gương mặt Đại Thanh tái nhợt, nàng vội vã lui về phía Đồ Đằng kết giới ở trung tâm tòa thành. Nhưng Thiên Yêu ma tổ không có ý định buông tha, hắn gầm lên một tiếng, tiếp tục tàn sát quân đoàn cấm vệ rồi lao thẳng về phía kết giới, muốn tận diệt mọi hy vọng cuối cùng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN