Chương 20: Nguy cơ tiềm ẩn

Ngọc Lộ Chi vô cùng yếu ớt, lúc Sở Mộ đào lên phải cẩn thận từng chút một. Nếu làm hư hại phần rễ cây thì giá trị của nó sẽ hoàn toàn tiêu tan, chuyến đi khổ cực ngày hôm nay cũng trở nên vô ích.

Động tác của tiểu Mạc Tà cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ vài lần móng vuốt xẹt qua đã thành công moi được hồn hạch của Bách Mục Chưởng ra ngoài.

Hồn hạch của giới Thực Vật là một vật thể trong suốt tựa như hổ phách, kích thước chỉ bằng ngón cái. Phần lớn hồn hạch của Hồn sủng tuy rất nhỏ bé, nhưng bên trong lại hàm chứa năng lượng vô cùng cường đại.

Hiện tại, Sở Mộ chỉ cho phép Mạc Tà hấp thụ hồn hạch thuộc tính Thú và hồn hạch thuộc tính Yêu Linh, cố gắng không dùng những hồn hạch khác.

Thực tế, Hồn sủng ăn hồn hạch không cùng thuộc tính bản thân cũng không ảnh hưởng nhiều. Tuy nhiên, nếu từ đầu đến cuối chỉ hấp thụ một loại thuộc tính thì sẽ mang đến những thay đổi nhất định.

Tiểu Mạc Tà ngậm hồn hạch Bách Mục Chưởng trong miệng, ngoan ngoãn đứng một bên nhìn Sở Mộ, im lặng chờ đợi hắn đào Ngọc Lộ Chi.

"Được rồi, đừng bày ra bộ dáng đáng thương đó. Vật này chắc chắn là để cho ngươi ăn, nhưng phải đợi tìm được Thiên Lam Thảo trước đã. Sau khi cô đọng hai loại dược liệu này cùng nhau, tác dụng đối với ngươi sẽ tốt hơn rất nhiều." Sở Mộ vỗ nhẹ đầu Mạc Tà, nhỏ giọng nói.

Mạc Tà híp mắt hưởng thụ cái vuốt ve của Sở Mộ, miệng nhỏ phát ra tiếng "ô ô" tỏ vẻ sung sướng.

"Đi thôi, ngươi hẳn là đói rồi, bây giờ chúng ta đi tìm một con Hồn sủng hệ Thú để làm thức ăn." Sở Mộ cất Ngọc Lộ Chi vào người, đứng dậy nhìn thoáng qua sâu trong Mậu Lâm.

Mạc Tà gật đầu, co chân nhảy vào lòng Sở Mộ.

Sở Mộ bất đắc dĩ thở dài: "Bây giờ ngươi còn đang ở hình thái thứ nhất ta mới có thể ôm được. Chờ sau này ngươi biến thành hình thái thứ hai, thứ ba chắc là sẽ đè chết ta mất."

"Sa sa sa ~~~!"

Đang lúc Sở Mộ nói chuyện, tiểu Thanh Trùng trên vai chợt phát ra âm thanh khe khẽ.

"Sao vậy? Có vật gì đó gần đây à?" Sở Mộ lập tức đặt Mạc Tà xuống, nhỏ giọng hỏi.

"Sa sa sa ~~~!" Tiểu Thanh Trùng đáp lại bằng một dãy tiếng sàn sạt, đôi mắt nó nhìn thẳng về phía trước mặt Sở Mộ.

"Nếu học được tự nhiên tâm thì tốt biết mấy, ít nhất cũng có thể nghe hiểu ngươi nói gì." Sở Mộ thầm nhủ.

Tiểu Thanh Trùng cung cấp tin tức cho Sở Mộ không phải là tín hiệu nguy hiểm, mà là nhắc nhở phía trước có điều gì đó kỳ lạ.

Sở Mộ vốn định tiến về phía trước tìm kiếm thức ăn, vì vậy liền mang theo Mạc Tà chậm rãi tiến sâu vào Mậu Lâm.

Đi đường chừng vài chục phút, Sở Mộ liền hiểu ra tại sao tiểu Thanh Trùng lại phát ra âm thanh kia. Bởi vì vị trí cách Sở Mộ hơn trăm thước chính là Mã Chí trong nhóm ba người hắn từng gặp trước đây.

Bên cạnh Mã Chí còn có một thiếu niên khác, Sở Mộ không có nhiều ấn tượng về hắn, cũng không biết tên là gì.

"Thật là quá đáng mà, lại bắt chúng ta tới đây coi chừng. Nói là sợ Hồn sủng và người khác đi tới cản trở, rõ ràng là sợ chúng ta đột nhiên ra tay mới đúng." Mã Chí tức giận bất bình nói.

"Thì có cách nào, ai bảo hắn có Lão Lang mạnh như thế. Hồn sủng của mấy người chúng ta cộng lại cũng không phải đối thủ của hắn, toàn bộ lợi ích dĩ nhiên là thuộc về một mình hắn rồi." Thiếu niên bên cạnh lắc đầu nói.

"Ai dà, không phải là ngươi không biết, còn năm ngày nữa là đến lúc chúng ta sinh tử tồn vong rồi. Trừ khi Chu Sinh Mạc thật sự làm theo những gì hắn nói, ra tay đánh trọng thương phần lớn đối thủ của chúng ta. Nếu không, cuối cùng chúng ta vẫn phải chết." Mã Chí nói.

"Ý của ngươi là...?" Gã thiếu niên bên cạnh hiểu ý rất nhanh, hạ thấp giọng xuống cực thấp.

"Ta chưa nói gì hết, ngươi đừng suy nghĩ lung tung. Nếu muốn hợp sức liều mạng với Chu Sinh Mạc, ta thà đi tìm vận may trong trận tỷ thí." Mã Chí lập tức tỏ rõ ý định của mình.

Sở Mộ ẩn nấp cách đó không xa nghe toàn bộ câu chuyện vào tai, hắn sờ cằm tự hỏi rốt cuộc những người này tới đây làm gì.

"Sau lần này chắc chắn không còn ai là đối thủ của Chu Sinh Mạc nữa. Ai ngờ được thực lực hắn đã đạt tới bảy niệm? Bây giờ lại còn nhận được Hồn sủng thứ ba." Mã Chí lẩm bẩm một câu.

"Quả thật hắn quá mạnh mẽ. Khẳng định rất nhiều người còn chưa biết hắn đã có thể thu nhận Hồn sủng thứ ba rồi. Hơn nữa, bên kia là một con Hồn sủng chín giai, nếu thật sự bị hắn thu phục..."

Nghe đến mấy câu này, Sở Mộ lập tức nhíu mày, sắc mặt trở nên âm trầm vài phần.

Mọi người trên đảo đều có Hồn sủng thứ nhất là Thanh Yểm Ma, Hồn sủng thứ hai chính là yêu thú sắp tham gia chiến đấu. Người nào có thể thu được Hồn sủng thứ ba gần như là tồn tại vô địch. Dù sao, muốn có Hồn sủng thứ ba thì Hồn sủng sư phải tu luyện hồn lực đạt tới trình độ cao niệm.

Tu vi Hồn sủng sư chia làm chín niệm. Ba niệm đầu tiên là hạ niệm, ba niệm tiếp theo là trung niệm, ba niệm cuối cùng là giai đoạn cao niệm.

Hạ niệm chỉ có thể thi triển hồn ước thứ nhất, trung niệm sẽ có hồn ước thứ hai, cao niệm sẽ có hồn ước thứ ba.

Trong Yểm Ma đảo, phần lớn Hồn sủng sư chỉ ở giai đoạn năm niệm, những người có thiên phú tốt hơn thì đạt tới sáu niệm. Mà Chu Sinh Mạc bây giờ đã đạt tới bảy niệm, hồn lực đã đủ để thu nhận Hồn sủng thứ ba.

Thêm một con Hồn sủng chiến đấu có ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Mặc dù không thể đồng thời triệu hoán hai con yêu thú ra chiến đấu, nhưng vẫn có thể thay đổi để hỗ trợ lẫn nhau.

"Yêu thú bên kia khẳng định cũng là chủng tộc cao cấp. Nếu để Chu Sinh Mạc nhận được Hồn sủng thực lực chín giai..." Sở Mộ ý thức được nguy cơ tiềm ẩn rất nhanh.

Sở Mộ có thể khẳng định nếu trong trận tỷ thí Chu Sinh Mạc gặp mình, hắn nhất định sẽ hạ sát thủ. Tình hình trước mắt Chu Sinh Mạc sắp có được đầu Hồn sủng thứ ba, cho dù Sở Mộ nắm giữ chiến cuộc mạnh mẽ đến mấy cũng không thể là đối thủ của hắn.

"Không được, nhất định phải phá hỏng chuyện này." Sắc mặt Sở Mộ lập tức lạnh lẽo.

"Trước tiên hãy bắt đầu từ hai người này."

Mã Chí và thiếu niên kia đều cho Hồn sủng đứng bên cạnh, rất khó lòng đánh lén họ ở đây. Thế nhưng, nếu họ thủ hộ ở bên ngoài, thì đám người Chu Sinh Mạc hẳn là ở cách đó khá xa. Cho dù nơi này phát sinh chiến đấu, họ chưa chắc đã phát hiện ra. Có lẽ đây cũng là tâm tư kín kẽ của Chu Sinh Mạc, dù sao Hồn sủng chín giai cũng không dễ đối phó. Hắn sợ sau khi chiến đấu với yêu thú lưỡng bại câu thương thì hai tên này thèm đỏ mắt nhảy ra cướp công, đến lúc đó hắn khóc không ra nước mắt.

Sở Mộ trực tiếp hiện thân, mang theo Mạc Tà đi tới chỗ hai người kia, ánh mắt hờ hững như thường.

"A, đây không phải là Sở đại tiểu thư sao? Một mình đi tới đi lui trong rừng rất nguy hiểm, mau quay trở về trong phòng đùa giỡn với sủng vật đi, ha ha ~!" Mã Chí thấy Sở Mộ đi tới lập tức mở miệng cười nhạo.

Tin tức Sở Mộ và Trương Lạc chiến đấu đã bị Cát Thanh ém xuống nên không truyền ra ngoài. Vì vậy, bây giờ còn chưa có ai biết lực chiến đấu thực tế của Nguyệt Quang Hồ. Cho dù có người khác biết cũng không ai để ý tới Sở Mộ, dù sao Trương Lạc chỉ là nhân vật tầng dưới chót, bị đánh bại là chuyện rất bình thường.

"Dừng lại, dừng lại! Ai cho phép ngươi tới nơi này, không muốn chết thì cút ngay sang bên kia." Mã Chí thấy Sở Mộ muốn đi vào địa bàn họ canh gác, lập tức quát lớn cảnh cáo.

"Nơi này biến thành lãnh địa của các ngươi từ lúc nào rồi? Ta muốn đi vào bên trong tìm giết một con Hồn sủng hệ Thú." Sở Mộ bày ra bộ dáng không biết chuyện gì, bình thản nói.

"Buồn cười, dựa vào một mình ngươi còn đòi đi sâu vào trong Mậu Lâm. Cút sớm đi, nơi này chính là địa bàn của chúng ta." Gã thiếu niên kia khinh thường nói.

"Ta nghe nói hai người các ngươi chính là tay sai của Chu Sinh Mạc, chuyện gì cũng phải nghe lời hắn. Hồn sủng của ta đang đói bụng muốn ăn hồn hạch thuộc tính Thú, nếu thực lực các ngươi mạnh mẽ có muốn tỷ thí với Nguyệt Quang Hồ của ta một chút không?" Sở Mộ biết trong lòng hai người đang rất uất ức, cho nên âm thầm sử dụng phương pháp khích tướng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN