Chương 207: Bắt cóc công chúa
"Ba năm trước, ta từng đặt chân đến Hằng Hải. Nhớ rõ khi ấy có một thiếu niên cùng ta đồng hành trên thuyền chừng nửa tháng, người đó... hẳn là ngươi?" Cẩn Nhu công chúa dẫu đã tường tận, vẫn cố chấp tra vấn.
Sở Mộ khẽ gật đầu, điềm nhiên chờ đợi nàng nói tiếp.
"Ta nhớ khi ấy ngươi mang theo một con Nguyệt Quang Hồ ở hình thái Sở Liên, rất giống với Tà Diễm Cửu Vĩ Yêu Hồ này. Ta muốn biết con Nguyệt Quang Hồ ấy giờ đang nơi nào, liệu còn ẩn mình trong không gian Hồn sủng của ngươi không?" Cẩn Nhu công chúa nhẹ nhàng dẫn dắt câu chuyện vào chính đề.
Sở Mộ thản nhiên đáp: "Hoàn cảnh sinh tồn tại Tù Đảo nghiệt ngã, Hồn sủng cấp nô bộc khó lòng thích nghi. Khi ta vừa bước vào cảnh giới Hồn Sư không lâu, nó đã tao ngộ bất hạnh."
"Nếu Hồn sủng ấy gặp bất trắc, ngươi hao tổn một Hồn vị, lẽ nào còn có thể trụ vững trên Tù Đảo hung hiểm?" Nàng hiển nhiên đã nhận ra điểm mấu chốt này.
"Tù Đảo không thiếu linh vật. May mắn thay, trời xanh chưa đoạn đường ta. Ngay lúc Nguyệt Quang Hồ vừa mất, ta kịp hái được một gốc linh dược chữa trị linh hồn, nhờ đó mới sống sót. Công chúa bỗng dưng hỏi chuyện xưa làm chi?" Sở Mộ đáp lại bằng một câu hỏi ngược.
"Ta chỉ nghĩ đến một khả năng, muốn chứng thực đôi chút." Nàng vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Sở Mộ, tựa hồ muốn tìm ra một tia dối trá nơi thâm sâu đồng tử hắn.
Đáng tiếc, Cẩn Nhu công chúa chẳng thể đọc được điều gì. Trong cặp mắt đen hờ hững kia, chỉ có sự khắc chế cùng kiềm nén khi đối diện với mị lực của nàng mà thôi.
Cẩn Nhu công chúa từng thấy vô số ánh mắt như thế, nhưng so với những kẻ khác, Sở Mộ vẫn tương đối trấn định. Nếu đổi lại là người phàm khác, dưới tình huống này, e rằng hai mắt đã bốc lên ngọn lửa dục vọng hừng hực.
"Xin lỗi. Trong tám hộ vệ của ta, không ít kẻ là thành viên cấp cao của Yểm Ma Cung cài vào để giám thị. Một số chuyện ta cần tránh xa tai mắt bọn chúng." Nàng lướt nhìn ra ngoài cửa, khẽ giọng nói với Sở Mộ.
Sở Mộ gật đầu, cũng chẳng thấy kỳ lạ. Đại nhân vật như Cẩn Nhu công chúa nhất định bị cuốn vào vũng nước đục của tranh chấp quyền lực. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân nàng thường xuyên ưu buồn, ngẩn ngơ thở dài.
"Công chúa làm vậy khá nguy hiểm. Chi bằng mau chóng hồi cung nghỉ ngơi." Sở Mộ không muốn nàng tiếp tục tra hỏi, nhanh chóng bày ra dáng vẻ của một cận vệ tận tâm, suy nghĩ cho chủ nhân.
"Không vội." Cẩn Nhu công chúa lắc đầu, ánh mắt nhìn Sở Mộ thoáng phần ảm đạm: "Ngươi... có thể cho ta ôm Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ một lát được không?"
Sở Mộ ngẩn người kinh ngạc, không ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu này. Sau một hồi do dự, hắn không thể cự tuyệt, đành niệm chú ngữ triệu hồi Mạc Tà ra ngoài.
Mạc Tà vẫn giữ nguyên hình thái Sở Liên, vô cùng khả ái. Bộ lông mềm như nhung, thân thể nhỏ bé, cùng chín chiếc đuôi lửa đung đưa, khiến người ta vọng động muốn ôm vào lòng mà âu yếm.
Cẩn Nhu công chúa hiển nhiên bị Hồn sủng này hấp dẫn, ánh mắt trở nên nhu hòa hiếm thấy. Nàng khom người, nâng tiểu Mạc Tà lên.
"Ô ô!" Trạng thái Sở Liên của Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ càng thêm khả ái so với Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ trước kia, cảm giác vuốt ve bộ lông vừa êm vừa mượt. Trên mặt Cẩn Nhu công chúa từ từ hiện lên nụ cười nhàn nhạt, dùng bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vuốt ve đầu Mạc Tà, rồi dần dần chuyển xuống thân và lưng.
Sở Mộ đứng nhìn Cẩn Nhu công chúa không nói. Hắn phát hiện ra, khi nàng ôm Mạc Tà, khí chất thanh tao và ôn hòa ấy lộ ra một vẻ đẹp động lòng người. Ánh mắt và nụ cười lại càng phong tình mê mẩn, khiến tâm hồn rung động.
"Nó tên là gì?" Cẩn Nhu công chúa ngẩng đầu hỏi Sở Mộ.
"Mạc Tà." Sở Mộ theo bản năng hồi đáp.
Nghe thấy cái tên này, ánh mắt Cẩn Nhu công chúa lập tức khẽ dao động. Bởi nàng nhớ không sai, tiểu hồ ly Nguyệt Quang Hồ trước kia cũng tên là Mạc Tà.
Cẩn Nhu công chúa có thể quên tên Sở Mộ, nhưng ấn tượng về Mạc Tà lại rất sâu. Sở Mộ nói ra cái tên đồng dạng này, dĩ nhiên khiến nàng ý thức được suy đoán của mình đã gần như chính xác.
"A, Công chúa đang định hỏi vì sao tên nó lại giống với Nguyệt Quang Hồ kia? Ta giải thích rằng, để kỷ niệm Hồn sủng đầu tiên, ta đã đặt tên giống nhau." Sở Mộ tiến lên một bước, đứng ngay trước Cẩn Nhu công chúa, nở nụ cười gian tà.
"À?" Cẩn Nhu công chúa khẽ nhíu mày suy nghĩ, tựa hồ cảm thấy không khí có điều bất ổn. Ánh mắt nàng nhìn Sở Mộ, lập tức nhận ra vị trí hắn đứng đã quá gần.
Sở Mộ ghé sát, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo: "Thật ra cũng không quan trọng. Làm phiền Cẩn Nhu công chúa, đưa ta một đoạn đường."
Cẩn Nhu công chúa ngơ ngẩn hồi lâu, chưa hiểu ý Sở Mộ. Nhưng khi nàng cảm giác được Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ đáng yêu, khả ái trong lồng ngực mình đã vươn móng vuốt ra, cảm giác lạnh băng chạm vào da thịt khiến nàng đột nhiên ý thức được vấn đề.
"Cẩn Nhu công chúa, ta biết thực lực ngươi cường đại, có lẽ đã đạt đến Hồn Chủ. Nhưng Mạc Tà của ta, đúng như ngươi đoán, mang Huyết Thống Dị Biến. Thiên phú nó vượt xa Quân Chủ thường. Nhất là tốc độ—cho dù ngươi dùng Hồn Trang, Hồn Kỹ, hay triệu hồi Hồn sủng, chỉ cần ngươi cử động, móng vuốt nó sẽ xé rách cổ họng ngươi. Cho nên... ta mong ngươi hợp tác." Sở Mộ nói với Cẩn Nhu công chúa bằng giọng cực kỳ lạnh lùng.
Cẩn Nhu công chúa quả thật không nghĩ tới Sở Mộ lại gan dạn, sáng suốt và quyết đoán đến mức này, dám chơi chiêu tiên hạ thủ vi cường. Dù nàng một mình đến gặp Sở Mộ nhất định có phòng bị, nhưng nàng lại hoàn toàn không đề phòng Mạc Tà, nhất là khi chính mình còn chủ động ôm nó vào lòng.
Sở Mộ cũng không ngờ Cẩn Nhu công chúa lại hoàn toàn buông lỏng cảnh giác đối với Mạc Tà. Thời cơ đã tới mà không biết tận dụng chính là kẻ ngu dại. Hắn quyết định không thể đợi đến khi tin tức truyền tới tay Hạ Nghiễm Hàn. Dựa vào hiểu biết của Hạ Nghiễm Hàn về Mạc Tà, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua cho mình. Lần này Cẩn Nhu công chúa đêm khuya viếng thăm, quả là cơ hội tốt nhất để Sở Mộ đào thoát.
Nếu để Hạ Nghiễm Hàn biết chuyện, Sở Mộ hiểu tính mạng mình khó bảo toàn. Dù có trốn thoát khỏi Yểm Ma Cung, Hạ Nghiễm Hàn cũng sẽ tìm mọi cách dồn hắn vào chỗ chết. Dù sao cũng chết, thì có thêm tội cưỡng chế công chúa vẫn là chuyện cực kỳ bình thường.
"Sở Mộ, hành động hôm nay của ngươi khiến ta rất kinh ngạc. Nhưng ngươi nghĩ làm vậy có hữu dụng không? Tám hộ vệ của ta có bốn người là thuộc hạ của người khác, nếu ngươi có thể kèm ta rời khỏi nơi này, tương đương giúp ta thoát khỏi sự giám thị của bọn chúng. Ta ngược lại còn phải cảm tạ ngươi đó." Cẩn Nhu công chúa biểu hiện coi như trấn định, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại trên người Mạc Tà.
"Không sao. Ta chỉ biết là bọn họ không dám thương tổn ngươi. Dĩ nhiên, nếu ngươi không muốn náo lớn, chúng ta cũng có thể xử lý bằng cách nhẹ nhàng hơn." Sở Mộ kề miệng vào tai Cẩn Nhu công chúa nói nhỏ.
Bây giờ không còn phải phân biệt thân phận thua kém, chỉ đơn giản là hai người đồng hành cùng nhau. Sở Mộ không cần thiết phải lo lắng đến việc mạo phạm công chúa nữa.
Tuy nhiên, Sở Mộ cũng không thể đột nhiên biến thành tên sắc lang gan to tày trời, nhân cơ hội này chiếm tiện nghi của công chúa. Dù nói thế nào, Sở Mộ vẫn có thiện cảm với nữ nhân này. Lưu lại một chút "kỷ niệm đẹp", sau này thực lực đầy đủ rồi hãy tính. Bây giờ mà làm quá, đối phương quyết tâm cá chết lưới rách, khẳng định là được không bằng mất.
"Xử lý kín đáo đi." Cẩn Nhu công chúa quyết đoán lựa chọn phương án này. Nàng không muốn cảnh mình bị Sở Mộ kề vai áp má, công khai đi ra ngoài. Nếu tin tức này truyền ra, thanh danh công chúa của nàng sẽ mất sạch, đến khi đó mọi việc nàng định làm sẽ càng thêm khó khăn.
"Như vậy cũng tốt. Chúng ta bây giờ cùng nhau rời khỏi nơi này, ngươi chỉ cần ôm Mạc Tà là được. Đến chỗ an toàn ta sẽ thả ngươi." Sở Mộ mở miệng nói.
Cẩn Nhu công chúa vẫn giữ được trấn định, nhưng lần đầu tiên bị một nam tử ngồi kèm bên cạnh, trong mắt cũng có mấy phần nổi giận.
Trên thực tế, trên người Cẩn Nhu công chúa có không ít Hồn Trang đặc thù, có vài thứ có thể trực tiếp đánh bay Mạc Tà và Sở Mộ ra ngoài.
Nhưng khi suy nghĩ đến biểu hiện của Mạc Tà lúc trước, tốc độ của nó vượt xa cấp Thống Lĩnh nhảy vọt tới Quân Chủ, tốc độ bạo phát nhất định là càng thêm kinh khủng.
Sở Mộ là Tù Đảo Vương Giả giết người như ngóe. Nếu đổi lại bất kỳ người nào khác, Cẩn Nhu công chúa sẽ nghĩ rằng đối phương chưa chắc có gan xuống tay. Nhưng bản tính cái tên Sở Mộ này rất khó đoán, Cẩn Nhu công chúa hiển nhiên sẽ không dùng tính mạng của mình làm tiền đánh cuộc.
Nhắc tới cũng thú vị, trước đó không lâu Sở Mộ vẫn phân vân không dám ra tay vì không nắm chắc tính cách Cẩn Nhu công chúa, không thể dùng tính mạng của mình và Mạc Tà làm tiền đánh cuộc. Nhưng bây giờ lại đổi ngược lại, Cẩn Nhu công chúa cũng không dám liều mạng chọc giận Sở Mộ.
Sở Mộ bảo Cẩn Nhu công chúa nhảy ra khỏi cửa sổ. Nàng đã tự mình tới đây, nhất định không có hộ vệ theo kèm.
Vừa nhảy ra ngoài, Sở Mộ lập tức triệu hồi Dạ Lôi Mộng Thú, để Cẩn Nhu công chúa ngồi ở trước mặt mình.
Cẩn Nhu công chúa biểu lộ một chút kích động, nhưng cuối cùng vẫn phải làm theo ý Sở Mộ, nhảy tới trên lưng Dạ Lôi Mộng Thú.
Đợi Cẩn Nhu công chúa ngồi vững vàng xong, Sở Mộ cũng nhích thân lại gần sát người nàng.
Lúc nãy đối diện đã thấy nàng xinh đẹp mê người, bây giờ lại có cơ hội ngắm nhìn từ phía sau lưng sẽ mang theo một hương vị khác. Không gian trên lưng Dạ Lôi Mộng Thú không rộng rãi lắm, cả hai cùng ngồi nhất định là có tiếp xúc thân thể. Sở Mộ âm thầm than thở, vóc người Cẩn Nhu công chúa không chỉ nhìn tốt, khi tiếp xúc lại càng khiến người ta yêu thích không nỡ rời tay. Ngay cả Sở Mộ là "chính nhân quân tử" cũng nhịn không được mà như có như không giả vờ cọ nhẹ tới trước một chút.
Nhưng Sở Mộ là người dứt khoát, chốc lát sau chậm rãi hít sâu một hơi khôi phục tinh thần như cũ, bởi vì hắn đang ở tình trạng vô cùng nguy hiểm, không thể có bất kỳ sai lầm nào.
Cẩn Nhu công chúa xuất thân cao quý, từ nhỏ đã tiếp nhận các loại lễ nghi, tiếp xúc với các đại nhân vật khắp đại lục, vì thế tạo thành sự bình tĩnh và uy nghiêm của một vị công chúa nên có. Nhưng mà lúc này bị một người đàn ông thân mật như vậy, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng tiếp xúc nhạy cảm, tình huống như thế làm sao nàng bình tĩnh được? Khuôn mặt tuyệt mỹ dưới khăn che mặt cũng ửng hồng, ánh mắt đã bắt đầu nổi lên ngọn lửa giận dữ.
Sở Mộ vốn dự định kèm sát Cẩn Nhu công chúa đi tới địa phương an toàn, cũng không có ý định quá phận gì. Chỉ là một thoáng xúc động mà thôi, không hề đụng tới điểm mấu chốt.
Dạ Lôi Mộng Thú đạt tới Quân Chủ Lục đoạn Tam giai đã có thể thi triển kỹ năng Dạ Vũ rất mạnh, trong lúc nhất thời rất khó bị những người khác nhận ra vấn đề.
Cẩn Nhu công chúa cũng không muốn bị đám hộ vệ biết mình bị khống chế, cho dù báo bọn họ biết chưa chắc đã thoát khỏi ma trảo của tên này. Cho nên Cẩn Nhu công chúa rất tỉnh táo để mặc cho Sở Mộ tuyển chọn đường đi, chỉ giữ vững im lặng không nói một lời.
Sau khi Dạ Vũ được buông thả làm cho trời đêm càng thêm u ám, Sở Mộ và công chúa khống chế Dạ Lôi Mộng Thú lặng lẽ chạy ra khỏi phủ thành chủ.
"Kẻ nào, vì sao lén lút trốn tránh?"
Bỗng nhiên có một thanh âm hùng hồn truyền ra. Chốc lát sau, Sở Mộ lập tức cảm giác được một luồng Hồn Niệm cường đại ập đến.
Sở Mộ nhíu mày suy nghĩ, hình như là thanh âm thành chủ. Hắn quyết đoán bảo Dạ Lôi Mộng Thú nhảy lên lầu một, âm thầm kéo Cẩn Nhu công chúa vào trong ngực mình, hạ thấp giọng nói: "Không muốn bị người đời đàm tiếu xôn xao, thì đừng nói lời nào, cũng không được giãy giụa."
Cẩn Nhu công chúa đã tức giận đến mức l* ng *ng phập phồng, nhưng mà bây giờ lại bị Sở Mộ vô sỉ trực tiếp ôm cứng ngắc như thế, cái đầu cũng bị ép vào trong người hắn. Cảm giác bị xâm phạm khiến cơn giận Cẩn Nhu công chúa tăng cao, nhưng chưa biết làm gì cho tốt.
"A, là phó thành chủ Cổ Thanh đại nhân hả?" Sở Mộ lập tức bảo Dạ Lôi Mộng Thú giải trừ trạng thái Dạ Vũ, hơn nữa dùng Hồn Niệm nói với người kia.
"Thì ra là Sở Yểm thiếu, đêm đã khuya vẫn hoạt động tốt nhỉ? Lại còn mang về một nữ tử nữa." Cổ Thanh biết được là Sở Mộ cũng hơi buông lỏng cảnh giác.
"Cổ Thanh đại nhân, vì sao ngài nói như thế? Sở Mộ ta đường đường nam tử hán đại trượng phu, ở bên cạnh công chúa mãi chung quy cũng bứt rứt khó chịu. Ta chỉ tìm chút cảm hứng mà thôi." Sở Mộ liền bày ra thái độ háo sắc lừa gạt người kia.
"Ha ha ha, ta đây không quấy rầy Sở Yểm thiếu nhã hứng nữa." Cổ Thanh lập tức giải trừ trạng thái khóa chặt Hồn Niệm đối với Sở Mộ.
Sở Mộ cũng không cần nhiều lời, trực tiếp dẫn nữ tử được Cổ Thanh cho là "gái bán hoa" chạy đi. Hắn ra lệnh cho Dạ Lôi Mộng Thú hơi tăng nhanh tốc độ chạy ra khỏi phủ thành chủ.
Trong quá trình di chuyển, Sở Mộ gặp không ít cao thủ canh gác, nhưng đều dùng lý do đồng dạng mà một đường thuận lợi đào thoát ra ngoài.
Chỉ có Cẩn Nhu công chúa bị hắn dứt khoát ép chặt vào ngực nãy giờ đã nổi giận đùng đùng rồi, oán hận đến mức muốn sử dụng lực lượng Hồn Trang đánh văng cái tên Sở Mộ khốn kiếp này ra xa. Sau đó nàng sẽ triệu hồi ra Bạch Yểm Ma đốt Sở Mộ thành tro bụi mới hả giận. Ít nhất trong đầu nàng đang suy nghĩ như thế, chỉ có điều chưa dám manh động mà thôi.
"Tới đây là được rồi, ngươi còn định mang ta đi đâu?" Rời khỏi phủ thành chủ, Cẩn Nhu công chúa ánh lạnh lẽo nói, thần thái lạnh như băng giá mùa đông.
"Dù sao cũng đi xa như vậy, cần gì phải quan tâm quãng đường dài ngắn chứ?" Sở Mộ không cho Dạ Lôi Mộng Thú dừng lại, tiếp tục chạy về phía cửa thành phía nam.
Tốc độ Dạ Lôi Mộng Thú chạy đi rất nhanh. Không qua bao lâu đã có thể nhìn thấy bình nguyên rộng lớn ở trước mắt.
Sở Mộ không vội vã thả Cẩn Nhu công chúa ra, vẫn chạy ra khỏi thành trì thêm một đoạn khá xa, chui vào bãi cỏ lau dày đặc gần dòng sông mới dừng lại.
"Tốt rồi, cho ngươi xuống đây." Sở Mộ từ trên người Dạ Lôi Mộng Thú nhảy xuống, đợi Cẩn Nhu công chúa cũng leo xuống mới niệm chú ngữ thu hồi Dạ Lôi Mộng Thú vào không gian Hồn sủng.
Mặc dù Dạ Lôi Mộng Thú có năng lực ẩn hình rất mạnh, chạy trốn tương đối dễ dàng, nhưng hắn sợ Cẩn Nhu công chúa có Hồn sủng quá mạnh gây uy h**p. Vì thế khống chế Mạc Tà chạy trốn sẽ an toàn hơn.
Một trận gió đêm lạnh lẽo thổi qua bình nguyên, lướt qua thân thể mảnh mai của Cẩn Nhu công chúa. Hai người chợt im lặng nhìn nhau không nói tiếng nào.
Sở Mộ và Cẩn Nhu công chúa đối mặt như thế một lúc lâu. Trận trận gió thơm lọt vào mũi làm cho Sở Mộ không nhịn được hít sâu mấy hơi, nàng đúng là mỹ nhân cực phẩm mà. Chỉ đáng tiếc là hai người hiện tại không đủ duyên phận.
"Tới đây là được rồi. Nếu ngươi cảm thấy tức giận vì chuyện tối nay, cứ ngồi xuống ngắm sông một lát. Hẳn là lòng sẽ bình tĩnh lại nhanh thôi." Sở Mộ chỉ chỉ vào mặt sông về đêm, khẽ giọng nói.
Cẩn Nhu công chúa quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện mặt sông lúc này yên ắng cực kỳ, thanh âm cỏ cây xào xạc làm cho nàng hơi dao động tinh thần.
"Ta đi. Sau này, chúng ta sẽ còn gặp lại." Sở Mộ nhìn thoáng qua Cẩn Nhu công chúa có vẻ thất thần, vừa nói vừa xoay người sang chỗ khác, lưu lại lại cho Cẩn Nhu công chúa một bóng lưng cao ngạo biến mất vào trong bóng đêm.
Cẩn Nhu công chúa chợt phục hồi tinh thần, ánh mắt nhìn về phía Sở Mộ rời đi.
"Chờ đã!" Nàng không rõ vì sao mình lại gọi hắn.
Sở Mộ dừng bước, xoay người lại. Ánh mắt hắn xuyên qua bãi cỏ chập chờn trong gió, yên lặng chờ đợi.
Đề xuất Voz: Lên Núi Cấm Săn Rắn Hổ Mây - William