Chương 206: Thăm viếng giữa đêm

Hàng vạn ánh mắt đã đồng thời chứng kiến toàn bộ quá trình, từ Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ đột phá huyết mạch, dị biến thành Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ thần thánh. Mạc Tà đã đạt đến Lục đoạn Tứ giai, sau khi lột xác, nó tương đương với một Hồn sủng cấp Quân Chủ Lục đoạn chân chính. Điều này khiến chiến lực của Sở Mộ vụt lên như một cơn bão táp, chạm tới đỉnh cao khó lường.

Lực lượng Quân Chủ Lục đoạn đáng sợ đến nhường nào? Chỉ cần Hồn sủng này tồn tại, trong hàng ngũ thanh niên cùng thế hệ, tuyệt đối không ai còn dám ngông cuồng khiêu chiến Sở Mộ nữa. Một trận chiến kinh thiên động địa đã thổi quét khắp các địa vực lân cận, chấn động lan truyền đến cả những thành trì xa xôi.

Chỉ sau một trận chiến, Sở Mộ đã chân chính trở thành cường giả trong giới Hồn sủng sư, thậm chí vượt qua cả nhiều cao thủ bậc tiền bối. Hắn giờ đây được xem là một trong số ít thanh niên mạnh nhất, uy chấn thiên hạ.

Thực tế, ở bất cứ địa vực nào, một cao thủ trẻ tuổi đơn độc cũng khó lòng là đối thủ của Sở Mộ. Chỉ những thế lực cự phách như Yểm Ma Cung hay La Vực Môn mới đủ khả năng bồi dưỡng ra những thiên tài có thực lực sánh ngang hắn. Những thế lực này, qua mỗi đời, đều ẩn giấu vô số cao thủ trẻ tuổi đã đạt tới cấp bậc Hồn Chủ. Chỉ ở cấp độ này, mới được xưng tụng là chí cường, là đỉnh phong của lớp thanh niên. Ít nhất, Sở Mộ từng tận mắt chứng kiến Tài quyết giả Lục Sam Ly của Yểm Ma Cung, chính là một cường giả Hồn Chủ danh trấn thiên hạ.

Trước đây, danh tiếng Sở Mộ căn bản không thể so sánh với Lục Sam Ly. Nhưng sự dị biến của Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ thành Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ đã chứng minh thực lực của Sở Mộ đang nhanh chóng tiếp cận những kỳ tài mạnh nhất của các siêu cấp thế lực.

Trong lĩnh vực Hồn sủng sư, những thế lực khổng lồ này bồi dưỡng cường giả đếm không xuể; dựa vào thế lực và bối cảnh, họ đi đến đâu cũng khiến thiên địa rung chuyển, năng lực chiến đấu đều là kỳ tài hiếm có. Đặc biệt là những thế lực như Yểm Ma Cung, Hồn Sủng Cung, La Vực Môn, cứ địa của họ trải rộng khắp thế giới.

Mỗi thế lực như vậy bồi dưỡng ra hàng nghìn cao thủ trẻ tuổi mỗi đời. Muốn bước lên vị trí đỉnh phong, nói dễ hơn làm.

Thế nhưng, Sở Mộ lại hoàn toàn khác biệt. Hắn không hề có bất kỳ hậu thuẫn nào, mọi thứ đều dựa vào chính mình mà bước lên đỉnh cao này. Chính vì lẽ đó, chấn động mà hắn tạo ra càng mãnh liệt hơn, bởi một thanh niên cơ hồ không thể nào chỉ dựa vào thực lực cá nhân mà đạt tới trình độ này.

Trong lúc đủ loại tin đồn về Sở Mộ bắt đầu lan truyền trong dân gian, có người cho rằng Sở Mộ ắt hẳn là đệ tử ẩn giấu của một vị siêu cấp cường giả nào đó. Một phần khác lại cho rằng hắn dựa vào thực lực của bản thân mà bước lên cấp độ này, đáng được tôn trọng tuyệt đối. Còn một số ít lại khăng khăng Sở Mộ chỉ dựa vào vận may, nhờ Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ vô tình dị biến thành Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ nên mới phát triển nhanh chóng như vậy. Nếu không, muốn bước lên cấp độ này ít nhất cũng phải tôi luyện thêm vài năm nữa.

Bất luận tin đồn thế nào, giờ đây, Sở Mộ của Tù Đảo Vương Giả đã vượt qua Thiên Quý, trở thành một trong những thanh niên mạnh nhất với tiềm lực vô song. Nếu hắn đặt chân đến bất kỳ địa vực nào, trừ phi là cao thủ chân chính nắm giữ quyền lực tuyệt đối, bằng không rất ít người dám tìm đến gây phiền toái.

Trong khi tin tức chấn động này từ Cổ Thành truyền đi khắp nơi, Sở Mộ lại bình tĩnh trở về phòng mình nghỉ ngơi, bắt đầu suy tính cách thức thoát khỏi sự khống chế của Yểm Ma Cung.

Sở Mộ không hiểu rõ tính cách Cẩn Nhu công chúa, trong lòng chỉ có chút thiện cảm mơ hồ bởi bản tính lương thiện của nàng. Tuy nhiên, Sở Mộ tin rằng tất cả những người nắm giữ quyền lực đều có tâm cơ sâu sắc, kể cả vị công chúa luôn thanh nhã u buồn này. Hắn khẳng định nàng đã sinh nghi ngờ đối với mình, bởi nàng từng thấy Mạc Tà ở hình dạng Nguyệt Quang Hồ. Cẩn Nhu công chúa hoàn toàn có thể suy đoán ra khả năng dị biến liên tục của Hồn sủng này.

Một lần dị biến đã khiến giá trị tăng lên gấp bội, Cẩn Nhu công chúa có thể tặng cho đám hộ vệ phần thưởng Hồn trang trị giá ngàn vạn kim tệ một cách nhẹ nhàng, điều đó cho thấy dù là Hồn sủng cấp Quân Chủ, nàng chưa chắc đã để vào mắt.

Nhưng Hồn sủng liên tục dị biến lại là một khái niệm hoàn toàn khác. Sở Mộ hiểu rõ, ngay cả Thiên Thương Thanh Chập Long siêu nhiên kia cũng không thể sánh bằng Mạc Tà. Một Hồn sủng như vậy tuyệt đối đủ sức khiến các thế lực lớn như Yểm Ma Cung dốc hết thủ đoạn để đoạt lấy, bất chấp mọi đạo lý.

Sở Mộ tương đối tin tưởng vào nhân phẩm của Cẩn Nhu công chúa, nhưng hắn kiên quyết không thể lấy Mạc Tà ra làm tiền đánh cược. Vì thế, Sở Mộ bây giờ phải nghĩ cách thoát khỏi Yểm Ma Cung càng sớm càng tốt.

Sở Mộ được thị nữ công chúa đưa về, phía sau là hai tên hộ vệ. Thực lực của hai người này tuyệt đối đạt tới Hồn Chủ. Sở Mộ hiển nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ, vì thế hắn không hề biểu hiện ra bất cứ cử động quá khích nào, chỉ bình tĩnh đi theo sau thị nữ.

Sau khi trở lại trong phòng, Sở Mộ luôn miên man suy tư vấn đề này, mãi cho đến đêm khuya, khi Bạch Yểm Ma lên tiếng đòi thức ăn, Sở Mộ mới đưa ra một kết luận: Dưới tình huống này, chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến, bởi chỉ cần công chúa còn cho người theo dõi thì hắn khó lòng trốn thoát.

Cuối cùng, không cần phải suy nghĩ nữa, Sở Mộ nhắm mắt lại, bắt đầu dùng hồn lực của mình nuôi nấng Bạch Yểm Ma.

Điều khiến Sở Mộ hưng phấn nhất chính là linh hồn Mạc Tà thăng hoa đã giúp tu vi Sở Mộ tăng cường thêm một niệm, thoáng chốc có khuynh hướng tiến vào cấp bậc Hồn Chủ.

Từ cấp bậc Hồn Sư trở lên, muốn tăng cường một niệm vô cùng gian nan. Sở Mộ trước đó không lâu đã đạt tới Bát niệm, lẽ ra phải tu luyện thêm một đoạn thời gian rất dài mới có thể tiến vào Cửu niệm. Thế mà, nhờ thực lực Mạc Tà tăng cường trên phạm vi lớn, bản thân Sở Mộ cũng hưởng lợi ích không nhỏ, hồn lực trong cơ thể hắn càng thêm tràn đầy.

"Ô ô ô!"

Sở Mộ đang dùng hồn lực nuôi dưỡng Bạch Yểm Ma, bỗng nhiên, một tiếng "Ô ô ô" vang lên trong thế giới tinh thần của hắn.

"Khặc... khặc..."

Không khí yên bình cũng qua đi, Bạch Yểm Ma cấp Quân Chủ gào lên đầy phẫn nộ, hiển nhiên đã bị Mạc Tà chọc tức.

Sở Mộ ngẩn người ra, lúc này mới kịp phản ứng. Hình như Mạc Tà đang cảnh cáo Bạch Yểm Ma không được đòi hỏi quá mức.

Trước kia, mỗi khi Sở Mộ nuôi nấng Bạch Yểm Ma, Mạc Tà luôn u oán bất bình thay cho hắn: Tại sao Sở Mộ phải hao phí hồn lực nuôi dưỡng cái tên vô dụng cho tới bây giờ còn chưa tham gia chiến đấu kia chứ? Chẳng qua là lúc ấy thực lực Mạc Tà không thể ảnh hưởng tới Bạch Yểm Ma, nên không dám tìm tên ma quỷ kia gây phiền phức.

Nhưng tình hình bây giờ đã khác hẳn. Mạc Tà biến thành Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ, thực lực sánh ngang cấp Quân Chủ. Đối mặt với Bạch Yểm Ma, Mạc Tà không cần sợ hãi như trước, hoàn toàn có thể lên tiếng cảnh cáo cái con quỷ ham ăn, vô tích sự này rồi.

Mạc Tà đã có tư cách "đàm luận ngang hàng" với Bạch Yểm Ma, thế là nó không chút khách khí phát khởi tinh thần công kích ngay khi Bạch Yểm Ma đang thưởng thức bữa khuya.

Bạch Yểm Ma ý thức được địa vị của mình bị uy hiếp, cũng bắt đầu tiến hành đối kháng với Mạc Tà. Ngay sau đó, hai tên này quấy rối trong thế giới tinh thần của Sở Mộ thành một đống hỗn loạn, khiến cho Sở Mộ đầu váng mắt hoa, không kịp thích ứng.

"Hai người các ngươi bớt náo cho ta!"

Hai con Hồn sủng này lúc bình thường rất ít trao đổi, không ngờ vừa mới quậy một phát đã làm cho hắn luống cuống chân tay. Đây là trực tiếp đối kháng trong thế giới tinh thần của Sở Mộ, cả hai "ôn thần" này đều có thực lực cấp Quân Chủ. Nếu quậy thêm một hồi, không khéo đầu Sở Mộ nổ tung mất thôi.

Dù sao, giọng nói Sở Mộ vẫn có tính uy hiếp. Mạc Tà kêu lên u oán, còn Bạch Yểm Ma tiếp tục cười tà.

"Bạch Ma Quỷ, ngươi cũng an phận cho ta. Lấy giai đoạn bây giờ của ngươi không cần nhiều hồn lực như vậy, bắt đầu từ hôm nay ăn ít hai thành hồn lực," Sở Mộ lập tức dùng hồn niệm nói với Bạch Yểm Ma.

"Kiệt... kiệt..." Bạch Yểm Ma dĩ nhiên không đồng ý, lập tức phát ra tiếng thét chói tai tỏ vẻ kháng nghị.

Sở Mộ bây giờ đã là Hồn Sư Cửu niệm, lực lượng linh hồn cường đại hơn trước rất nhiều. Hơn nữa, hắn đã quen với linh hồn thiêu đốt của Bạch Yểm Ma, tạm thời có thể đối kháng. Nay lại có Mạc Tà hợp lực, khả năng chế phục tên Bạch Ma Quỷ tham lam này đã không còn là vấn đề.

Sở Mộ cùng Mạc Tà kết hợp, cuối cùng lôi kéo thêm Dạ Lôi Mộng Thú, Ma Thụ Chiến Sĩ, Băng Không Tinh Linh, Mặc Dã, năm con Hồn sủng liên hiệp lại công khai lên án, không nghe là ăn đòn, hoàn toàn chèn ép Bạch Yểm Ma xuống thấp một đầu, cuối cùng nó phải chấp nhận thỏa hiệp.

Sở Mộ đạt tới Hồn Sư Cửu niệm đã tăng trưởng hồn lực không ít. Bạch Yểm Ma đại khái chỉ cần bảy thành hồn lực, trừ đi hai thành nghĩa là chỉ mất ăn năm thành hồn lực. Như thế, Sở Mộ không những có thể buông thả Song Nộ Viêm, mà còn có thể thi triển Huyết Đồng Cuồng để tăng cường lực chiến đấu.

Bạch Yểm Ma chỉ ăn năm thành hồn lực, Sở Mộ có cảm giác như cởi được một đống gông xiềng trên người, không đến nỗi phải đè nén chiến đấu như trước nữa.

Trước giờ, Sở Mộ luôn lo lắng thực lực của mình tăng trưởng quá chậm, nhất là gặp phải bình cảnh rất khó vượt qua. Bạch Yểm Ma tăng trưởng thực lực lại nhanh, nếu không đủ hồn lực nuôi nấng, khẳng định sẽ bị nó nuốt sống.

Còn bây giờ, Sở Mộ đã bồi dưỡng được một đám Hồn sủng có năng lực tiến hành áp chế Bạch Yểm Ma rồi. Xem ra sau này Sở Mộ có thể thư giãn tinh thần chút đỉnh.

Ký kết khế ước ngang hàng với Bạch Ma Quỷ xong, Sở Mộ vẫn giống như ngày thường, bắt đầu tĩnh tu khôi phục hồn lực, đồng thời cường hóa hồn niệm.

Mặc dù Bạch Yểm Ma giảm bớt vài phần uy hiếp, nhưng Sở Mộ sẽ không buông lỏng với chính mình. Bản thân là một Hồn sủng sư nhất định phải chú trọng tu vi, nếu không Hồn sủng không thể nào phát triển mạnh hơn.

"Bịch bịch!"

Bỗng nhiên có tiếng bước chân từ vị trí cửa sổ truyền vào.

Sở Mộ mở mắt cảnh giác, trong miệng niệm thầm chú ngữ, tùy thời chuẩn bị triệu hoán Mạc Tà ra ngoài.

Cửa sổ nhẹ nhàng mở ra, Sở Mộ nhìn thấy trong bóng tối một thân ảnh nho nhỏ nhảy vào trong phòng.

Dạ Lôi Mộng Thú đã ban cho Sở Mộ khả năng nhìn xuyên màn đêm, hắn thấy rõ ràng hình dáng người đột ngột xông vào. Nhưng điều hắn không ngờ tới, lại chính là nàng.

Nàng vẫn luôn mang khăn che mặt, ngay cả khi hóa thân thành "sát thủ áo đen" cũng không muốn để lộ dung nhan. Sở Mộ xác định nàng là Cẩn Nhu công chúa, bởi khí chất đặc biệt của nàng khó thể lãng quên.

"Cẩn Nhu công chúa?" Sở Mộ đứng lên, cũng không có hành lễ, chỉ hơi ngạc nhiên vì có một nữ tử cao quý lại xâm nhập vào phòng mình.

Cẩn Nhu công chúa mặc y phục dạ hành bó sát, để lộ ra hàng loạt đường cong mỹ diệu mê người. Cảm giác cao sang quý phái trước kia thoáng cái biến thành mị hoặc vô song. Cộng thêm cặp mắt đen nhánh như làn thu thủy kia khiến cho tâm thần Sở Mộ cũng phải rung động. Hắn nghĩ thầm trong bụng, nếu có thể cởi bỏ chiếc khăn che mặt kia, chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt thế của nàng sẽ càng thêm hoàn mỹ.

"Là ta!" Cẩn Nhu công chúa đứng thẳng lên, thế là đường cong trên người lại càng nổi bật. Mặc dù y phục đen che phủ kín mít, nhưng ánh mắt Sở Mộ vẫn mơ màng tưởng tượng đến cảnh xuân phía sau lớp vải kia.

"Chuyện gì?" Sở Mộ biết Cẩn Nhu công chúa xuất hiện trước mặt mình vào lúc này tuyệt đối là có mục đích. Hắn nhất định phải có sự đề phòng cần thiết, bởi vì hắn đang ở thời khắc cực kỳ nguy hiểm.

"Sở hộ vệ, có chuyện ta cảm thấy rất kỳ quái. Hồn sủng của ngươi dị biến là một chuyện vô cùng đáng mừng, tại sao ngươi vẫn có thể duy trì cảm xúc bình tĩnh như vậy?" Cẩn Nhu công chúa tiếp cận Sở Mộ mấy bước, ánh mắt mỹ lệ nhìn thẳng vào hắn, trực tiếp đặt ra câu hỏi.

Cẩn Nhu công chúa đi tới vị trí cách Sở Mộ một thước thì dừng lại. Ở khoảng cách này, Sở Mộ có thể thấy rõ ràng ánh mắt của nàng, quả thật là sáng hơn bảo ngọc, đẹp đến mê người. Ngoài ra, còn có mùi thơm nhàn nhạt theo gió chui vào trong mũi Sở Mộ.

"Đáng mừng? Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ có thể chủng tộc dị biến dĩ nhiên là đại hỉ, chỉ có điều, công chúa cảm thấy ta nên giống những kẻ hay cười toét miệng, ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, rồi cao giọng hô to Hồn sủng của ta đã lột xác rồi ư?" Sở Mộ trấn định hỏi ngược lại Cẩn Nhu công chúa.

Trấn định đương nhiên là biểu hiện của tính cách Sở Mộ. Thật ra, Cẩn Nhu công chúa lần này đêm khuya viếng thăm đã biết rất khó moi ra tin tức hữu dụng. Vì thế, nàng mới để lộ một chút mị hoặc của mình. Sở Mộ là nam nhân mới lớn, hiển nhiên sẽ bị lực hấp dẫn xung kích, dù sao Cẩn Nhu công chúa cũng là mỹ nhân trong mộng của vô số thanh niên cao thủ.

Cộng thêm mùi thơm nhàn nhạt kia càng thêm trí mạng đối với nam nhân huyết khí phương cương. Thần thái say tình và cảm xúc mông lung của nàng sẽ làm cho người ta oán hận tại sao không thể tiến thêm một bước kéo tấm khăn che mặt xuống, rồi tận hưởng một bảo vật tuyệt thế hiếm có trên đời.

"Hình như ngươi… thật sự không giống với hạng người như vậy," Cẩn Nhu công chúa khẽ cười nói.

"Vậy công chúa đêm khuya bái phỏng không biết là vì chuyện gì, chẳng lẽ chỉ vì hỏi Sở Mộ sự tình hiếm lạ thôi? Hay là Sở Mộ tự giác khai báo hết thảy với công chúa, để mong người tha thứ cái tội qua loa tắc trách?"

Nghe được Sở Mộ nói chuyện kỳ quái như thế, Cẩn Nhu công chúa thu hồi lại nụ cười, lưu ý thấy ánh mắt Sở Mộ vẫn nhìn chằm chằm vào người mình, nàng nhíu mày nói:

"Ngôn ngữ của ngươi có chút khinh bạc đó."

Sở Mộ hờ hững như thường. Sở Mộ có thể thừa nhận lúc nãy mình bị nàng hấp dẫn không ít, nhưng dùng từ khinh bạc thì hơi quá, nhưng hắn cũng không muốn giải thích làm gì.

"Không biết công chúa tới tìm giữa đêm là có chuyện gì muốn nói với Sở Mộ?"

Cẩn Nhu công chúa hơi ngạc nhiên, nhìn thoáng qua Sở Mộ bày ra vẻ nghiêm trang liền ý thức được có thể là mình hiểu sai ý rồi. Vì thế, nàng hơi ngại ngùng nhưng khôi phục bình thường rất nhanh, dời đầu sang hướng khác rồi thay đổi chủ đề: "Quả thật là có chuyện muốn nói với ngươi."

Sở Mộ gật đầu, im lặng chờ Cẩn Nhu công chúa đề ra nghi vấn.

Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện, Không Phải Sát Thủ Đường
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN