Chương 222: Thăng cấp Hồn Chủ - Hóa thân Bán Ma

Cảnh giới và thiên phú của Dạ Lôi Mộng Thú đã đạt đến mức thăng hoa, hồn phách cũng theo đó thoát thai hoán cốt, đồng thời thúc đẩy linh hồn Sở Mộ đề thăng một bước dài.

Giữa Cửu Niệm Hồn Sư và Hồn Chủ chỉ cách một bức màn mỏng, nhưng đó lại là thiên tường ngăn chặn vô số Hồn sủng sư tiến bước. Thế nhưng, Tử vong uy áp của Bạch Yểm Ma đã buộc Sở Mộ phải liều mạng bộc phát toàn bộ tiềm năng, phá vỡ bức tường này. Giờ đây, sự thăng hoa của Dạ Lôi Mộng Thú đã rót vào Sở Mộ nguồn năng lượng khẩn thiết nhất. Trong lúc hắn dùng hồn niệm kháng cự sự thôn tính của Bạch Yểm Ma, linh hồn hắn đã bắt đầu một cuộc lột xác kinh thiên.

Linh hồn thăng hoa, hồn thứ tư phá kén ra đời! Cuộc chiến đấu sinh tử của Dạ Lôi Mộng Thú cuối cùng đã giúp Sở Mộ thành công bước vào lĩnh vực Hồn Chủ chí cao.

Linh hồn Sở Mộ vốn bị Bạch Yểm Ma tàn phá đến mức không thể chịu đựng nổi, đột nhiên bừng lên một luồng sinh khí mãnh liệt. Lực lượng hồn niệm cấp bậc Hồn Chủ không hề ngần ngại bộc phát, trong nháy mắt đã phản trấn áp tinh thần oán niệm của Bạch Yểm Ma.

Đôi mắt vô thần trước kia nay hóa thành tinh tú sáng chói nhất, khí tức hùng hồn bộc phát thổi quét khắp không gian hắc ám. Hồn lực hao tổn đang điên cuồng tăng trưởng, không ngừng chữa trị những vết thương khổng lồ trên linh hồn Sở Mộ.

Sủng Mị - Linh Hồn Thôn Phệ! Bốn năm qua, ngày đêm bị ác quỷ này dày vò đau khổ, vào khoảnh khắc này, luồng oán niệm đã hóa thành một câu chú ngữ nghịch thiên.

Bạch Yểm Ma là Hồn sủng của Sở Mộ, nó có khả năng Linh Hồn Thôn Phệ kinh khủng vô cùng. Nhưng Sở Mộ cũng sở hữu Hồn kỹ Sủng Mị, có thể phục chế năng lực của Bạch Yểm Ma. Giữa lúc Bạch Yểm Ma đang cố gắng thôn phệ linh hồn chủ nhân, Sở Mộ đã quay ngược lại, dùng chính sức mạnh của nó để cắn nuốt linh hồn Bạch Yểm Ma!

“Làm sao… làm sao có thể xảy ra chuyện này?” Bạch Yểm Ma vốn cắn trả linh hồn chủ nhân, không ngờ lại bị chính chủ nhân nổi giận quay sang thôn phệ. Khi Hạ Nghiễm Hàn nhìn thấy Sở Mộ thi triển Sủng Mị, hắn nhất thời kinh hãi đến ngây người.

Nhân loại sao có thể thôn phệ linh hồn Tà Ác Hồn sủng? Từ trước tới nay, mọi người chỉ biết Ác Hồn sủng Yểm Ma có thể cắn nuốt linh hồn con người để tăng cường thực lực. Vậy, nhân loại cắn nuốt linh hồn Bạch Yểm Ma sẽ dẫn đến điều gì?

Giờ phút này, Hạ Nghiễm Hàn không còn dám mơ tưởng thêm nữa, bởi lẽ mọi việc xảy ra trước mắt đều đi ngược lại lẽ thường, chưa từng xuất hiện trong bất cứ điển tịch nào.

“Ngăn cản hắn!” Hạ Nghiễm Hàn quyết đoán hạ lệnh cho Tang Hống Sư Long và Lam Yểm Ma xông tới giết chóc.

“Ngao ô ô ô!” Mạc Tà ngẩng đầu nhìn vầng trăng, tru lên một tiếng vang vọng. Bộ lông phất phới trong gió, chín cái đuôi bạc trực tiếp mở ra hóa thành Cửu Vĩ Miện Diễm rực rỡ, khí thế tận lực buông thả chờ đợi đối phương.

Tang Hống Sư Long xuất hiện trước mặt Mạc Tà, Hống Sư Long Trảo khổng lồ phủ xuống như muốn nhấn chìm cả đại địa. Mạc Tà huy động Cửu Vĩ thu lại, bảo vệ toàn bộ thân thể, sau đó thi triển kỹ năng né tránh: “Cửu Vĩ Mê!” Hống Sư Long Trảo bao trùm phạm vi mười thước, nhưng thực thể Mạc Tà đã âm thầm di động, thần không biết quỷ không hay biến mất khỏi bên trong lớp Cửu Vĩ bảo hộ, tránh thoát kỹ năng bá đạo kia.

Mạc Tà đang tranh thủ từng giây cho Sở Mộ thôn phệ linh hồn Bạch Yểm Ma. Còn Sở Mộ ở bên kia, đã dốc hết sức buông thả kỹ năng cường liệt nhất.

“Khặc…” Bạch Yểm Ma bị linh hồn cắn trả, đột nhiên gào thét chói tai, thanh âm thê thảm khiến người nghe đau thấu tâm can. Kỹ năng Sủng Mị phục chế kỹ năng Hồn sủng đã ký kết hồn ước, hiệu quả còn mạnh hơn vài phần. Bạch Yểm Ma thôn phệ linh hồn là để chiếm đoạt lực lượng, điều này có nghĩa là Sở Mộ đang giành lại chính lực lượng từ trong cơ thể Bạch Yểm Ma.

“Vù vù vù vù!” Đột nhiên, ma diễm màu trắng quỷ dị bốc cháy dữ dội trên người Sở Mộ. Khí tức ma diễm này cường đại hơn Bạch Yểm Ma rất nhiều, rõ ràng là Bạch Mị ma diễm cao cấp hơn Linh Hồn ma diễm một bậc.

Không giống như Linh Hồn ma diễm do Bạch Yểm Ma phóng thích, lúc này, Bạch Mị ma diễm trên người Sở Mộ là do chính linh hồn của hắn bốc cháy. Linh hồn tự thân bốc cháy, có nghĩa là lực lượng này đã hoàn toàn thuộc về Sở Mộ.

Chẳng cần phải niệm động chú ngữ, không cần thi triển Hồn kỹ Sủng Mị, quá trình cắn nuốt linh hồn Bạch Yểm Ma vẫn tiếp tục diễn ra mãnh liệt. Linh hồn Sở Mộ và Bạch Yểm Ma dần dần dung nhập làm một thể, khiến bản thân Sở Mộ có được lực lượng đáng sợ của Quân chủ Bạch Yểm Ma.

Khí tức tà ác từ trong thân thể Sở Mộ phóng thích ra ngoài, tùy ý càn quét không gian hắc ám. Bán Ma, bảy đoạn chín giai. Giờ phút này, bản thân Sở Mộ đã hóa thân thành một sinh vật mới tỏa ra Bạch Mị ma diễm, thực lực đạt tới đỉnh cao bảy đoạn chín giai.

Hai tròng mắt bá đạo vô tình, không ẩn chứa bất kỳ tình cảm nào, vô cùng bình thản nhìn về phía Hạ Nghiễm Hàn đối diện. Cả người bốc cháy Bạch Mị ma diễm, an tĩnh và lạnh lùng. Thân là Hồn sủng sư lại có thể buông thả khí tức khủng khiếp của Tà Ác Hồn sủng.

“Bán Ma…” Cặp mắt Hạ Nghiễm Hàn đã bị Bạch Mị ma diễm chiếm cứ, không dám tin tưởng Sở Mộ lại hóa thành một con ma quỷ ghê rợn đến thế.

Sau khi Tà Ác Hồn sủng cắn nuốt linh hồn của kẻ cường đại, vì lực lượng linh hồn Hồn sủng sư quá mạnh nên không lập tức tử vong, mà vẫn bảo lưu hình thái nhân loại bên trong Tà Ác Hồn sủng. Điều này dẫn đến trạng thái đáng sợ nhất trong lĩnh vực Hồn sủng: Bán Ma.

Nhưng hiện tại, thân thể Sở Mộ lại phát sinh tình trạng ngược lại. Hắn hóa thân thành Bán Ma là vì chính Sở Mộ đã cắn nuốt linh hồn Bạch Yểm Ma, khiến linh hồn ma quỷ tồn tại trong cơ thể mình.

Đồng dạng là Bán Ma, nhưng ý nghĩa hoàn toàn bất đồng. Kẻ thôn phệ lấy Sở Mộ làm chủ đạo, Bạch Yểm Ma bị cắn nuốt biến thành nô lệ. Hạ Nghiễm Hàn đã không dám ký kết hồn ước với con Bạch Yểm Ma này, chính là vì lo lắng mình sẽ bị nó thôn phệ. Nhưng hắn hoàn toàn không thể ngờ được, Sở Mộ lại ngược dòng cắn nuốt Bạch Yểm Ma, biến thân thành Bán Ma, một tồn tại kinh khủng nhất dung hòa giữa nhân loại và Hồn sủng.

“Ô ô ô ô!” Mạc Tà nhìn thấy Sở Mộ đoạt lại linh hồn, lập tức kêu lên mấy tiếng, nhanh chóng biến hóa vị trí thoát khỏi phạm vi công kích của Tang Hống Sư Long và Lam Yểm Ma, xuất hiện bên cạnh Sở Mộ.

Sở Mộ chậm rãi nâng tay phải, ánh mắt không chút tâm tình nhìn vào Bạch Mị ma diễm đang bám lấy bàn tay. Bạch Mị ma diễm thiêu đốt sôi trào, linh hồn ẩn chứa lực lượng vô cùng vô tận, nguồn lực này chảy xuôi theo huyết mạch đi khắp toàn thân, hoàn toàn có thể khống chế tùy tâm tùy ý.

Sở Mộ nhẹ nhàng sải bước, tốc độ quỷ mị truyền thừa từ Bạch Yểm Ma thoắt ẩn thoắt hiện. Mặc dù tốc độ không đạt tới cảnh giới biến mất trong nháy mắt như Mạc Tà, nhưng trong quá trình di động cực kỳ quỷ dị, không hề có trật tự, chỉ có hàng loạt ma ảnh hiện ra rồi biến mất.

Hạ Nghiễm Hàn kinh hãi ngẩn người, vội vã dùng tâm niệm khống chế Lam Yểm Ma buông thả ma diễm ngăn cản Sở Mộ tiếp cận.

Lam ma diễm bao phủ xuống một lần nữa, biến thành vô số hoa lửa điên cuồng bay múa, dày đặc khủng khiếp, tràn đầy lực lượng hủy diệt. Tám đoạn nhất giai Lam Yểm Ma cộng thêm hiệu ứng Tà Lâm, tùy tiện thi triển kỹ năng cũng đạt tới uy lực cấp tám.

“Rầm rầm rầm!” Đám mây ma diễm từ trên không trung giáng xuống, lần lượt nổ tung tàn phá tất cả.

“Ma Mị Ảnh!” Sở Mộ không chỉ được truyền thừa tốc độ Bạch Yểm Ma, mà còn chiếm được tất cả kỹ năng Bạch Yểm Ma lĩnh ngộ. Chỉ cần ý niệm vừa động, thân thể hắn lập tức biến ảo, nhanh chóng né tránh đòn công kích uy lực mười phần kia.

Thực lực Sở Mộ và Bạch Yểm Ma dung hợp lên tới bảy đoạn chín giai, điều này có nghĩa Sở Mộ bây giờ chính là Bán Ma bảy đoạn chín giai, có khả năng sử dụng hết thảy năng lực của nhân loại và Hồn sủng.

Mị Ảnh liên tục chớp lóe trong đám mây ma diễm, Sở Mộ thong dong thoải mái xuyên qua công kích của đối phương, nhanh chóng tiếp cận bản thể Lam Yểm Ma.

“Vù vù vù!” Thân ảnh Sở Mộ đột ngột xuất hiện phía sau Lam Yểm Ma. Bạch Mị ma diễm bốc cháy hiện ra rõ ràng đường viền trên khuôn mặt Sở Mộ, lúc này hắn đang nở một nụ cười tà mị. Tay phải chẳng biết từ lúc nào đã đâm thẳng vào trong cơ thể Lam Yểm Ma. “Mẫn Tâm!” Sở Mộ lạnh lùng hô lên. Bàn tay phải bốc cháy Bạch Mị ma diễm trực tiếp thọc tới, càng lúc càng sâu.

Bạch Yểm Ma thi triển kỹ năng Mẫn Tâm có thể xuyên phá phòng ngự. Mặc dù ngọn lửa trên người Lam Yểm Ma đã đạt đến phòng ngự cấp tám, vẫn không cách nào ngăn cản bàn tay Sở Mộ đâm tới vị trí trái tim.

“Phốc!” Hỏa diễm trong cơ thể Lam Yểm Ma bốc cháy mạnh hơn, Sở Mộ cảm giác được từ bàn tay phải truyền đến lực lượng linh hồn lạnh như băng. Thế nhưng, thương tổn trình độ này đối với Sở Mộ hoàn toàn không đáng kể. Bàn tay hắn đã chạm vào trái tim Lam Yểm Ma, khóe miệng Sở Mộ nhếch lên vô cùng tà ác.

“Vụt!” Ma thủ đột ngột nắm chặt, rồi mạnh mẽ rút cánh tay trở về, tươi sống rút trái tim Lam Yểm Ma ra ngoài. “Ầm!” Bàn tay vận lực bóp mạnh một cái, nhất thời trái tim nát bấy biến thành vô số điểm hỏa tinh tiêu tán vào trong không khí.

Trái tim Lam Yểm Ma là một khối tinh thạch màu lam. Vừa bị Sở Mộ dùng Mẫn Tâm bóp nát, Lam Yểm Ma lập tức rên rỉ thống khổ, ma diễm bắt đầu ảm đạm rất nhanh. “Gào gào ~!” Lam Yểm Ma thống khổ gào thét thê lương, ma diễm trên người càng lúc càng yếu ớt. Cuối cùng, giống như đèn cạn dầu đột ngột tắt ngấm, chỉ còn lại một luồng hơi nóng tràn ngập không khí.

Hồn sủng tử vong, một hồn bị thương. Sắc mặt Hạ Nghiễm Hàn trở nên tái nhợt mấy phần.

Lúc trước, Hạ Nghiễm Hàn đã giải trừ một hồn ước, mặc dù đã dùng Dũ Hồn dược tề khôi phục, nhưng vết thương vẫn chưa lành hẳn. Bây giờ, một hồn lại bị thương, khiến vết nứt linh hồn càng thêm to lớn. Linh hồn có thể trải qua thời gian điều dưỡng từ từ hồi phục, nhưng tám đoạn nhất giai Lam Yểm Ma chính là Hồn sủng trọng yếu của Hạ Nghiễm Hàn, nay lại bị Sở Mộ tươi sống giết chết. Hành động vừa nãy chẳng khác gì bóp nát trái tim Hạ Nghiễm Hàn, khiến hắn không nhịn được khẽ run rẩy, cảm thấy một luồng ớn lạnh thấu xương.

Sở Mộ chậm rãi xoay người lại, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Hạ Nghiễm Hàn đang vặn vẹo sợ hãi. Lúc này, Sở Mộ chính là một con quỷ âm trầm kinh khủng, ánh mắt rét lạnh bắn ra một luồng tà khí bao phủ tinh thần địch nhân.

“Vù vù!” Bỗng nhiên, một cái rễ cây Thiên Đằng từ dưới đất trồi lên, nhanh chóng đâm thẳng vào đầu Sở Mộ. Linh hồn bị thương nhưng Hạ Nghiễm Hàn vẫn không bỏ qua cơ hội đánh lén.

Số lượng rễ cây của Thiên Đằng Yêu không nhiều, nhưng mỗi cái đều có lực lượng bền bỉ và vô cùng sắc bén, không biết đã có bao nhiêu địch nhân chết thảm dưới tay nó.

Ánh mắt Sở Mộ thủy chung vẫn nhìn vào Hạ Nghiễm Hàn. Khi Thiên Đằng sắp xuyên thấu đầu hắn, thân thể Sở Mộ chợt biến mất quỷ dị rồi hiện ra ở một vị trí khác. Thiên Đằng đâm xuyên qua, nhưng đó chỉ là hư ảnh. Một kích không trúng, nó lập tức thu hồi, phản ứng nhanh nhạy ngoài dự liệu, không chút bối rối hay do dự.

Nhưng ngay khi Thiên Đằng thu hồi rễ cây, một bàn tay quỷ đã mạnh mẽ nắm chặt lấy nó. Bạch Yểm Ma có thiên phú Hỏa hệ và Dị hệ siêu cấp, ngoài ra lực lượng cường đại không hề thua kém Thú hệ. Khi bàn tay Sở Mộ nắm chặt Thiên Đằng, cánh tay bỗng nhiên bốc cháy Bạch Mị ma diễm làm cho lực lượng lập tức bạo tăng. Cuối cùng, Sở Mộ vung tay một cái, bản thể Thiên Đằng Yêu bị ném văng ra xa mười mấy thước.

Hạ Nghiễm Hàn quá mức kinh hãi, ý thức được Thiên Đằng Yêu của mình rất có thể sẽ bị Sở Mộ giết chết. Hắn vội vàng niệm chú ngữ thu hồi nó trở về không gian Hồn sủng.

Nhưng linh hồn Hạ Nghiễm Hàn bị thương nên động tác hơi chậm. Trong lúc Sở Mộ nắm chặt Thiên Đằng, Bạch Mị ma diễm đã đốt cháy thân thể nó. Trừ phi Hạ Nghiễm Hàn tự tin dập tắt ma diễm cuồng bạo, nếu không nhất định phải chấp nhận vứt bỏ Thiên Đằng Yêu.

Hạ Nghiễm Hàn còn có một con tám đoạn Bạch Yểm Ma trong không gian Hồn sủng. Nếu là lúc trước, hắn tuyệt đối không chút do dự thu hồi Hồn sủng, bởi ma diễm của Sở Mộ sẽ bị Bạch Yểm Ma cấp tám đoạn dập tắt rất nhanh. Nhưng bây giờ Hạ Nghiễm Hàn không dám làm vậy. Sở Mộ là Bán Ma bảy đoạn chín giai, uy lực ma diễm rất có thể đã vượt qua Bạch Yểm Ma của hắn.

Linh hồn Hạ Nghiễm Hàn bị thương tổn liên tục nên không dám mạo hiểm, đành phải cắn răng bỏ qua hành động cứu viện Thiên Đằng Yêu.

“A…” Hạ Nghiễm Hàn chần chờ một lúc, Thiên Đằng Yêu đã bị Sở Mộ xé thành từng mảnh. Bạch Mị ma diễm nhanh chóng thiêu đốt linh hồn Thiên Đằng Yêu, trong chốc lát thân thể và linh hồn của nó đều hóa thành tro bụi.

Làn gió nhẹ thổi qua cuốn bay lớp tro bụi màu xám. Sở Mộ hóa thân Bán Ma quả thực là một con quỷ ưa thích tàn sát, khiến bản thân Hạ Nghiễm Hàn cũng phải run rẩy sợ hãi không dứt. Hồn sủng tử vong, linh hồn Hạ Nghiễm Hàn lại bị thương một lần nữa. Giờ phút này, sắc mặt hắn đã tái nhợt không còn chút máu. Thân là một Hồn Chủ cường đại, Hạ Nghiễm Hàn bất luận thế nào cũng không nghĩ tới, mình sẽ bị một thiếu niên yếu ớt bốn năm trước hành hạ đau khổ tới mức này.

“Ngao ô ô ô!” Mạc Tà chém giết với Tang Hống Sư Long rung trời lở đất. Cửu Vĩ hoa lệ liên tục công kích, tạo ra hàng loạt vết thương lớn nhỏ, dài ngắn khác nhau trên thân Tang Hống Sư Long.

Tang Hống Sư Long lực phòng ngự mạnh hơn Mạc Tà rất nhiều, nhưng tốc độ Mạc Tà chiếm ưu thế tuyệt đối. Tang Hống Sư Long công kích tần suất cao cũng không thể đánh trúng Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ mấy lần. Tang Hống Sư Long cuối cùng vẫn là Hồn sủng bảy đoạn tám giai, lực chiến đấu mạnh hơn Mạc Tà một chút. Mạc Tà dựa vào hiệu quả ánh trăng tăng cường lên tới bảy đoạn, nhưng trạng thái cụ thể không thể bằng đối phương.

Sở Mộ biết Hạ Nghiễm Hàn còn có một lần triệu hoán cuối cùng. Một khi hắn sử dụng chú ngữ này, nhất định là triệu hồi ra Hồn sủng không dưới cấp bậc Quân chủ, thế nào cũng sẽ làm kinh động đến Yêu Linh bá chủ vùng đất này. Vì thế, Sở Mộ không trực tiếp công kích Hạ Nghiễm Hàn đã bị thương linh hồn, mà thi triển thân pháp quỷ dị bay về phía Tang Hống Sư Long.

“Vù!” Yêu ảnh quỷ dị bỗng nhiên tan rã rồi biến mất vào trong không khí, trong quá trình này không một lá cây hay ngọn cỏ bị lay động. Thế mà Lam Vũ Yêu Linh Hoàng đã di động ra ngoài phạm vi ngàn thước.

“Thuấn Di.” Thuấn Di có thể nói là kỹ năng Yêu Linh hệ cao cấp nhất. Lam Vũ Yêu Linh Hoàng thi triển kỹ năng di động trong chớp mắt đã biểu hiện rõ ràng thực lực khủng bố của nó. Thuấn Di đã không thể dùng mấy chữ số về tốc độ để hình dung, bởi vì kỹ năng này di động trong nháy mắt, trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi biến mất rồi hiện ra ở một nơi khác, đặc biệt là không có khí tức dao động nào cả.

Khí tức Lam Vũ Yêu Linh Hoàng từ từ tiêu tán. Dạ Lôi Mộng Thú nhìn thoáng qua phương hướng nó ly khai, thừa dịp nó bị con Hồn sủng cường đại kia hấp dẫn, lập tức đứng dậy quyết đoán chạy tới chỗ Sở Mộ.

“Rống ~!” Tang Hống Sư Long thống khổ gầm lên, thân thể to lớn nặng nề ngã xuống đất.

“Các ngươi cùng chết đi!” Nhìn thấy Tang Hống Sư Long bị Sở Mộ và Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ liên thủ đánh trọng thương, Hạ Nghiễm Hàn đã tức giận tới cực điểm. Giọng hắn dữ tợn, chỉ huy chín đoạn Hồn sủng cấp Thống lĩnh lao tới.

Chín đoạn cấp Thống lĩnh – Bạo Huyết Uyên Thú!

Bạo Huyết Uyên Thú: Yêu Linh giới – Thú hệ – Bạo Huyết Uyên Thú á tộc – Cao đẳng cấp Thống lĩnh.

Bạo Huyết Uyên Thú và Ốc Tích Băng Thú là hai chủng tộc Hồn sủng cấp Thống lĩnh hoàn mỹ. Chỉ từ khí tức đã có thể đoán được Hạ Nghiễm Hàn triệu hồi ra chín đoạn Bạo Huyết Uyên Thú này đã được đặc biệt cường hóa lực lượng. Lực chiến đấu của nó vượt xa Ốc Tích Băng Thú của Cổ Phong, đã có thể sánh ngang với Hồn sủng cấp Quân chủ. Chín đoạn Bạo Huyết Uyên Thú cấp Thống lĩnh, có thể nói là Hồn sủng cực mạnh trong cấp bậc Hồn Chủ.

“Rống rống!” Bạo Huyết Uyên Thú mở cái miệng to như chậu máu, đột nhiên gầm thét dữ dội. Nhất thời, một đạo Cụ Phong cấp tám ập xuống đầu Sở Mộ và Mạc Tà, khí thế uy áp bức người.

Đề xuất Voz: Con đường mang tên em
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN