Chương 245: Đường tỷ Sở Tiêm
Nữ tử ấy dung mạo nổi bật, dù khoác lên mình y phục chuẩn mực của đệ tử Đại Sở thế gia vẫn toát ra nét phong tình quyến rũ khó tả.
Thân thể nàng nảy nở, gợi cảm, chỉ cần liếc mắt một cái đã khó lòng dời đi. Dù nhan sắc chưa thể sánh bằng Diệp Khuynh Tư, nhưng ấn tượng ban đầu quả thực rất tốt.
Hai nữ tử thong thả bước đến, ánh mắt chủ yếu dồn vào Diệp Khuynh Tư. Bản tính nữ nhân trời sinh hiếu thắng so bì, đặc biệt là người vừa buông lời chế giễu kia. Vừa thấy Diệp Khuynh Tư, sắc mặt nàng lập tức khó coi vài phần, thái độ ghen tỵ không thể nào che giấu.
"Sở Kha là ai?" Sở Mộ nhàn nhạt hỏi.
Nữ tử kia lập tức bày ra vẻ mặt thường ngày, cố ý đánh giá Sở Mộ một lượt rồi mới lên tiếng:
"Ngay cả Sở Kha cũng không biết? Ngươi sống uổng phí bao năm rồi. Đi hỏi khắp Tây Giới xem có ai không biết đại danh Sở Kha chứ?" Lời nói của nữ tử luôn lộ rõ vẻ kiêu ngạo.
Diệp Khuynh Tư dường như không muốn giao thiệp với loại người này, nàng chỉ nói ngắn gọn: "Thanh niên cao thủ xếp hạng trong năm người đứng đầu Tây Giới."
Các thế lực tại Tây Giới đông đảo vô cùng, mỗi vùng đất đều sản sinh ra những thanh niên tài tuấn nổi danh, thậm chí không ít người đủ sức chen chân vào hàng ngũ cao thủ đứng đầu. Thế nhưng, dù danh vọng cao đến đâu, bọn họ cũng chẳng dám vỗ ngực xưng tên mình nằm trong top năm toàn bộ Tây Giới.
Tây Giới rộng lớn khôn cùng, số lượng thanh niên cao thủ tập hợp lại quả thực kinh người. Trong cùng một thời điểm, có nhiều người nổi danh, nhưng cũng có kẻ danh vọng dần suy giảm, bị lãng quên.
Hơn nữa, quá trình phát triển của thế hệ trẻ luôn chứa đựng biến số cực lớn. Từng giai đoạn sẽ có vài người chiếm ưu thế, danh tiếng vang dội. Nhưng có thể chỉ một hai năm sau, họ lại phải biết điều nhường đường cho những kẻ tiến bước nhanh hơn.
Tình thế trồi sụt ấy thường xuyên xảy ra, cái gọi là bảng xếp hạng thanh niên cao thủ có sự dao động rất lớn. Vì lẽ đó, người thường không dựa vào thực lực để xếp hạng, mà chỉ lấy danh tiếng để xác định cấp bậc mỗi người.
Sở Kha của Đại Sở thế gia chính là một nhân vật như vậy, được liệt vào hàng ngũ thanh niên cao thủ đỉnh phong gần như không có đối thủ tại Tây Giới.
"Này này, hai vị mỹ nữ, chúng ta đến đây đâu phải để nghe các ngươi tuyên dương cao thủ Sở gia! Ta tự hỏi tại sao vừa ngồi xuống đã có mỹ nữ xuất hiện nhanh như vậy, chẳng lẽ các ngươi nhìn thấy Diệp Hoàn Sinh ta có mị lực đặc biệt, vô tình bị thu hút, nên cố ý lại gần bồi dưỡng tình cảm đúng không?" Diệp Hoàn Sinh cười hắc hắc trêu ghẹo.
"Phì, ai thèm bồi dưỡng tình cảm với ngươi!" Nữ tử kia lập tức mắng to.
"Sở Thiến, đừng làm loạn nữa, trước hết giúp ta tìm Nhị thúc đã." Nữ tử xinh đẹp đầy mị lực kia nhẹ giọng nói.
"Sở Tiêm, ta thấy ngươi lãng phí thời gian rồi. Dù Nhị thúc ngươi tới cũng chẳng làm nên chuyện gì, hoàn toàn không giải quyết được vấn đề đâu." Sở Thiến đáp.
"Sở Tiêm? Thì ra ngươi chính là Sở Tiêm! Không ngờ lại là một vị mỹ nhân thành thục hấp dẫn đến thế. Tại hạ Diệp Hoàn Sinh, là đại ca của Sở Thần. Đường tỷ Sở Thần cũng chính là Đường tỷ của Diệp Hoàn Sinh ta. Cho nên vừa nghe nói ngươi gặp phiền toái, tại hạ đã không quản đường sá xa xôi ngàn dặm, lập tức chạy đến đây trợ giúp."
Diệp Hoàn Sinh vừa nghe thấy cái tên Sở Tiêm, lập tức biểu hiện ra bộ dạng anh hùng trượng nghĩa, ưỡn ngực quyết đoán, đôi mắt sáng ngời đầy phong tình nhìn chằm chằm đối phương không chớp.
Diệp Khuynh Tư đã quá quen với tính tình của ca ca mình, nàng chỉ trừng mắt liếc hắn một cái cảnh cáo, ý bảo hắn ngoan ngoãn câm miệng.
Ánh mắt Sở Mộ nãy giờ vẫn dõi theo Sở Tiêm. Kỳ thực, ngay từ lúc bắt đầu, Sở Mộ đã nhận ra Đường tỷ của mình rồi. Chẳng qua trong lòng dâng lên vài phần xúc động, hơn nữa tình thế hiện tại không tiện nói thẳng tên thật, vì thế Sở Mộ dứt khoát im lặng đánh giá Đường tỷ một phen.
Thời niên thiếu, Sở Mộ bị hao tổn một hồn, ngoài Sở Trữ chăm sóc rất tốt thì Sở Tiêm cũng không ít lần an ủi, nói đỡ cho hắn.
Sở Tiêm trong ký ức Sở Mộ chính là hình tượng một người tỷ tỷ hoàn mỹ nhất. Không chỉ dung mạo xinh đẹp, thân thể mỹ lệ động lòng người, mà đặc biệt là khí chất ôn nhu, thiện lương của nàng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Sở Mộ.
Khi ấy Sở Mộ còn nhỏ chưa hiểu chuyện, trong lòng hắn chỉ có cảm giác tỷ tỷ lúc nào cũng quan tâm, bầu bạn với mình. Vì vậy, quãng thời gian đó, hai người thường xuyên sinh hoạt cùng nhau, tình cảm có thể nói là vô cùng gắn bó.
Nhưng sau này, Sở Tiêm bộc lộ tư chất tốt, được Đại Sở thế gia chú ý thu làm đệ tử hạch tâm. Nàng theo sư phụ trở về Đại Sở thế gia tu luyện, thế là tình cảm của Sở Mộ cũng dần dần phai nhạt.
"Sở Thần?" Sở Tiêm vô cùng khó hiểu trước giọng điệu của Diệp Hoàn Sinh, bởi nàng không hề nhận ra Sở Thần là ai.
Sau khi có đệ tử chạy đến báo có người nhà ghé thăm, Sở Tiêm vội vã chạy tới, cứ nghĩ phải là Nhị thúc Sở Thiên Lâm mới đúng. Thế nhưng đi khắp đình viện tìm kiếm một vòng lại chẳng thấy Sở Thiên Lâm đâu.
"Tiêm Tiêm tỷ, ta là Tứ đệ. Nhị bá hẳn là bị trì hoãn giữa đường nên chưa tới đây. Lúc trước ta có gặp đại ca và Tam ca nên mới biết chuyện của tỷ. Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi."
Sở Mộ hiển nhiên không thể nào để lộ thân phận của mình, hắn nhanh chóng kéo Sở Tiêm qua một bên nhỏ giọng nói.
Sở Tiêm ngẩn người kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng đã bị Sở Mộ lôi ra ngoài. Nhưng phản ứng của nàng cũng không chậm, chỉ chốc lát đã nhận ra thanh niên khí thế bức người trước mặt chính là Sở Mộ đã mất tích bốn năm.
"À, à, Sở Thiến, ngươi giúp ta chiếu cố hai vị bằng hữu này một chút. Ta và đệ đệ thương lượng xong sẽ quay lại ngay." Sở Tiêm lập tức dặn dò Sở Thiến.
Diệp Hoàn Sinh còn muốn bắt chuyện với Sở Tiêm, nhưng Diệp Khuynh Tư không cho hắn cơ hội can thiệp vào chuyện nhà người khác. Diệp Hoàn Sinh đành phải nhăn nhó khổ sở, bắt đầu đàm luận với nữ tử Sở Thiến tính tình chua ngoa kia.
Rời khỏi đình viện một đoạn, Sở Mộ cố ý vòng ra phía sau núi. Thấy trên mặt Sở Tiêm đã hiện lên nét vui mừng, hắn cười nói: "Thân phận ta bây giờ có phần nhạy cảm, nên phải dùng tên giả là Sở Thần."
Sở Tiêm hình như không nghe rõ lời Sở Mộ nói, đôi mắt nàng vẫn chăm chú quan sát Sở Mộ từ trên xuống dưới, tâm tình rõ ràng vô cùng kích động: "Ngươi thật sự là Sở Mộ?"
Sở Mộ gật đầu nói: "Hình như trong nhà chỉ có một mình ta gọi tỷ là Tiêm Tiêm tỷ thôi phải không?"
Sở Tiêm nghe thấy cách gọi đặc biệt ấy cũng xúc động không nguôi. Quả thật, trong Sở gia chỉ duy nhất Sở Mộ gọi nàng theo cách đó.
Ánh mắt Sở Tiêm tiếp tục cắm thẳng vào người Sở Mộ, nhìn mãi cũng không tìm ra điểm nào giống với tên thiếu niên non nớt, cô độc ngày xưa. Hắn giờ đã là một thanh niên anh tuấn, khí thế nội liễm hút hồn người, thậm chí còn có vài phần thần bí, đặc biệt rất có mị lực.
Cách đây một thời gian, Sở Tiêm nhận được tin Sở Mộ chưa chết định trở về gia tộc, nhưng lúc đó lại có chuyện đột ngột xảy ra nên nàng không thể tự tiện rời khỏi. Sở Tiêm vốn định lén lút chạy đi nhưng bị người ta phát hiện và xử phạt, cuối cùng dẫn đến một sự kiện rất phiền phức.
Sở Tiêm rất muốn gặp mặt Sở Mộ đã bình yên trở về, nhưng nàng không ngờ Sở Mộ lại tự mình tìm đến Đại Sở thế gia. Dưới tình huống không có chút chuẩn bị nào, sự xuất hiện của hắn khiến nàng cực kỳ vui sướng, hàng loạt tâm tình đè nén trong mấy năm nay cũng đồng thời bộc phát.
Nếu là lúc trước, Sở Tiêm nhất định sẽ không khống chế nổi tâm tình, nhanh chóng nhào tới ôm chặt Sở Mộ. Nhưng bây giờ trước mặt nàng là một nam tử anh tuấn, Sở Tiêm thực sự không dám to gan làm chuyện như vậy. Đành phải chỉ im lặng ngó chừng Sở Mộ, nước mắt chầm chậm nhỏ xuống.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn