Chương 246: Phiền phức của Tô Tiêm
Nhìn thấy lệ nóng trên khuôn mặt Đường tỷ Sở Tiêm, Sở Mộ cảm thấy nội tâm mềm mại. Hắn hiểu rõ, tin tức về cái chết giả thuở xưa đã giáng một đòn chí mạng vào nàng, nay gặp lại mới kích động đến mức này.
Sở Mộ vốn không phải kẻ câu nệ lễ nghi, dứt khoát giang rộng vòng tay, mặc kệ Sở Tiêm có nguyện hay không, vẫn ôm chặt nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về trấn an.
Hơi thở đặc trưng của Sở Tiêm vấn vít bên chóp mũi, mái tóc tựa tơ lụa, nhu hòa vuốt ve, khiến tinh thần Sở Mộ thư thái vô cùng.
Mùi hương say lòng người, cảm giác mềm mại khó cưỡng. Vốn chỉ định ôm xã giao đơn giản, nhưng khi cảm nhận đôi tay Sở Tiêm vòng qua ôm lấy thắt lưng mình, Sở Mộ lặng lẽ dùng sức ghì chặt nàng hơn một chút.
Thân thể mềm mại không xương, làn da mượt mà bóng loáng, tình cảm cất giấu bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa cùng niềm vui sướng khi đoàn tụ. Tinh thần Sở Mộ bắt đầu mênh mang, thời gian như ngưng đọng.
Dù sao Sở Mộ cũng là một nam tử huyết khí dâng trào, trong tâm cảnh vẫn thường xuyên suy xét về nữ tử duyên phận của đời mình. Ví như ấn tượng đầu tiên với Diệp Khuynh Tư cực kỳ tốt, dung mạo cùng tính cách của nàng đã đạt đến tiêu chuẩn cơ bản trong lòng hắn.
Dĩ nhiên Sở Mộ cũng có nguyên tắc của mình, nếu gặp nữ nhân không thích thì hắn sẽ không thèm quan tâm, trực tiếp giả lơ mà thôi.
Sở Tiêm có thể xem là nữ tử đầu tiên Sở Mộ bộc lộ lòng ái mộ, trước kia thường lấy quan hệ tỷ đệ chung đụng. Bởi lẽ khi ấy hắn còn thơ ấu, mọi tâm tư đều ẩn giấu.
Nhưng giờ đây, tâm cảnh Sở Mộ đã khác, trong lúc ôm chặt người mình yêu thương vào lòng, ngọn lửa dục vọng bỗng nhiên thiêu đốt. Hắn khẽ cúi đầu, nhìn vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Tiêm, thật sự chỉ muốn hôn lên cánh môi nàng.
Hắn lướt nhẹ qua má nàng, cảm giác thoang thoảng như có như không, đầy ngượng ngùng, nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế, không thật sự hôn xuống.
Sở Tiêm cảm giác được hành động bất thường của Sở Mộ, hơi kinh ngạc ngước nhìn lên đúng lúc hắn quay mặt sang.
Bốn mắt giao nhau, cả hai thất thần hồi lâu. Sở Mộ vì cảm xúc nhất thời mà lúng túng, quên mất nên hành xử ra sao; còn Sở Tiêm thì vì xấu hổ, gương mặt ửng hồng cúi đầu im lặng.
"Khụ khụ, Tiêm Tiêm tỷ, hay là chúng ta nói chính sự đi, tỷ gặp phiền toái gì ở nơi này vậy?" Sở Mộ ho khan một tiếng, vờ như hỏi thăm để chuyển đề tài.
"A? À? Cái tên… vậy thì đệ trước tiên nói cho ta biết đoạn thời gian mấy năm qua đã, phụ thân gửi thư tới nói là đệ bình yên vô sự trở lại, cũng không có nói rõ chi tiết."
Ánh mắt Sở Tiêm lãng đi nơi khác, cánh tay ôm Sở Mộ cũng dần nới lỏng. Lúc này nàng mới ý thức được mình đang ôm một nam tử giữa thanh thiên bạch nhật, cảm giác thẹn thùng không thể nào tan hết.
Sở Tiêm hiển nhiên biết rõ mình và Sở Mộ không hề có huyết thống, hành động thân mật đột ngột như vậy làm sao tránh khỏi ngượng nghịu, nhất là khoảnh khắc môi kề môi vừa rồi, khí tức dương cương bá đạo của nam nhân vẫn còn lưu lại trong tâm trí nàng.
Sở Mộ cũng hiểu nên hóa giải tình cảnh lúng túng trước tiên, liền thuật lại tình hình mấy năm qua. Đương nhiên, hắn không thể nào kể hết về Yểm Ma đảo hay Tù đảo cho Sở Tiêm biết, chỉ nói mình bị bắt buộc tu luyện và phải thường xuyên lịch lãm nơi hoang dã mà thôi.
Tâm tình Sở Tiêm chưa hoàn toàn bình tĩnh, sau khi nghe xong nàng mới lo lắng hỏi han vài chuyện.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Sở Mộ giờ đây quan tâm nhất là phiền toái của Sở Tiêm. Nếu nàng phải báo về gia tộc, ắt hẳn không phải chuyện nhỏ. Hắn muốn biết rõ sự tình để giải quyết giúp Đường tỷ.
"À, không có gì lớn, một mình ta có thể xử lý được, đệ không cần lo lắng. Đệ từ xa xôi chạy tới đây nhất định đã mệt mỏi rồi. Trước tiên ta dẫn đệ đi nghỉ ngơi đã." Sở Tiêm nhẹ giọng đáp.
"Không vội, chúng ta nói về chuyện của tỷ trước đi." Sở Mộ cười, không cho nàng cơ hội lảng tránh.
Sở Tiêm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Sở Mộ, do dự hồi lâu rồi kể: "Ta vốn định thu dọn hành trang trở về Cương La thành khi biết đệ bình yên vô sự. Nhưng Sư phụ không cho phép. Ta tự tiện rời đi bị hắn phát hiện liền chịu xử phạt. Đúng lúc đó, một tên có ân oán với ta đã giở trò hãm hại, nói ta không phải về nhà mà là đi trộm linh vật của hắn. Nếu ta không trả lại, bọn họ sẽ thu hồi Hồn sủng, đồng thời trục xuất ta khỏi gia tộc."
Nghe Sở Tiêm mô tả, Sở Mộ âm thầm nhíu mày. Sở Tiêm một mình nơi Đại Sở thế gia quả thực quá khó khăn, ngoài Sư phụ ra, hầu như không có ai che chở. Việc nàng tự tiện rời đi đã chọc giận lão sư, sau đó tiểu nhân kia nhân cơ hội hãm hại, đẩy nàng vào tuyệt lộ khi không có bất kỳ người nào bảo hộ.
"Vậy Đại Sở thế gia dự định xử trí tỷ thế nào?" Sắc mặt Sở Mộ lập tức âm trầm, mở miệng hỏi.
"Sư phụ biết ta không làm chuyện đó, nhưng tên kia đưa ra chứng cứ xác thực, rất khó phản bác. Vốn nửa tháng sau ta sẽ đi Vạn Đoạn Triết Cốc lịch lãm, hoàn thành nhiệm vụ của Sư phụ, tạm thời không cần ở lại đây. Nhưng vì chuyện này, Lão sư đã gia tăng độ khó nhiệm vụ lên rất nhiều, bảo ta vào Bách Cốc thu thập Huyết Vĩnh Quả Thực để trả lại cho tên kia, như vậy mới giảm nhẹ hình phạt." Sở Tiêm thở dài một hơi, chậm rãi kể lại đầu đuôi.
Trong lòng nàng cũng đầy oán khí, nhưng nàng đang ở nhờ nhà người ta, nhiều chuyện phải nhún nhường. Việc tìm kiếm Huyết Vĩnh Quả Thực ở Bách Cốc cơ hồ là không thể, chưa kể lãnh thổ Bách Cốc cực kỳ hung hiểm, chỉ riêng tộc quần Trùng hệ bảo hộ Quả Thực đã dư sức giết nàng mấy trăm lần.
"Ly lão nhi, Bách Cốc là nơi nào?" Sở Mộ lập tức hỏi thăm Ly lão nhi đang ẩn mình trong giới chỉ không gian.
"Vạn Đoạn Trùng Cốc được phân cấp rõ ràng. Thứ nhất là Thập Cốc, nơi chỉ có Hồn sủng giai đoạn và đẳng cấp thấp sinh sống, số lượng tộc quần không quá hàng chục, đa phần Hồn sủng sư đều kiếm tiền tại đó. Bách Cốc phức tạp hơn Thập Cốc vài lần, bên trong có không ít Hồn sủng giai đoạn và đẳng cấp cao, vì hoàn cảnh đặc thù nên linh vật sinh trưởng. Chỉ những Hồn sủng sư có thực lực mạnh mới dám mạo hiểm tiến vào.
Mấu chốt là số lượng tộc quần ở Bách Cốc có hơn trăm, phân chia lãnh địa dày đặc. Nếu không cẩn thận, nhất định sẽ bị chúng vây công, đừng mong toàn mạng thoát ra. Nếu không có ba con Hồn sủng cấp Thống lĩnh thất đoạn trở lên, coi như không đủ tư cách tiến vào. Nếu là đoàn đội, cũng phải suy nghĩ đến chất lượng tập thể, không phải cứ người đông là an toàn."
"Ngoại trừ Thập Cốc và Bách Cốc, sâu trong Ốc Cổ sơn mạch còn có Thiên Cốc. Chỉ có cường giả đạt tới cấp bậc Hồn Chủ, sở hữu ít nhất một con Hồn sủng cấp Quân chủ, mới có tư cách dẫm lên biên giới. Tận cùng sơn mạch chính là Vạn Cốc, từ xưa đến nay chưa ai tìm được. Đó chỉ là tin tức lưu lại từ thời kỳ xa xưa. Thiếu chủ hiện giờ chưa đủ thực lực, ta không cần nói nhiều."
Ly lão nhi miêu tả chi tiết, giúp Sở Mộ giảm bớt không ít phiền toái.
"Không nói tới những chuyện không vui nữa. Ta dẫn đệ đến chỗ ta. Ta thấy đệ mệt mỏi lắm rồi, trước tiên nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới nghĩ biện pháp giải quyết." Sở Tiêm nở nụ cười rạng rỡ, nói với Sở Mộ.
Nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Sở Tiêm, lòng Sở Mộ đột nhiên ấm áp hẳn lên, thầm nhủ sẽ làm cho nàng cười nhiều hơn mới được.
Sở Mộ cũng biết chuyện của Sở Tiêm phải từ từ giải quyết, liền nghe theo ý nàng, cùng nhau tiến vào Sở Sơn.
Vừa trở lại đình viện, liền nghe thấy tiếng Diệp Hoàn Sinh và Sở Thiến tranh chấp. Sở Thiến mặt đỏ tới mang tai, mắng ầm ầm vào mặt Diệp Hoàn Sinh, còn tên kia cũng kích động nhảy dựng lên như gà mắc xương.
Về phần Diệp Khuynh Tư vẫn trầm tĩnh như trước, chỉ ngồi im lặng ngó sang nơi khác, hoàn toàn bỏ lơ chuyện Diệp Hoàn Sinh cãi vã với nữ nhân. Từ xa nhìn lại, giống như hai bức tranh hoàn toàn tương phản.
Một tháng này Sở Mộ coi như đã có giao tình với huynh muội bọn họ, hắn cũng rất kỳ quái với tính tình Diệp Hoàn Sinh: một tên lưu manh thích tranh cãi, lại háo sắc, tại sao lại có một muội muội ôn nhu, cơ trí, thanh nhã như Diệp Khuynh Tư?
"Các ngươi cuối cùng nói xong rồi hả? Sở Thần, ngươi tới đây, nói cho người này biết ta đây lợi hại tới mức nào. Nhớ ngày đó chúng ta đánh bại Bát đoạn Ngô Vĩ Cự Nham Ma, công lao chủ yếu có phải là của ta không?" Diệp Hoàn Sinh thấy Sở Mộ đi tới lập tức kéo hắn vào cuộc.
"Hừ, làm gì dễ ăn như ngươi nói! Còn muốn đánh bại Bát đoạn Ngô Vĩ Cự Nham Ma nữa chứ? Thất đoạn Ngô Vĩ Cự Nham Ma chưa cường hóa cũng dư sức đè bẹp ngươi rồi!" Sở Thiến lập tức lên tiếng phản bác.
Sở Mộ liếc nhìn Diệp Khuynh Tư yên tĩnh như nước, thấy nàng không tỏ vẻ gì, đành bất đắc dĩ lắc đầu, mở miệng: "Quên đi, không cần thiết tranh chấp làm gì. Bây giờ chúng ta lên núi thương lượng sự tình kế tiếp."
Tính tình dở dở ương ương của Diệp Hoàn Sinh quả thực không có phong phạm cao thủ, khiến người ta liếc mắt đã cảm thấy hắn giống phường lưu manh, vô công rỗi nghề chạy vòng quanh chợ búa.
"Sở Thiến, đừng cãi nữa. Bọn họ đều là bằng hữu của đệ đệ ta, từ Tây Lăng vực đến, đường xá xa xôi mệt mỏi rồi. Trước tiên thu thập đồ đạc để họ nghỉ ngơi một chút." Sở Tiêm tiến lại gần khuyên nhủ Sở Thiến.
"Hừ, từ chưa từng thấy qua người nào không biết xấu hổ như vậy!" Sở Thiến vừa nói vừa xoay người rời đi.
Sở Tiêm cười cười tỏ ý xin lỗi, nhỏ giọng giải thích: "Sư muội ta tính cách ngây thơ, không hiểu chuyện, các ngươi đừng để ý."
"Không có, Diệp Hoàn Sinh ta là người rộng lượng, không bao giờ so đo với tiểu nha đầu mới lớn." Diệp Hoàn Sinh lập tức bày ra bộ dạng thân sĩ nho nhã, khi đối diện Sở Tiêm là một người hoàn toàn khác hẳn.
Sở Tiêm chỉ cười nhẹ, cố ý nhìn thoáng qua muội muội Diệp Hoàn Sinh khí chất bất phàm ngồi bên kia, hỏi thăm vài câu để tránh ngượng ngùng.
Sau đó, Sở Tiêm dẫn năm người đi lên Sở Sơn.
Ngọn núi cao nhất Sở Sơn là nơi các thành viên trọng yếu tụ tập sinh sống. Đoạn đường từ chân núi lên đỉnh rất xa, Đại Sở thế gia vì thế chuẩn bị một ít Hồn sủng hệ Dực tại chân núi cho tình huống khẩn cấp, để bay lên đỉnh cho nhanh.
"Bởi vì Cẩn Nhu công chúa tới chơi, phần lớn Thanh Điểu đều được khách nhân bái kiến công chúa sử dụng hết rồi. Bây giờ ở đây chỉ còn lại bốn con, tự các ngươi phân phối đi." Gã đệ tử thủ sơn hờ hững nói, bộ dạng vô cùng bất cần.
"Bên kia còn một con Thanh Điểu kìa, tại sao không cho chúng ta cưỡi?" Sở Thiến chỉ vào một con Thanh Điểu đang ăn cỏ ở bên kia, giận dữ thở phì phò lên tiếng chất vấn.
"Đó là Hồn sủng của ta." Đệ tử thủ sơn đáp. Trong lúc đó ánh mắt hắn liếc qua ba người Sở Mộ, cười lạnh:
"Sở Tiêm, chẳng lẽ ba người này là cứu binh của ngươi hả? Hẳn là phải có Hồn sủng hệ Dực rồi chứ? Cứ triệu hoán trực tiếp bay lên là tốt rồi, cần gì dùng Thanh Điểu cấp thấp?"
Sắc mặt Sở Tiêm lúc xanh lúc trắng, ánh mắt có vẻ áy náy nhìn sang Sở Mộ, miễn cưỡng nở nụ cười nhạt, dùng hồn niệm giải thích: "Hắn là thủ hạ của cái tên hãm hại ta. Bây giờ Lão sư đang giận dữ không quản, nên ta không có ai che chở, bọn họ tranh thủ cơ hội làm khó. Trước kia không có như thế."
Sở Tiêm chiếm giữ tình cảm rất lớn trong lòng Sở Mộ, hắn không thể nào trơ mắt nhìn nàng chịu ủy khuất, chậm rãi quay đầu ngó sang gã đệ tử thủ sơn kia.
"Sở Mộ, không cần thiết so đo với loại người như thế." Cảm giác được ánh mắt Sở Mộ vô cùng lạnh lẽo, Sở Tiêm lo lắng hắn vọng động, lập tức lên tiếng khuyên giải.
Bản thân Sở Mộ cũng có chừng mực, dù sao nơi đây là Đại Sở thế gia, không nên làm Sở Tiêm khó xử. Hắn lập tức niệm chú ngữ, triệu hoán Mạc Tà ra.
"Ha ha, Sở Tiêm, cứu binh của ngươi hài hước nhỉ? Ngay cả triệu hoán Hồn sủng cũng sai lầm chú ngữ rồi, gọi một con tiểu sủng vật ra làm gì vậy?" Nhìn thấy Sở Mộ triệu hồi ra con hồ ly nhỏ bé đáng yêu, tên đệ tử thủ sơn lập tức cười nhạo.
Diệp Khuynh Tư và Diệp Hoàn Sinh đều biết thực lực "con hồ ly nhỏ bé" này vô cùng kinh khủng, thế là cả hai khoanh tay đứng nhìn, thái độ đúng là đang chờ xem kịch vui.
"Sở Tiêm, đệ đệ của ngươi có vấn đề gì không? Tại sao lại triệu hoán một con hồ ly khả ái như thế?" Sở Thiến nhỏ giọng hỏi Sở Tiêm.
Sở Mộ không để ý tới lời giễu cợt, âm thầm dùng hồn niệm bảo Mạc Tà hành động.
Mạc Tà lắc lư chín cái đuôi nhỏ, nhảy đến trước mặt Thanh Điểu của gã đệ tử thủ sơn.
Con ngươi màu bạc đột nhiên lóe lên, nhất thời một luồng sức mạnh tinh thần bắn thẳng vào đầu Thanh Điểu.
Tà Đồng Yêu Nhiếp, khống chế linh hồn.
Luồng tinh thần lực cường đại xâm nhập vào đầu làm cho con Thanh Điểu dại ra, cả người đờ đẫn như mất đi hồn phách.
Chốc lát sau, Thanh Điểu bắt đầu đập cánh nhẹ nhàng, trước ánh mắt kinh ngạc của gã đệ tử thủ sơn, chầm chậm bay đến bên cạnh Sở Mộ.
"Chúng ta đi thôi." Sở Mộ nhếch miệng cười khẩy, không thèm để ý tới tên đệ tử thủ sơn nữa, trực tiếp nhảy lên lưng Thanh Điểu bay đi.
"Thanh Điểu... Đáng giận, mau trở lại! Ngươi... cái con vật ngu xuẩn kia, ai bảo ngươi chở bọn chúng đi hả?" Gã đệ tử thủ sơn vẫn chưa ý thức được Hồn sủng của mình đã bị Mạc Tà khống chế, không ngừng phát ra hồn niệm nhưng không thể nào kêu gọi nó trở về. Từ đầu đến cuối, Thanh Điểu hoàn toàn dựa theo ý tứ Sở Mộ, bay thẳng lên đỉnh núi.
Sở Tiêm cũng sửng sốt tột độ, hồi lâu sau mới khống chế Hồn sủng bay theo phía sau Sở Mộ.
"Chuyện gì xảy ra? Hồn sủng tên kia tại sao nghe theo mệnh lệnh của đệ?" Sở Tiêm cưỡi Thanh Điểu bay lại gần Sở Mộ, khó hiểu hỏi.
"Là kỹ năng khống chế tâm trí, Thanh Điểu của hắn tâm trí rất thấp, ta có thể khống chế dễ dàng." Sở Mộ mỉm cười giải thích.
"Là con tiểu hồ ly kia?" Sở Tiêm nhìn sang Mạc Tà khả ái đang ngáp dài trên bả vai Sở Mộ, ánh mắt đột nhiên rực sáng, tràn đầy hâm mộ.
Mạc Tà ở trạng thái Sở Liên luôn luôn có sức hấp dẫn không thể kháng cự đối với phái nữ, thậm chí còn hơn vẻ anh tuấn, tiêu sái của Sở Mộ nhiều lắm.
Sở Mộ chỉ lẳng lặng gật đầu.
"Rất lợi hại nha, ha hả!" Sở Tiêm lập tức nở nụ cười vui vẻ, quay đầu nhìn lại tên đệ tử thủ sơn đang hối hả đuổi theo, vừa chạy vừa gào thét như cha chết, trong lòng cảm thấy cơn giận cũng giảm bớt không ít. Cái đám người kia đúng là quá mức phiền toái, tài năng gì cũng không có, chỉ giỏi bức hiếp kẻ yếu thôi.
Sở Tiêm dĩ nhiên biết mục đích thực sự của đám người này là gì, vì thế nàng không bao giờ chịu thỏa hiệp.
"Hai huynh muội này không phải là bằng hữu của đệ sao? Tại sao còn phải cố ý ẩn giấu tên của mình, Sở Thần, cứ có cảm giác là lạ..." Sở Tiêm hỏi.
"Chỉ mới quen biết ở Hàn Đàm thành, quan hệ không sâu. Vì lý do an toàn nên ta không nói tên thật cho bọn họ biết." Sở Mộ giải thích.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Trường Sinh Vạn Cổ, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão