Chương 26: Ánh trăng trợ lực
Một cơn cuồng phong lướt qua, cuốn theo vô số lá khô vàng rụng, bay lượn quanh thân thể cao ngạo của Mạc Tà. Bộ lông bạc rực rỡ của nó phất phơ trong gió, phát ra ánh sáng lấp lánh, càng thêm phần yêu kiều động lòng người.
Thân hình thon dài, tứ chi mạnh mẽ, bộ lông quý phái, cùng đôi mắt lạnh băng. Sau khi giải trừ trạng thái Sở Liên, Mạc Tà không chỉ trở nên cao quý tuyệt mỹ hơn, mà còn tăng thêm vài phần uy mãnh, ánh hàn quang trong đôi mắt lóe lên đầy rẫy sát ý.
Giờ phút này, khí tức của Nguyệt Quang Hồ cấp chín tỏa ra khiến cho Lão Lang hung tàn cũng phải kinh hãi, ánh mắt đối diện Mạc Tà như đối đầu với kẻ địch lớn.
"Hãy tận tình phát huy dã tính của ngươi đi." Mạc Tà ngạo nghễ ngẩng đầu lên trời tru lên một tiếng, âm thanh thê lương vang vọng khắp khu rừng tĩnh mịch.
"Ngao ô ~!" Lão Lang lập tức đáp trả bằng một tiếng tru. Thế nhưng, bộ dạng nó lại đầy vẻ cảnh giác. Trên trán Chu Sinh Mạc mồ hôi lạnh đã ướt đẫm. Tên Sở Mộ này quả nhiên ẩn giấu quá sâu. Nếu không phải do trận chiến liên tục hôm nay khiến hắn cảm thấy Nguyệt Quang Hồ có điều bất thường, Chu Sinh Mạc tuyệt đối không thể ngờ con hồ ly này vẫn luôn duy trì trạng thái Sở Liên. Nếu vài ngày nữa gặp Sở Mộ trong trận tỷ thí, sự sơ hở này chắc chắn là trí mạng đối với hắn.
"Hôm nay không phải ngươi chết thì ta vong!" Chu Sinh Mạc nghiến chặt răng. Hắn hiểu rằng nhất định phải tiêu diệt Sở Mộ, nhất là khi đối phương đã đạt đến cấp bậc Hồn Sĩ như thế này. Nếu đợi đến lúc Yểm Ma của Sở Mộ có thể tham chiến, Chu Sinh Mạc sẽ không bao giờ có cơ hội chiến thắng.
Mạc Tà sau khi giải trừ Sở Liên đã đạt đến giai đoạn toàn kỳ. Uy lực Hồ Trảo của nó không hề thua kém Lão Lang, hai bên giao phong vài chiêu xem như ngang ngửa.
Tuy nhiên, về mặt lực lượng, Lão Lang vẫn chiếm ưu thế nhất định. Sở Mộ không cho phép Mạc Tà đối đầu trực diện, mà vẫn dựa vào tốc độ vượt trội để liên tục thay đổi vị trí công kích.
Tốc độ của Mạc Tà càng trở nên nhanh nhẹn hơn sau khi giải trừ phong ấn, khiến Lão Lang cấp tám không tài nào chạm vào cái bóng của nó. "Ám Tập!"
"Xẹt!" Lực phòng ngự giai đoạn hậu kỳ của Lão Lang hoàn toàn không thể chống đỡ nổi móng vuốt toàn kỳ của Mạc Tà. Cộng thêm sự gia tốc của Ám Tập, dù không dùng Tê Liệt Trảo, một kích này vẫn gây thương tích nặng nề cho Lão Lang.
Trên người Lão Lang đã xuất hiện bốn vết máu dài sọc. Nó há miệng thở dốc mệt mỏi, đôi mắt tràn đầy tức giận nhưng không biết phải làm sao. Những chiếc răng nanh sắc bén luôn lộ ra, chỉ muốn cắn đứt cổ Mạc Tà để kết thúc mọi chuyện, nhưng Lão Lang không thể tìm được cơ hội tiếp cận.
"Mạc Tà, Mị Hoặc!" Sở Mộ thấy Mạc Tà đã thành công kéo giãn khoảng cách liền lập tức ra lệnh.
Mị Hoặc do Mạc Tà cấp chín thi triển có hiệu quả rõ rệt, dù không khiến đối thủ hoàn toàn mê man, nhưng cũng có thể làm Lão Lang thất thần trong chốc lát. Con ngươi Mạc Tà bắt đầu chuyển màu, ánh sáng trắng bạc lóe lên hướng thẳng vào mắt Lão Lang.
Lão Lang lập tức dùng chân trước che mắt. Hiển nhiên Chu Sinh Mạc đã đoán được ý đồ của Sở Mộ. "Hừ, đừng tưởng rằng chỉ Hồn sủng của ngươi mới có năng lực đặc thù. Chiêu này vô dụng với Hồn sủng của ta." Chu Sinh Mạc cười lạnh, ánh mắt dán chặt vào Lão Lang không hề buông lỏng.
"Ta sẽ cho ngươi thấy Lão Lang tàn bạo đến mức nào!" "Lão Lang, Thị Huyết!"
Dứt lời, Lão Lang ngẩng đầu tru lên một tiếng kinh thiên động địa. Toàn thân nó đỏ rực như nhuộm máu, một mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp khu rừng. Khi Lão Lang gầm thét, mùi máu tanh dường như bị khống chế, bắt đầu ngưng tụ quanh thân thể nó.
Sở Mộ cau mày. Thị Huyết là kỹ năng khó đối phó nhất của Lão Lang. Trong thời gian ngắn bị mùi máu kích thích, Lão Lang sẽ trở nên hung tàn dị thường, lâm vào trạng thái chiến đấu không ngừng nghỉ. Hơn nữa, dưới tác dụng của Thị Huyết, Mị Hoặc và Sở Liên sẽ mất đi hiệu quả đối với Lão Lang.
"Ám Đoạt!" Sau khi thi triển Thị Huyết, tốc độ của Lão Lang tăng lên đáng kể, thoáng chốc hóa thành một dải hư ảnh xẹt qua, nhanh chóng lao tới vị trí Mạc Tà. Móng vuốt mạnh mẽ từ trên bổ xuống đầu Mạc Tà.
Mạc Tà lập tức dùng Nguyệt Ảnh né tránh đòn công kích thô bạo này. Nhưng lực chiến đấu của Lão Lang bỗng nhiên tăng vọt một cách khủng khiếp. Ngay sau khi Ám Đoạt kết thúc, nó lập tức thi triển Cuồng Lang Ác Tập, quét liên tục sáu trảo.
"Xẹt xẹt xẹt…!" Trong sáu nhát trảo, ít nhất hai lần đánh trúng Mạc Tà. Trên lưng nó lập tức xuất hiện hai vết thương sâu hoắm, máu tươi đỏ bừng thấm đẫm bộ lông bạc.
"Truy kích, Tê Liệt Trảo!" Trên mặt Chu Sinh Mạc hiện lên nụ cười tàn nhẫn, hoàn toàn không có ý định cho Mạc Tà bất kỳ cơ hội thở dốc nào.
"Vụt ~!" Mạc Tà dù bị thương nhưng tốc độ vẫn không hề giảm, nó nhanh chóng lùi về sau, nhảy lên một cành cây, mượn lực nhảy xa để kéo giãn khoảng cách với Lão Lang.
"Trốn đi, trốn đi, dù trốn thế nào cũng phải chết thôi!" Chu Sinh Mạc cười lớn, đột nhiên ra lệnh cho Lão Lang tấn công thẳng vào Sở Mộ.
Nhìn thấy Lão Lang chạy về phía chủ nhân, ánh mắt Mạc Tà lập tức lạnh băng, bốn chân tụ lực vội vã phóng tới chặn đường Lão Lang.
"Muốn chết!" Chu Sinh Mạc cười lạnh, dường như đã sớm đoán được Nguyệt Quang Hồ sẽ lao tới vào lúc này. Hắn lập tức bảo Lão Lang xoay người, đánh ngược một trảo. Mạc Tà không kịp né tránh, trên người lại có thêm một vết thương dài. Thân thể mất thăng bằng, lảo đảo rơi xuống bên cạnh Sở Mộ.
Nhìn thấy Mạc Tà trọng thương, lòng Sở Mộ run lên từng đợt. Thấy Lão Lang lại đánh tới, hắn đành rút chủy thủ ném ra phía trước.
Sau khi thi triển Thị Huyết, Lão Lang trở nên cực kỳ đáng sợ, hoàn toàn không tránh né, để chủy thủ đâm thủng vai rồi đột nhiên nhảy vọt lên, tụ lực giáng xuống đầu Sở Mộ.
"Rẹt!" Sở Mộ giơ hai cánh tay lên cao ngăn cản. Nhưng lực đạo quá mạnh mẽ khiến hai tay hắn không thể chịu nổi, lập tức bị cào rách máu chảy đầm đìa, cả người bị Lão Lang đánh ngã xuống đất.
"Vù vù ~!" "Chết đi!" Chu Sinh Mạc hét lớn một tiếng.
Mặc dù bị hàm răng Lão Lang đe dọa, Sở Mộ vẫn giữ được sự tĩnh táo tột cùng. Hắn vội vàng co người lại, không cho Lão Lang cắt đứt cổ họng mình, ánh mắt khẽ liếc nhìn Mạc Tà bên cạnh.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua cành lá xào xạc. Từng đám mây trên cao bị tản đi, để lộ những tia sáng bạc từ ánh trăng chiếu rọi xuống khu rừng, khiến không gian nhuốm máu càng thêm thê lương, tiêu điều.
"Mạc Tà, Ánh Trăng!"
"Ô ~~~!" Mạc Tà ngẩng đầu, thân thể giãn rộng để ánh trăng bao phủ. Ánh sáng bạc tựa hồ khoác lên người nó một bộ chiến giáp hoa mỹ, những vết thương trên cơ thể bắt đầu có dấu hiệu khép lại nhanh chóng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Địa Lưu Tiên