Chương 106: Bá đạo a
Nhìn theo hướng tay chỉ của Lưu Bi, cả tòa Thanh Ngưu sơn chìm trong băng tuyết. Núi bạc cây ngọc, thiên địa mênh mang, tựa như một cõi lưu ly càn khôn. Tạo vật thần kỳ, quả không gì hơn thế.
Nhưng dường như vẫn thiếu một thứ gì đó…
Chính là thiếu đi nhân khí.
Lúc này đang là giờ cơm trưa. Cáp Mô trại đã nổi lửa, khói bếp lượn lờ bay lên. Thế nhưng, cả Thanh Ngưu sơn rộng lớn là vậy, lại chỉ có mỗi Cáp Mô trại nổi khói bếp.
"Bọn họ là..."
"Hết lương thực rồi."
"Không đến mức nghiêm trọng như vậy chứ?"
"Chính là nghiêm trọng đến mức như vậy."
Tình hình còn nghiêm trọng hơn Trình Đại Lôi tưởng tượng.
Từ đầu xuân năm nay, trời không ban cho một giọt mưa, cả U châu ngàn dặm đại hạn, xuân gieo một thạch, thu hoạch chẳng được tám đấu. Vừa vào đông, ông trời đã vội vã trút xuống một trận tuyết lớn, hạt giống vừa gieo xuống chưa kịp nảy mầm đã bị đông cứng trong lòng đất.
Nhờ có một ngụm sơn tuyền do hệ thống ban thưởng mà Cáp Mô trại không bị ảnh hưởng quá nhiều. Cuộc sống ở đây vẫn tạm ổn, nhưng cuộc sống bên ngoài Cáp Mô trại thì Trình Đại Lôi không tài nào tưởng tượng nổi.
Ngàn dặm đại hạn. Tại U châu thành đã có kẻ dùng đồng nam đồng nữ tế thiên cầu vũ; trên thảo nguyên Bắc Man, đất đai khô cằn, trâu dê chết đói thành đàn, Hurl phải dẫn người đến Hắc Thạch thành cướp lương thảo; quê nhà của Lưu Bi có ác bá bức tử tá điền không nộp nổi tô thuế, Lưu Bi phẫn nộ giết người, dẫn cả nhà đến nương tựa Trình Đại Lôi...
Vô số chuyện xảy ra, manh mối ngổn ngang, nhưng truy bản tố nguyên, tất cả đều bắt nguồn từ trận đại hạn này. Bụng không đủ no, người chết đói đầy đồng, cảnh tượng “dịch tử nhi thực, tích cốt nhi xuy” (đổi con cho nhau ăn, gom xương người chết làm củi) vốn chỉ thấy trên sử sách, giờ đây lại ở rất gần Trình Đại Lôi.
"Cả Thanh Ngưu sơn sắp không còn gì ăn, cứ tiếp diễn thế này, bọn họ nhất định sẽ lại một lần nữa chó cùng rứt giậu. Đến lúc đó, năm ngàn người đói vì mạng sống mà liều chết, e rằng Cáp Mô trại chưa chắc đã chống đỡ nổi. Chuyện này, Đại đương gia phải sớm liệu tính."
Trình Đại Lôi đã có thể mường tượng ra cảnh tượng những người kia vì mạng sống mà điên cuồng tấn công Cáp Mô trại. Chỉ dựa vào một trăm tám mươi nhân khẩu của Cáp Mô trại, e rằng thật sự không ngăn được.
"Nhưng đây cũng chưa hẳn không phải là một cơ hội. Thời buổi này, nhân mạng rẻ như cỏ rác, chúng ta có thể nhân cơ hội này chiêu binh mãi mã, bình định các sơn trại khác, nhất thống Thanh Ngưu sơn." Lưu Bi nói.
Trình Đại Lôi không đáp lời, vẫn lặng lẽ nhìn xuống núi. Chỉ thấy trong khu rừng xa xa, có hai bóng người đang lén lén lút lút chôn thứ gì đó trong tuyết.
"Họ đang làm gì vậy?"
"Chôn người chết."
"Chôn người chết mà cũng phải lén lút sao?"
"Không lén lút, nhỡ bị người khác đào lên ăn thì phải làm sao?" Lưu Bi thản nhiên đáp.
Trình Đại Lôi cảm thấy trong dạ dày một trận nôn nao.
"Đã bắt đầu có người chết. Cứ thế này, người chết sẽ ngày càng nhiều." Lưu Bi nói tiếp: "Nếu Đại đương gia không đành lòng, có thể đem lương thực của sơn trại chúng ta ra phân phát. Chỉ là như vậy, e rằng sơn trại của chúng ta cũng không chịu nổi qua mùa đông này."
Lưu Bi nhìn về phía Trình Đại Lôi: "Hai con đường, Đại đương gia sẽ chọn thế nào?"
"Dường như con đường thứ hai chẳng có lợi lộc gì cho ta cả?" Trình Đại Lôi hỏi.
"Cũng không thể nói là không có chút lợi lộc nào. Ít nhất có thể được lòng người, hoặc là cầu được một sự an tâm."
Trình Đại Lôi trầm mặc, nhất thời không nói gì.
*[Bíp], bá đạo vô tình, con đường cường giả tranh bá thiên hạ nhất định phải được đắp nên từ vô số xương trắng. Nhân cơ hội này chiêu binh mãi mã, bình định Thanh Ngưu sơn, dũng cảm bước ra bước đầu tiên trên con đường quật khởi của ngươi.*
*[Bíp], thiếu niên chính nghĩa hỡi, người dân quanh ngươi đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng, thân là một thiếu niên lòng mang chính nghĩa, hãy tận hết khả năng giúp họ vượt qua nan quan.*
Ngay lúc Trình Đại Lôi đang trầm ngâm, hắn liên tiếp nhận được hai thông báo của hệ thống. Đây là hai nhiệm vụ được đưa ra cùng lúc, một sự lựa chọn, một khi Trình Đại Lôi chấp nhận cái này, thì buộc phải từ bỏ cái còn lại.
Thật khó lựa chọn.
Bữa trưa, Trình Đại Lôi chẳng ăn được bao nhiêu. Cơm nước ở Cáp Mô trại coi như tươm tất, có rượu có thịt, nhưng bưng bát cơm trên tay, Trình Đại Lôi lại có cảm giác nuốt không trôi.
Buổi chiều, Trình Đại Lôi một mình rời khỏi sơn trại. Hắn dắt con ngựa gầy, lưng đeo bội kiếm, một mình một ngựa tiến về Lạc Diệp thành. Thời gian trôi qua, lệnh truy nã hắn ở Lạc Diệp thành cũng đã lắng xuống. Nhưng dù vậy, Trình Đại Lôi vẫn phải nhét cho tên lính gác một túi tiền đồng mới thuận lợi vào được thành.
Dắt ngựa đi trên phố, đường xá vắng tanh vắng ngắt, trời đông giá rét cũng chẳng mấy ai ra ngoài.
Trình Đại Lôi đến đây để tìm Tô Anh.
Hắn dắt ngựa vào hậu viện tửu lâu, đã có tiểu nhị ra đón ngựa. Hơn phân nửa người trong tửu lâu đều là người của Cáp Mô trại, nên ai cũng biết Trình Đại Lôi.
"Đại đương gia."
"Ừm, Tô tiểu thư đâu?"
"Lão bản nương đang ở đại sảnh. Hôm nay vừa hay có người tìm nàng."
"Người nào vậy?" Trình Đại Lôi thong thả bước về phía đại sảnh.
"Người của Tô gia."
Tại đại sảnh tửu lâu, lác đác vài người ngồi. Tiểu Điệp đứng sau lưng Tô Anh, lo lắng đến mức tim đập thình thịch. Hôm nay người của Tô gia đến không ít, toàn là các lão nhân trong tộc, còn có cả các huynh đệ cùng thế hệ với Tô Anh, và vài vị lão nhân có uy tín trong thành.
Tô Mặc Lâm là đại bá của Tô Anh, uy vọng trong nhà rất cao. Từ lúc bước vào cửa, mặt hắn đã đen như nhọ nồi, liếc xéo nhìn xung quanh.
"Con gái Tô gia mà ra ngoài đầu đường xó chợ, còn ra thể thống gì nữa! Mặt mũi Tô gia đều bị ngươi làm cho mất hết rồi!"
"Ta đã bị đuổi ra khỏi nhà. Từ khoảnh khắc đó, ta đã không còn là người của Tô gia nữa." Tô Anh đáp.
"Tửu lâu này vốn là của Tô gia. Ngươi đã tự nhận không phải người Tô gia thì nên trả lại tửu lâu."
"Này, các người thật không nói đạo lý! Vốn là các người đem tửu lâu này giao cho tiểu thư, bây giờ thấy tửu lâu làm ăn phát đạt lại muốn đòi về hay sao?" Tiểu Điệp bất bình.
"Ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện à? Quả nhiên chủ nào tớ nấy." Tô Mặc Lâm hừ lạnh một tiếng, nhìn Tô Anh nói: "Bây giờ, hoặc là trả lại tửu lâu, từ nay sống chết của ngươi không liên quan đến Tô gia. Hoặc là ngoan ngoãn theo ta về nhà, đừng ở bên ngoài làm mất mặt Tô gia nữa."
"Ở đây đang làm gì vậy?"
"Là ai đang nói? Nơi này không có lấy một người hiểu quy củ hay sao?" Tô Mặc Lâm liếc mắt nhìn sang.
Một người khoác áo choàng lớn vén rèm bước vào, nhướn mày: "Là ta đang nói, thì sao nào?"
Trong mắt hắn, tinh quang chợt lóe, sát khí đằng đằng. Tô Mặc Lâm cảm giác như bị mãnh hổ trong rừng sâu nhìn chằm chằm, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Bên ngoài Hắc Thạch thành, một búa bổ chết Hurl, máu không chỉ vương trên áo hắn, mà còn thấm sâu vào tâm can hắn. Mưa dầm thấm lâu, Trình Đại Lôi sớm đã nhiễm một cỗ khí thế ngang tàng.
"Ngươi là ai?" Tô Mặc Lâm bất giác đứng bật dậy, như lâm đại địch.
"Cút!"
Như mãnh thú núi rừng xông vào chuồng lợn, chỉ một cái hắt hơi cũng đủ làm cho đám gia cầm súc vật trong sân run lẩy bẩy. Tiểu Điệp kinh ngạc nhìn những người nhà họ Tô mới lúc nãy còn khí thế như núi cao vực sâu, giờ phút này lại lủi thủi xám xịt rời đi.
Ánh mắt Tô Anh rơi trên người Trình Đại Lôi, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, rồi rút một chiếc khăn tay từ sau lưng hắn ra.
Trình Đại Lôi toát mồ hôi lạnh: "Ha ha, ta đang định tặng cho ngươi, không ngờ lại bị ngươi phát hiện. Ngươi thông minh thật."
"Sao ngươi lại đến đây?" Tô Anh không tỏ thái độ gì.
Trình Đại Lôi nhún vai: "Ta đến tìm ngươi mua ít lương thực."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Chi Vương