Chương 107: Một người tốt
Thanh Ngưu sơn có năm mươi mấy sơn trại, tính cả lão nhân và hài tử, cũng có hơn năm ngàn sơn tặc. Cáp Mô trại tuy có mấy vạn cân lương thực, nhưng so với hơn năm ngàn cái miệng ăn này, cũng chỉ như muối bỏ bể, không thể nào nuôi sống nổi.
Tô Anh dẫn Trình Đại Lôi vào một gian phòng trong hậu viện. Hỏa lô được nhóm lên, trong phòng mới dần dần ấm áp. Trình Đại Lôi cởi áo choàng, khoanh chân ngồi xuống giường.
"Sao ngươi lại muốn xen vào chuyện này?" Tô Anh hỏi.
"Mỗi ngày đều có người chết ngay trước mắt, nếu không thấy thì thôi, đã thấy rồi thì không thể làm ngơ được."
Tô Anh nhìn chằm chằm vào mặt Trình Đại Lôi một lúc lâu, đoạn rót đầy ly trà trước mặt, thong thả nói: "Lạc Diệp thành không có lương thực mà ngươi muốn."
"Không có lương thực?" Trình Đại Lôi mở to mắt.
"Xích địa thiên lý, không chỉ Lạc Diệp thành, mà toàn bộ U Châu đều không có lương thực ngươi cần. Hơn nữa, giá lương thực hiện giờ tăng vọt, dù có tiền ngươi cũng không mua nổi."
"Ta có thể cướp chứ?"
"Cướp một hai trăm vạn cân lương thực ư?"
"E là không thực tế."
"Ha ha."
"Lẽ nào thật sự hết cách rồi sao?" Trình Đại Lôi thở dài.
"Cũng không phải là không có cách, chỉ là người thường không làm được mà thôi."
"Thật ra con người ta ngoài việc tuấn tú một chút, cũng rất..."
"..." Tô Anh im lặng.
"... Thứ duy nhất trong sơn trại của ngươi có thể đổi lấy lương thực chính là ớt. Lạc Diệp thành tại U Châu bất quá là một nơi nhỏ bé, U Châu tại đế quốc cũng là nơi nhỏ bé. Toàn bộ đế quốc vốn là đông bần tây quý, nam phú bắc tiện. Muốn đổi lương thực, phải đi về phía nam."
Tô Anh dùng ngón tay nhúng vào chén trà, vẽ một đường trên mặt bàn, cuối cùng dừng lại ở một điểm, viết xuống hai chữ: Dương Châu.
Dương Châu thục, thiên hạ túc. Từ xưa đến nay, Dương Châu luôn là kho lúa của thiên hạ.
"Từ đây đến Dương Châu bao xa?"
"Xuyên qua Ký Châu, Duyệt Châu, Dự Châu, đi chừng ba đến năm tháng là có thể tới nơi."
Trình Đại Lôi im lặng nhìn Tô Anh, vẻ mặt rõ ràng đang nói: Ngươi không phải đang nói nhảm đấy chứ? Đợi ta quay về, người đã chết đói gần hết rồi.
"Đó là đi đường bộ. Lạc Diệp thành ven biển, có thể đi đường thủy, thuận gió năm ngày là tới, một chuyến đi về áng chừng nửa tháng."
"Mười lăm ngày sao?" Trình Đại Lôi ngẫm nghĩ: "Xem ra cũng chỉ còn cách này."
"Đây là trong trường hợp mọi chuyện thuận lợi. Nhưng biển cả sóng dữ, phong ba biến ảo khôn lường, lại còn hải tặc, giang phỉ, thổ hào địa phương... Sơ sẩy một chút là có đi mà không có về. Đã từng có không ít người đi con đường này, nhưng đều là cửu tử nhất sinh."
Trình Đại Lôi ngồi thẳng dậy, vơ lấy áo choàng trên giường: "Vậy quyết định thế đi. Ngươi giúp ta chuẩn bị một chiếc thuyền lớn, tối nay ta cần dùng."
Bước ra khỏi phòng, tiểu nhị và đầu bếp trong viện đều có mặt. Cứ đến mùa đông, việc làm ăn cũng trở nên ảm đạm, nói chung gần đây bọn họ đều rất nhàn rỗi.
"Đại đương gia, đi ngay sao? Không ở lại thêm chút nữa à?"
"Đi, đi, không nghỉ được nữa rồi."
Trình Đại Lôi rời khỏi Lạc Diệp thành, một mạch phóng ngựa về Cáp Mô trại.
"Đại đương gia đi đâu về vậy, trời lạnh thế này?"
Trong Cáp Mô trại, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ. Vì trời quá lạnh, ngay cả buổi luyện công hằng ngày cũng bị hủy bỏ. Trên võ đài chỉ lác đác vài người, đều là những kẻ ăn no rửng mỡ ra ngoài cho tiêu cơm.
"Các huynh đệ, mau chuẩn bị, có việc phải làm rồi!"
...
Cao Phi Hổ sau khi bị thương vẫn luôn nằm trên giường dưỡng thương, gần đây đã có chuyển biến tốt. Nhưng hắn không muốn ra khỏi phòng, mấu chốt là không biết phải đối mặt với những người đang đòi lương thực thế nào. Phi Hổ trại được xem là thế lực lớn nhất Thanh Ngưu sơn, nhưng người đông, lượng lương thực tiêu hao mỗi ngày cũng lớn. Năm nay đại hạn, cướp bóc cũng chẳng thu được gì. May mà đổi được mấy trăm cân lương thực từ Cáp Mô trại, cầm cự được một thời gian. Nhưng đến hôm nay, Phi Hổ trại cũng sắp cạn lương thực. Mùa đông dài đằng đẵng này, biết phải vượt qua làm sao.
Mỗi khi đến giờ cơm, vô số ánh mắt đều hướng về phía Cáp Mô trại, nhìn làn khói bếp lượn lờ bốc lên mà nuốt nước bọt.
"Cáp Mô trại có mấy vạn cân lương thực đấy."
"Người ta chẳng phải lo đói. Phải chi ta được ở Cáp Mô trại thì tốt biết mấy."
Những lời như vậy, Cao Phi Hổ thỉnh thoảng vẫn nghe được, nhưng hắn cũng đành bất lực. Nếu có thể, hắn cũng muốn gia nhập Cáp Mô trại.
"Đại đương gia, ta có một chủ ý..." Tại Cầu Nhưng bước vào phòng nói.
"Quân sư, ngươi có chủ ý gì?" Cao Phi Hổ sáng mắt lên: "Ngươi có cách kiếm được lương thực sao?"
"Không có."
"Vậy là chủ ý gì?"
"Ta sẽ phái mấy huynh đệ tay chân lanh lẹ, nhân lúc trời tối lẻn vào Cáp Mô trại."
"Trộm ít lương thực ra à?" Ánh mắt Cao Phi Hổ lại sáng lên.
"Không, trộm e là khó. Chúng ta phóng một mồi lửa đốt kho lương của Cáp Mô trại. Đến lúc đó, mọi người muốn chết thì cùng chết, xem chúng nó còn đắc ý được không."
Cao Phi Hổ nhìn Tại Cầu Nhưng một lúc lâu: "Quân sư, ngươi điên rồi sao?"
"Lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu. Dựa vào đâu mà tất cả mọi người phải chết đói, còn Cáp Mô trại thì lại được sống?"
"Đốt kho lương của người ta, thứ chuyện thất đức này sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn đó..."
"Tin mừng! Tin mừng!"
Ngay lúc này, tiếng chiêng trống từ dưới núi truyền lên. Âm thanh này vừa lọt vào tai, Cao Phi Hổ liền cảm thấy đầu đau từng cơn. Đã lâu lắm rồi không nghe thấy tiếng này, sao nó lại vang lên? Trình Đại Lôi này lại bày trò yêu ma quỷ quái gì nữa đây.
"Mẹ nó, để ta thân chinh đi xem, nếu hắn còn giở trò, ta đốt luôn kho lương của hắn."
Cao Phi Hổ đùng đùng nổi giận, dẫn theo Tại Cầu Nhưng đích thân chạy tới Cáp Mô trại. Khi hắn đến nơi, đã thấy chân núi Cáp Mô tụ tập rất đông người. Thủ lĩnh các sơn trại đều đã có mặt, xem ra những ngày này ai cũng ăn không đủ no nên rảnh rỗi cả.
"Cao trại chủ đến rồi! Cao trại chủ..."
Cao Phi Hổ đi tới: "Cáp Mô trại lần này lại giở trò quỷ gì?"
"Chúng tôi cũng vừa mới tới, còn chưa rõ sự tình, đoán chừng lại nghĩ ra chủ ý xấu xa gì đó."
"Cao trại chủ, chúng ta bàn bạc một chút, mọi người liên thủ đánh chiếm Cáp Mô trại đi."
Lúc này, đại môn Cáp Mô trại mở ra. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt qua, chỉ thấy kẻ bước ra đầu tiên là Cao Phi Báo và đám người Tiểu Bạch Lang.
"Huynh đệ, Trình Đại Lôi không làm gì ngươi chứ?"
"Hắn dám sao! Đại ca không thấy ta béo lên à? Trái lại đại ca lại gầy đi thì phải."
Mười mấy người ai nấy đều trắng trẻo mập mạp. Cao Phi Hổ nhìn cảnh này, uổng công mình còn lo lắng cho hắn. Nhìn bộ dạng hắn bây giờ, có lẽ lúc trước người bị bắt phải là mình mới đúng.
Trình Đại Lôi lúc này mới bước ra, vẫy tay với đám người dưới núi.
"Chư vị, chư vị..."
"Trình Đại Lôi, ngươi lại giở trò gì, trong hồ lô rốt cuộc bán thuốc gì?"
"Chư vị, báo cho mọi người một tin mừng. Từ hôm nay trở đi, Cáp Mô trại bắt đầu phát chẩn!"
Đám đầu lĩnh dưới núi đang ồn ào bàn tán, đột nhiên, mọi âm thanh bỗng chốc im bặt. Mọi người sững sờ, mấy trăm cặp mắt đều đổ dồn về phía Trình Đại Lôi.
"Ta có nghe lầm không?"
"Hắn nói thật sao? Không phải đang trêu chúng ta chứ?"
"Hắn có rảnh rỗi đến thế không?"
"Có."
"Trình Đại Lôi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Tại sao lại làm như vậy?" Cao Phi Hổ nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi.
"Tại sao ư?" Trình Đại Lôi sờ mũi, nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Bởi vì ta là người tốt."
Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!