Chương 137: Túc trí đa mưu từ Thần Cơ

Lúc Trình Đại Lôi còn ở Tô gia, Lý Như đã ngấm ngầm sai người đi báo tin cho quan binh trong thành.

Quan binh đến muộn một chút. Đương nhiên không thể trông mong gì vào hiệu suất làm việc của quan phủ thời này. Sau khi Lý Đại Đầu phải tốn không ít công sức, lại vung ra không ít tiền bạc, mới gặp được kẻ có quyền điều binh trong thành. Đối phương vừa nghe đến danh Trình Đại Lôi đã lập tức như lâm đại địch, vốn định giả câm giả điếc cho qua chuyện. Nhưng khi biết hắn chỉ có một mình, gã liền nổi lên dã tâm. Nếu bắt được tên hung thần Trình Đại Lôi này, đó chính là một công lao không hề nhỏ.

Nhưng Trình Đại Lôi tuyệt đối không thể xem thường! Kẻ này giết người không chớp mắt, già trẻ lớn bé đều là oan hồn dưới rìu của hắn, đáng sợ hơn là, trong truyền thuyết kẻ này còn biết cả pháp thuật của thần tiên, muốn bắt được hắn chẳng phải chuyện dễ dàng.

Thế là, vị võ tướng tên Kiều Dã này đã huy động toàn bộ binh lực mà gã có thể, gồm mười tiểu đội, tổng cộng hơn một nghìn người.

Đại quân sát khí đằng đằng kéo đến Tô gia thì Trình Đại Lôi đã đi mất. Thế là Kiều Dã lại dẫn người đến tiểu viện nơi Tô Anh ở, cho quân bao vây ba lớp trong ba lớp ngoài rồi mới dám tiến vào trong sân. Đi đầu là tấm thuẫn binh, phía sau còn có kẻ mang theo một thùng huyết chó mực, sẵn sàng tạt lên người Trình Đại Lôi bất cứ lúc nào.

"Trình Đại Lôi, ngươi đừng hòng dựa vào nơi hiểm yếu mà chống cự nữa! Ngươi đã..."

"Ta đầu hàng." Trình Đại Lôi giơ cao hai tay.

"Ồ!" Kiều Dã có chút ngạc nhiên, Trình Đại Lôi trong truyền thuyết, xem ra cũng không có cốt khí cho lắm.

"Họ Trình, ngươi đừng giở trò! Dám nhúc nhích một cái, người của ta lập tức cho ngươi nếm mùi vạn tiễn xuyên tâm."

"Ta tuyệt đối không dám động đậy, ngài cũng bảo người của ngài đừng bắn tên bừa bãi. Có gì chúng ta từ từ nói."

Kiều Dã nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, tập trung vào vai và đầu gối của hắn.

"Người đâu, bắt hắn lại!"

Mấy tên quan binh sợ hãi rụt rè, không dám đến gần.

"Sợ cái gì? Hắn chỉ có một mình mà các ngươi cũng sợ sao!" Kiều Dã nổi giận vì đám thuộc hạ vô dụng của mình.

"Lão đại, đó là Trình Đại Lôi đấy, nghe đồn bản lĩnh của hắn cao cường lắm!"

"Hừ!" Kiều Dã phất tay: "Tấm thuẫn binh tiến lên, mang gông cùm xiềng xích khóa hắn lại."

Kết quả thuận lợi hơn tưởng tượng, nhưng Kiều Dã lại khiến cho quá trình trở nên rườm rà một cách không cần thiết. Cuối cùng, tay chân Trình Đại Lôi đã bị khóa chặt trong xiềng xích nặng trịch.

Đến lúc này, Kiều Dã mới tạm yên tâm, hắn nói với Trình Đại Lôi: "Tốt, ngươi qua đây! Đừng có giở trò gì đấy!"

Trình Đại Lôi đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

"Ngươi sao không qua đây, định giở trò gì?" Kiều Dã nắm chặt chuôi đao.

"Nói nhảm, có mà đi được ấy," Trình Đại Lôi không nói nên lời. Bộ xiềng xích này nặng hơn trăm cân, ghì hắn chúi rụi xuống đất.

Kiều Dã vung tay: "Khiêng đi!"

Kiều Dã ngược lại không làm khó hai người Tô Anh và Tiểu Điệp. Tô Anh đứng ở cổng, mặt đầy lo lắng nhìn theo Trình Đại Lôi.

"Không cần lo lắng." Trình Đại Lôi bị mấy tên quan binh vác trên vai, vẫn còn vẫy tay với Tô Anh và Tiểu Điệp: "Ta sẽ còn trở về!"

. . .

Từ Thần Cơ sau khi chia tay Trình Đại Lôi thì hí hửng đi tới thanh lâu. Với tướng mạo của hắn, đương nhiên không phải loại người được thanh lâu chào đón. Vừa vào cửa đã bị tú bà chặn lại. Mụ dùng cặp mắt nhà nghề đầy vẻ trịch thượng mà đánh giá Từ Thần Cơ từ trên xuống dưới.

"Ngươi có bạc không đấy?"

"Đồ mắt chó coi người thường! Lão tử lấy bạc ra cho ngươi xem..." Từ Thần Cơ vỗ vào bên hông, nhưng sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Tú bà cười khanh khách: "Người đâu, đuổi nó ra ngoài cho ta! Dám đến đây giả danh lừa bịp, ngươi tìm nhầm chỗ rồi!"

Từ Thần Cơ không những không được uống hoa tửu như ý muốn mà còn bị chế nhạo một trận, suýt chút nữa đã ăn gậy của đám bảo kê. Gió lạnh thổi qua, hắn lập tức nghĩ ngay là do Trình Đại Lôi giở trò.

Tên khốn này, hắn đi tìm tiểu cô nương mà lại trộm tiền của ta, hại ta không được đi uống hoa tửu!

Đại đương gia học được thủ đoạn trộm cắp cao siêu như vậy từ khi nào?

Không được, hắn phá chuyện tốt của ta, ta cũng phải phá chuyện tốt của hắn.

Từ Thần Cơ mang một bụng oán khí, vừa đi vừa hùng hổ chửi rủa mười tám đời tổ tông nhà Trình Đại Lôi. Đi được nửa đường, hắn chợt nhận ra mình không biết Tô Anh ở nơi nào. Mà Từ Thần Cơ vốn cũng không quen thuộc Lạc Diệp thành, hình như... hắn đã lạc đường.

Đúng lúc này, hắn bỗng nghe thấy động tĩnh xung quanh, một đại đội quan binh đang đi qua trên phố. Từ Thần Cơ rất có kinh nghiệm đối phó với quan binh, nhưng cũng lấy làm kỳ quái, nửa đêm nửa hôm xuất động nhiều binh lính như vậy để làm gì. Hắn lén lút nấp ở bên đường, thầm nghĩ không biết tên đạo tặc nào mà cao tay đến thế, đáng để Lạc Diệp thành phải gióng trống khua chiêng thế này. Nhưng dù là ai thì kẻ đó cũng đủ xui xẻo rồi.

Đang miên man suy nghĩ thì thấy mấy tên quan binh đang khiêng Trình Đại Lôi đi qua.

Lúc đầu Từ Thần Cơ còn lo trời tối nhìn không rõ, có thể sẽ nhận nhầm người. Nhưng Trình Đại Lôi dù bị khiêng đi vẫn không chịu nằm yên, miệng không ngừng la lớn:

"Ta sẽ còn trở về!"

Thế này thì không thể nào nhầm được nữa.

"Không xong, Đại đương gia bị quan binh bắt rồi!"

Từ Thần Cơ giật nảy mình, oán khí trong lòng lập tức tan thành mây khói. Hắn vội vàng chạy đến tửu lâu Đáy Hồ Vớt, đập cửa ầm ầm giữa đêm khuya.

Những người trong tửu lâu Đáy Hồ Vớt gần như đều là người của Cáp Mô Trại, cho dù trước đây không phải thì bây giờ cũng đã bị đám người Cáp Mô đồng hóa theo kiểu gần mực thì đen.

Liêu Giáp và Liêu Ất vừa thấy Từ Thần Cơ thì có chút hưng phấn: "Quân sư, ngài..."

"Đừng nói nhảm nữa, Đại đương gia bị bắt rồi!"

"Cái gì!"

Trong đêm, tửu lâu đèn đuốc sáng trưng. Đầu bếp, bồi bàn, tạp vụ... giờ phút này đều vũ trang đầy đủ, nào là dao phay, muôi lớn, chày cán bột đều đã dắt cả vào người.

"Quân sư, ngài nói xem phải làm sao bây giờ?"

"Đại đương gia đối với chúng ta không tệ, tuyệt không thể để ngài ấy rơi vào tay quan binh."

Từ Thần Cơ đập mạnh xuống bàn: "Kế sách hôm nay, chỉ có một con đường duy nhất là cướp ngục!"

"Được!" Mọi người đồng thanh đáp.

Chỉ có Liêu Giáp và Liêu Ất cảm thấy có gì đó không ổn. Bắt một mình Trình Đại Lôi mà đã huy động hơn một nghìn người, vậy nơi giam giữ hắn sao có thể ít người canh phòng được? Dựa vào mười mấy người này đi cướp ngục, chẳng phải là tự nộp mạng, giúp nhà lao của chúng thêm đông đúc sao?

Ai cũng nói Từ quân sư này túc trí đa mưu, Đại đương gia làm gì cũng muốn dẫn hắn theo, ngài ấy còn thường nói: "Ta không thể không có ngươi!". Nhưng nghe cái kế sách này của quân sư, đâu có giống phong thái của bậc túc trí đa mưu chút nào.

Hẳn đây là kế trong kế, kế sách này của quân sư chỉ là hư chiêu, đằng sau chắc chắn còn có mưu lược cao minh hơn. Vậy diệu kế của quân sư rốt cuộc là gì đây...

Liêu Giáp bỗng thấy hơi đau đầu. Hắn cảm thấy một kẻ tầm thường như mình, có lẽ vẫn chưa đủ tư cách để bước vào lĩnh vực tư duy của quân sư.

"Quân sư, chúng ta có nên báo cho sơn trại trước không? Dù là cướp ngục, chỉ dựa vào mấy người chúng ta thì cũng chẳng làm nên chuyện gì."

Từ Thần Cơ hít sâu một hơi, nói: "Tốt, ta ở đây tọa trấn, phái người về sơn trại báo tin. Chúng ta sẽ huy động toàn bộ nhân mã, đánh chiếm Lạc Diệp thành, cứu ra Đại đương gia!"

Liêu Giáp lại cảm thấy đầu óc ong ong, kế sách của quân sư, mình quả thực nhìn không thấu.

Liêu Ất nhận nhiệm vụ này, trong đêm lén chui qua một lỗ hổng trên tường thành, phóng ngựa không ngừng nghỉ trở về Cáp Mô Trại, báo tin Trình Đại Lôi bị bắt cho tất cả mọi người.

Ngay sau đó, chuyện này đã gây nên một trận sóng to gió lớn ở Thanh Ngưu sơn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Cảnh Hắc Dạ [Dịch]
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN