Chương 146: Ta đã từng đánh ngựa phố dài trước

Vẫn luôn có người giám sát chặt chẽ đại lao và phủ thành chủ. Thấy Trình Đại Lôi từ trong lao được thả ra, người của Cáp Mô Trại mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, đám sơn tặc đã lặng lẽ trà trộn vào Lạc Diệp thành đều tề tựu trước cửa phủ thành chủ, đen nghịt một mảng. Phương Bá Sơn khẽ cúi đầu, che giấu vẻ kinh hãi trong đáy mắt. Lũ người này lẻn vào Lạc Diệp thành để làm gì, đáp án không hỏi cũng biết. Hôm nay là hắn đã thả Trình Đại Lôi, nếu không thả, Lạc Diệp thành chắc chắn sẽ máu chảy thành sông.

Thực lực của Cáp Mô Trại quả không thể khinh thường! Cũng may bây giờ mối quan hệ của mình và Trình Đại Lôi không tệ, đối phương có thể mang lại cho mình không ít lợi ích, đồng thời cũng sở hữu thực lực đáng để kính trọng.

Trình Đại Lôi nhìn thấy Từ Thần Cơ, Tần Man, Lâm Thiếu Vũ, Lưu Quan Trương đang đứng trước mặt. Hắn trừng mắt nhìn những kẻ rõ ràng còn vương men say này, nói: "Nói nhảm gì đó, từ nay hãy gọi ta là Trình Tướng quân."

Trình Đại Lôi hít một hơi thật sâu, mặc cho cơn gió lạnh buốt xộc vào phế phủ.

"Hương vị của tự do a!"

Trình Đại Lôi mình mặc quan phục, cưỡi ngựa đi trên phố, theo sau là người của Cáp Mô Trại. Trước kia bọn họ cũng có thể đi lại trên đường, nhưng đều phải thay tên đổi họ, sợ người khác nhìn thấu thân phận, nào có được như hôm nay, nghênh ngang đắc ý, dương dương tự tại.

Đây chính là sự khác biệt giữa kẻ làm tặc và người sống quang minh chính đại.

Vậy, lẽ nào sơn tặc cũng không phải là người ư? Trong mắt rất nhiều người, đích thực là không phải.

"Ta từng dự Quỳnh Lâm Yến,Từng dong ngựa trên phố Ngự,Người người khen ta dung mạo Phan An,Lêu lổng giữa chốn phồn hoa."

Trình Đại Lôi vừa đi vừa khẽ hát, rêu rao khắp nơi, cuối cùng đến trước tiểu viện của Tô Anh.

"Tiểu thư, người đừng lo lắng, ta đều nghe bọn họ nói cả rồi, đã thả chàng ra rồi."

"Nói không chừng lát nữa chàng sẽ tới đó."

Đúng lúc này, Trình Đại Lôi đẩy cửa bước vào, thấy Tô Anh đang ngồi trong viện lặng lẽ rơi lệ.

"Chàng!"

Nhìn thấy Trình Đại Lôi, Tô Anh và tiểu Điệp rõ ràng đều sững người, mấu chốt là Trình Đại Lôi so với lúc trước đã khác một trời một vực. Thân khoác cẩm bào, đầu đội kim quan, hông đeo yêu đao, chân đi một đôi giày da trâu.

"Này!" Trình Đại Lôi vẫy vẫy tay.

Tô Anh bỗng nhiên lao tới, ngã vào lòng Trình Đại Lôi, nước mắt thấm ướt vai áo hắn.

"Được rồi, được rồi." Trình Đại Lôi vỗ nhẹ sau lưng Tô Anh: "Chúng ta đi làm chút chuyện chính."

"Chuyện chính gì ạ?" Tô Anh hơi đỏ mặt.

Trình Đại Lôi nhìn về phía xa: "Đem những thứ thuộc về nàng lấy lại."

. . .

Tô trạch.

"Đau, đau... Đệ đệ ngốc, ngươi nhẹ tay một chút." Lý Như ngồi trên giường, chân trái để trần, một bàn chân ngọc trắng nõn, óng ả vươn ra giữa không trung. Công Dương Ai nửa quỳ trước mặt nàng, trán lấm tấm mồ hôi.

"Cũng tại ta không cẩn thận, ngón chân đâm phải dằm gỗ, chuyện này vốn không nên làm phiền ngươi, nhưng chính ta lại không nhổ ra được. Phải rồi, ta để ngươi thay ta làm việc này, ngươi sẽ không cảm thấy tủi thân chứ?"

Công Dương Ai đã nói không nên lời, đây là lần đầu tiên trong đời hắn ở gần một nữ nhân như vậy. Hóa ra chân của nữ nhân và nam nhân không giống nhau, thon gọn chỉ bằng một nắm tay, không một chút da chết, ấm áp như bụng của con cừu non.

"Ai da, ngươi nhẹ một chút! Đây là chân của nữ nhân, không phải cục sắt, ngươi nắm chặt như vậy làm gì!"

Công Dương Ai luống cuống, không biết nên nói gì cho phải, ánh mắt lại vẫn dán vào bàn chân trần của Lý Như, nóng rực.

Lý Như xoa xoa lòng bàn chân của mình, trên làn da trắng hồng ẩn hiện gân xanh, ngón chân cái rỉ ra một giọt máu tươi, tựa như một đóa hồng mai trên nền tuyết trắng. Dưới sự vuốt ve không ngừng của Lý Như, lòng bàn chân nàng đã hơi ửng hồng.

Lý Như ngẩng đầu lườm Công Dương Ai một cái, nói: "Nữ nhân à, khác với nam nhân lắm, đồ trên người nữ nhân thì mềm, đồ trên người nam nhân thì cứng. Ngươi, tên ngốc này, chắc chắn là chẳng hiểu gì cả."

Mũi Công Dương Ai đổ mồ hôi: "Lúc nhỏ ta từng nhổ dằm ở chân cho gia mẫu."

Lý Như che miệng cười khanh khách: "Vậy ngươi gọi ta một tiếng 'mẹ' xem nào?"

"Ta..." Mặt Công Dương Ai trong nháy mắt đỏ bừng.

Nhìn chằm chằm vệt ửng hồng trên mặt Công Dương Ai, Lý Như như đang thưởng thức một tuyệt tác. Nhân gian có tứ mỹ: mỹ cảnh, mỹ thực, mỹ tửu, mỹ nhân. Bốn vẻ đẹp này, ngàn năm nay, đã lưu truyền trong biết bao thi từ ca phú, khiến người ta chỉ luyến hồng trần không màng tiên cảnh. Nhưng nhân gian ngoài mỹ nữ, cũng có mỹ nam tử. Vẻ đẹp ấy không đi vào thi phú, chỉ có thể quanh quẩn trong lòng những kẻ si mê phấn son.

Có người thích tài tử Giang Nam áo xanh mũ nho, cũng có người thích vương tôn Kinh Châu dong ngựa ngắm hoa, và dĩ nhiên cũng có kẻ yêu nam nhi mãng dã nơi đất U Yến nghèo nàn.

Mà vẻ đẹp, chỉ có kẻ nắm trong tay quyền lực tột đỉnh mới xứng đáng hưởng thụ.

Bây giờ Lý Như, đã có tư cách đó. Nàng đã yên tâm nắm giữ Tô gia trong tay, Trình Đại Lôi vừa chết lại càng giúp nàng trút được một gánh nặng trong lòng. Giờ phút này, Lý Như quyết định hưởng thụ mỹ cảnh trước mắt. Thịt trong nồi phải đủ lửa thì mới đậm đà hương vị, thế nhưng không phải con ác thú nào đi săn cũng có đủ kiên nhẫn đợi đến khắc cuối cùng mới vạch nắp nồi ra.

Nàng, đã rất đói rồi.

"Tỷ tỷ cá rằng, thịt trên người ngươi chắc chắn rất rắn chắc, mà trên người tỷ tỷ lại có nhiều chỗ cực mềm."

Bàn tay nàng trượt dọc theo đùi Công Dương Ai đi lên, cảm nhận sự cứng rắn như sắt thép dưới lớp vải. Đột nhiên, nàng tháo nút áo trước ngực, cười tủm tỉm nhìn Công Dương Ai. Y phục khẽ trượt, để lộ bờ vai lộng lẫy.

RẦM!

Cổng lớn Tô trạch vang lên tiếng đập cửa nặng nề, người gác cổng bực bội la lên: "Ai đó, có phiền không hả!"

Vừa mở ra một khe hở, lập tức có ba bốn tráng hán chen vào, đè gã chặt cứng vào tường.

"Lại là ngươi!" Người gác cổng nhìn thấy Trình Đại Lôi, bỗng giật nảy mình, cảm thấy đầu lại hơi đau.

"Không được động thủ, không được động thủ." Trình Đại Lôi xua tay đuổi thuộc hạ đi: "Chúng ta bây giờ là người có thể diện, người có thể diện có cách hành xử của người có thể diện, đừng có làm trò man rợ như vậy."

Dứt lời, Trình Đại Lôi giũ giũ tấm cẩm bào trên người, nghênh ngang bước vào đại môn.

"Tiểu muội, tiểu muội, không xong rồi!" Lý Đại Đầu vội vã chạy đến hậu viện, đâm đầu xông vào phòng Lý Như.

Liền thấy trên giường một nam một nữ đang ôm nhau, Công Dương Ai như một con chó nhỏ đang mút vào cổ Lý Như.

"Các ngươi... các ngươi sao có thể như vậy! Thương thiên hại lý, thương thiên hại lý!" Lý Đại Đầu quay mặt đi, dùng tay che mắt.

"Ngươi la to cái gì, muốn cho tất cả mọi người đều biết hay sao?" Lý Như ngồi thẳng người, vừa cài nút áo vừa tức giận nói.

"Các ngươi... Ai, các ngươi... Tên Trình Đại Lôi kia tìm tới cửa rồi, các ngươi còn ở đây phong lưu khoái hoạt, sắp chết đến nơi mà không biết."

"Cái gì! Hắn không phải đã chết rồi sao!" Sắc xuân trên mặt Lý Như biến mất, đáy mắt hiện lên một tia kinh hãi.

"Chết cái gì, người ta sống sờ sờ ra đó, bây giờ quay lại rồi, muốn tìm chúng ta tính sổ!"

Lý Như vội vàng muốn đi ra ngoài, chợt nhớ ra bây giờ vẫn còn trong thời gian để tang, bèn vội vàng thay lại đồ tang, bước chân vội vã đi đến đại sảnh.

Chỉ thấy trong đại sảnh tụ tập rất nhiều người, vô số tên lỗ mãng đứng dàn hai bên, Trình Đại Lôi và Tô Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, nghiễm nhiên coi nơi này như Tụ Nghĩa Sảnh của Cáp Mô Trại.

Lý Như hít sâu một hơi, ổn định lại tâm thần, cất bước tiến vào.

"Trình trại chủ, đã lâu không gặp, Tô Lý thị xin ra mắt Trình trại chủ. Không biết Trình trại chủ lần nữa đến nhà có chuyện gì?"

"Phân gia." Trình Đại Lôi nói: "Ta, con rể Tô gia, đến đây chia gia sản, chẳng phải là chuyện thường tình hay sao?"

Đề xuất Voz: Chuyện quận 4
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN