Chương 200: Loạn thế đen trắng

"Các hạ có phải muốn tới Phong Vũ đình không?"

Đoàn người dừng bước. Trình Đại Lôi và lão đạo sĩ ngồi đối diện nhau bên vệ đường. Hắn cũng hiểu rằng, lão đạo này đột nhiên xuất hiện, tất nhiên không phải chỉ để ra vẻ cao nhân trước mặt mình.

"Chuyện này mà ngài cũng biết sao?" Trình Đại Lôi cười khẽ: "Xem ra tin tức lan truyền thật nhanh."

"Đến Phong Vũ đình để làm gì?" Lão đạo hỏi.

"Ha ha, Dương Long Đình chuẩn bị tặng ta một tòa thành, phong ta làm thành chủ. Bách tính U Châu cũng sẽ đến, chắc là một đại hội khao thưởng gì đó."

"Đại đương gia, chuyện cơ mật thế này, tốt nhất không nên nói với hắn." Từ Thần Cơ nói.

Lão đạo sĩ khẽ thở dài, vẻ mặt đầy ưu quốc ưu dân: "Trình trại chủ là bậc anh hùng, lẽ nào không nhìn ra quan khiếu trong đó sao?"

"Ý ngài là sao?"

"Ở Phong Vũ đình không hề có đại hội khao thưởng nào cả, ngược lại còn mai phục đầy quan binh. Dương Long Đình muốn chiêu đãi Trình trại chủ không phải sơn hào hải vị, mà là đao thương kiếm kích. Trình trại chủ nghĩ sao về việc này?"

Trình Đại Lôi giật mình. Tuy hắn nghĩ mãi không ra ngọn ngành, nhưng biết lời lão đạo nói tất có mấy phần đạo lý.

"Xin đạo trưởng chỉ giáo thêm."

Lão đạo sĩ xoa xoa gương mặt bầm tím, thầm nghĩ cú ra tay vừa rồi của Trình Đại Lôi quả thật không nhẹ chút nào. "Trình trại chủ đánh một trận đại thắng, không chỉ làm tổn thương nguyên khí của Nhung tộc, mà còn giải trừ nguy cơ cho đế quốc. Trình trại chủ đối với người trong thiên hạ đều là có công, dựa vào trận chiến này, Trình trại chủ dù được phong vương cũng không hề quá đáng."

"Chẳng lẽ Dương Long Đình muốn tham công của ta?"

"Cũng không phải là tham."

"Vậy thì tốt rồi." Trình Đại Lôi cùng những người khác thở phào nhẹ nhõm.

"Bởi vì công lao đó vốn thuộc về Dương Long Đình."

"Cái gì?"

"Thử nghĩ mà xem, U Châu Vương Dương Long Đình, nhân vật anh hùng cỡ nào. Lực chiến Nhung tộc không lùi, diệt địch mười vạn. Chẳng trách, người trong thiên hạ hôm nay đều tôn hắn là chiến thần của đế quốc. Vô số văn nhân tài tử vì hắn mà cất cao lời ca, trong miệng của ca kỹ thanh lâu, trong lời của tiên sinh kể chuyện ở trà quán, đâu đâu cũng là sự tích anh hùng của hắn. Ta nghe nói triều đình đế quốc đã chuẩn bị khắc bia lập truyện cho Dương Long Đình tại núi Thanh Ngưu, để hậu thế đời đời ghi nhớ những gì U Châu Vương đã làm."

"Hỗn đản!"

"Chuyện đó là chúng ta làm!"

"Dương Long Đình hèn nhát như thế, thấy Nhung tộc là chỉ biết trốn, chưa từng đánh một trận nào!"

Trình Đại Lôi chưa kịp lên tiếng, đám thủ hạ đã giận tím mặt, ai nấy đều muốn xông đến liều mạng với Dương Long Đình.

Trình Đại Lôi ra hiệu cho mọi người an tâm chớ vội, rồi mới mở miệng: "Không ngờ Dương Long Đình lại hèn hạ đến thế, chiếm công lao của chúng ta làm của riêng. Nếu triều đình không rõ thực hư, vậy phải tìm cách cho họ biết tình hình thực tế, để họ biết những việc Dương Long Đình đã làm, đừng để một kẻ hèn nhát được tâng bốc thành anh hùng."

Mọi người chiến đấu một trận, kỳ thực cũng chẳng có tâm tư kiến công lập nghiệp hay bảo vệ quốc gia gì, chẳng qua cũng chỉ vì hai chữ "sống sót" mà thôi. Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi người có thể trơ mắt nhìn công lao xương máu của mình bị đặt lên đầu kẻ khác, để một gã cẩu hùng trở thành anh hùng được người trong thiên hạ kính ngưỡng.

"Trình trại chủ định vạch trần với triều đình ư... Vô dụng thôi." Lão đạo sĩ nói.

"Hả... Vì sao lại vô dụng?"

"Trình trại chủ cho rằng chỉ cần ngươi đánh thắng một trận thì phong thưởng của triều đình sẽ đến tay sao? Không đơn giản như vậy. Cùng một sự việc, đặt lên người khác nhau, kết quả có thể sẽ hoàn toàn khác biệt. Ví như Dương Long Đình, hắn là người của Thôi gia ở kinh thành. Thôi gia có bao nhiêu mối quan hệ trên dưới triều đình, dựa vào trận chiến này lại có bao nhiêu kẻ được hưởng lợi? Vì thế, bại có thể thành thắng, hèn nhát có thể trở thành chiến thần. Còn như Tây Bắc Đại tướng Lâm Vấn Thiên, tử chiến với Nhung tộc không lùi, cuối cùng vì lương thảo không được tiếp tế đầy đủ mới bất đắc dĩ bại trận. Nhưng lại bị coi là sỉ nhục của đế quốc, Lâm tướng quân không chết dưới tay Nhung tộc, ngược lại chết dưới tay triều đình, sau khi chết mộ phần còn bị người đời phỉ nhổ."

Trình Đại Lôi trầm mặc, về phương diện chính trị trên chốn miếu đường, mình quả thực quá ngây thơ. Những việc Dương Long Đình làm, thật sự không ai biết sao? Không, là có rất nhiều người không muốn biết. Chỉ cần một thái giám bên cạnh Minh Đế nói một câu: "U Châu Vương kia đánh trận không tệ", là có thể có vô số người từ chuyện này mà kiếm chác lợi lộc. Bởi vậy, Dương Long Đình sẽ được tâng bốc thành chiến thần của đế quốc.

Mà Trình Đại Lôi thân phận là gì? Chỉ là một tên sơn tặc tứ cố vô thân mà thôi. Hắn đánh thắng trận, thì có ai có thể từ đó mà vớt vát được tài nguyên chính trị? Ngươi nói trận này là ngươi đánh ư? Phỉ nhổ! Một tên sơn tặc như ngươi cũng muốn tranh công với chiến thần của đế quốc sao? Sao không tự đi mà soi lại bản mặt của mình đi.

"Bây giờ Dương Long Đình đã trở thành thần tượng của quân nhân đế quốc, thăng quan tiến tước là lẽ dĩ nhiên. Thế nhưng, rất nhiều người ở U Châu đều biết, Dương Long Đình thực ra không liên quan nhiều đến chuyện này, mà là do một tên sơn tặc tên Trình Đại Lôi làm. Nếu muốn mọi sự đều tốt đẹp, vạn sự đại cát, Dương Long Đình phải khống chế được tên sơn tặc này. Mà khống chế lại có hai thủ đoạn, một là biến hắn thành người của mình. Nhưng với tính cách của tên sơn tặc này, hiển nhiên không phải loại người dễ nghe lời. Vậy thì chỉ còn cách dùng thủ đoạn khống chế thứ hai..." Lão đạo sĩ nhìn Trình Đại Lôi.

"Giết." Trình Đại Lôi phun ra một chữ.

Lão đạo sĩ khẽ gật đầu.

Trình Đại Lôi hít một ngụm khí lạnh, mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo trong, tất cả niềm vui sướng ngày hôm qua nháy mắt tan thành mây khói. Hắn chỉ là một tên sơn tặc, đối với những thủ đoạn trên chốn miếu đường này hoàn toàn nhất khiếu bất thông. Hôm nay nếu không có Quách Đáng Ghét chỉ điểm, hắn quả thật vẫn còn ở trong mộng, chết đến nơi mà không tự biết.

"Đa tạ đạo trưởng chỉ điểm, đại ân không lời nào tả xiết. Xin đạo trưởng chỉ điểm thêm, con đường sau này, chúng ta phải đi như thế nào?" Trình Đại Lôi cúi người thi lễ.

"Trận chiến ở U Châu đánh rất đẹp, U Châu Vương cùng các thành chủ khác đều có công lao, hiện tại mọi người đều trong cảnh 'ngươi tốt, ta tốt, ai cũng tốt'. Cái kết viên mãn như vậy, quyết không thể để một tên sơn tặc phá hỏng. Bây giờ muốn giết các ngươi, tuyệt không chỉ có một mình U Châu Vương. Toàn bộ U Châu đều đã là bãi săn để vây bắt các vị. Thừa dịp đại quân chưa kéo đến, các vị tốt nhất nên sớm giải tán đi."

Trình Đại Lôi đứng thẳng người, lại thi lễ: "Đa tạ đạo trưởng đã vì tại hạ mà chỉ ra sai lầm, nói toạc huyền cơ."

Quách Đáng Ghét đứng dậy hoàn lễ: "Trình trại chủ lực kháng Nhung tộc, những quý nhân trên miếu đường không biết, nhưng lòng người trong thiên hạ thì biết rõ."

Trình Đại Lôi xoay người đối mặt với mọi người trong sơn trại: "Chư vị huynh đệ, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, hôm nay chúng ta xin từ biệt tại đây, ngày sau nếu có duyên, chúng ta sẽ lại tương phùng."

"Đại đương gia, chúng ta không đi! Cùng bọn chúng liều một trận. Nhung tộc chúng ta còn đánh tan được, lẽ nào lại sợ bọn chúng sao!"

Trình Đại Lôi lắc đầu. Bây giờ toàn bộ quan binh U Châu đều muốn giết họ. Đám người này đánh Nhung tộc thì không có can đảm, nhưng đánh người nhà, lá gan lại to hơn trời.

"Các vị có thể từ núi Thanh Ngưu phá vây, nơi đó vẫn chưa bị đại quân phong tỏa. Bây giờ đi, vẫn còn có cơ hội."

"Đại đương gia, chúng ta cùng đi."

"Đi cùng nhau mục tiêu quá lớn, hoàn cảnh còn nguy hiểm hơn cả Nhung tộc. Mọi người chỉ có thể hóa chỉnh vi linh, huynh đệ nào khỏe mạnh thì dìu dắt người yếu hơn, có thể không bỏ lại một ai, thì đừng bỏ lại một ai."

Ánh mắt Trình Đại Lôi lướt qua mọi người. Trải qua trận đại chiến này, bao nhiêu người đều đã được rèn giũa thành những hán tử sắt thép, vậy mà giờ phút này lại không kìm được nước mắt lưng tròng.

Trình Đại Lôi bỗng nhếch miệng cười, giơ cao nắm đấm lên trời.

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Hương Ba đảo!"

Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN